Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cô là tử vong ngoài ý muốn, cho nên không có quỷ sai tới đón cô vào địa phủ.” Tiêu Minh Nguyệt nhìn Lý Mạn Hồng nói: “Nhưng nếu cô vẫn luôn ở dương gian như vậy, sớm muộn gì cũng có ngày sẽ hồn phi phách tán. Nếu cô trả lời thật câu hỏi của tôi, tôi sẽ đưa cô vào địa phủ.”
Tiêu Minh Nguyệt vốn tưởng rằng giải thích rõ mọi chuyện với Lý Mạn Hồng, cô ta sẽ lập tức đồng ý, không nghĩ tới cô ta lại hỏi:
“Tôi có thể ở lại dương gian bao lâu?”
“Tối đa một năm, cô sẽ hồn phi phách tán.” Tiêu Minh Nguyệt đáp.
Nhưng mà cô cũng không nói là nếu quỷ hồn gặp được cơ duyên, cũng có thể đợi lâu dài ở dương gian.
Ví dụ như gỗ dưỡng hồn, ngọc dưỡng hồn, nơi âm khí nồng đậm…
Đương nhiên bùa dưỡng hồn cô vẽ cũng được.
Mà Lý Mạn Hồng nghe được lời của cô, im lặng một lát nói: “Trước khi tôi vào địa phủ, cô có thể đưa tôi về thăm nhà một lát không?”
Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng, sau đó hỏi: “Trong nhà cô còn có người cô lo lắng sao?”
Những lời này khiến gương mặt Lý Mạn Hồng vặn vẹo, chỉ nghe cô ta nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tôi phải tới xem em gái tốt và chồng sắp cưới tốt của tôi, xem sau khi bọn họ kết hôn sống tốt cỡ nào.”
Tiêu Minh Nguyệt nhíu mày, có chuyện xưa cơ à!
Cô thích nghe chuyện xưa nhất.
Cô tìm tảng đá ngồi xuống, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lý Mạn Hồng: “Nói nghe xem, em gái cô đoạt chồng sắp cưới của cô thế nào.”
Tiêu Minh Viễn đứng bên cạnh: “…”
Hiện giờ là lúc hóng chuyện sao?
Có lẽ Lý Mạn Hồng bị chuyện này nín hỏng, cũng không quan tâm riêng tư, ngồi khoanh chân đối diện Tiêu Minh Nguyệt, bắt đầu nói với cô ân oán tình thù giữa cô ta và em gái, chồng sắp cưới cũ.
Tiêu Minh Viễn: “…”
Thế giới này đúng là rất huyền ảo.
Chuyện xưa của Lý Mạn Hồng rất cũ rích, chính là mẹ ruột chết đi, cha cưới mẹ kế cho cô ta.
Sau đó có mẹ kế thì có cha dượng, mẹ kế và con gái mẹ kế cướp công việc của cô ta, cô ta không thể không xuống nông thôn.
Xuống nông thôn mấy năm chồng sắp cưới thay lòng đổi dạ, thông đồng với con mẹ kế.
“Đúng thế!” Lý Mạn Hồng tức tới mức đôi mắt đều mơ hồ có ánh sáng đỏ, chỉ nghe cô ta lại nói: “Chị chính là không cam lòng, dựa vào cái gì đôi cẩu nam nữ kia có thể sống hạnh phúc, chị lại phải ở đây chịu khổ, chị không cam lòng, không cam lòng!”
Nói xong màu đỏ trong mắt cô ta càng thêm đậm hơn, Tiêu Minh Nguyệt giơ tay đánh một dòng linh khí lên trán cô ta, sau đó nói:
“Bình tĩnh, nếu cô biến thành lệ quỷ, kiếp sau sẽ không thể đầu thai được. Vì bọn họ không đáng.”
“Hu hu hu…” Lý Mạn Hồng khóc to: “Đúng vậy, không đáng, chị hối hận rồi. Chị không nên vì tức giận bọn họ, mà đi tìm Lưu Hồng Binh muốn suất vào đại học công nông binh, nếu không thì đã không làm chuyện đó với Trương Lai Phúc, cũng sẽ không chết. Chị thật sự rất hối hận.”
Lời nói của cô ta u mê hồ đồ, nhưng Tiêu Minh Viễn và Tiêu Minh Nguyệt đều có thể nghe ra được điểm then chốt.
Tiêu Minh Viễn lập tức hỏi: “Lưu Hồng Binh là ai?”
“Lưu Hồng Binh là chủ nhiệm ủy ban cách mạng của thị trấn.” Lý Mạn Hồng khóc đáp.
Hai anh em liếc nhau một cái, Tiêu Minh Nguyệt lại nhìn về phía Lý Mạn Hồng nói:
“Cô kể lại mọi chuyện rõ ràng đi.”
Lý Mạn Hồng nín khóc, nói:
“Ngày đó chị đến thị trấn làm việc, gặp chủ nhiệm ủy ban cách mạng Lưu Hồng Binh. Lúc trước khi chị diễn văn nghệ ở trấn trên có quen biết với ông ta. Ông ta gọi chị tới còn mời chị ăn cơm. Khi ăn cơm ông ta nói với chị, phía trên phê xuống ba suất vào đại học công nông binh, hỏi chị có muốn không.
Đương nhiên là chị muốn, nhưng ông ta đề xuất yêu cầu là chị ở bên ông ta cả đêm. Lúc đó chị là vì chuyện đôi cẩu nam nữ kia sắp kết hôn tức giận, cảm thấy nếu chị vào đại học chắc chắn sẽ có công việc tốt hơn em gái tốt kia của chị. Đến lúc đó tức chết bọn họ, nên… Đồng ý với yêu cầu của Lưu Hồng Binh.”
“Sau đó Lưu Hồng Binh cho cô thư tiến cử?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.
Lý Mạn Hồng gật đầu:
“Ông ta cho chị thư tiến cử, chị hỏi ông ta thư tiến cử trong thôn thì làm sao bây giờ. Ông ta bảo tự chị nghĩ biện pháp, còn nói với chị Trương Lai Phúc cũng là tên háo sắc. Chị… Chị đi tìm Trương Lai Phúc, không nghĩ tới lại…”
Tiêu Minh Nguyệt không nói gì, ngu ngốc tới mức ấy, người khác không tính kế cô ta thì tính kế ai?
“Cô có bệnh tim không?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.
Lý Mạn Hồng lắc đầu: “Không có, chị thường xuyên luyện tập khiêu vũ, thân thể rất khỏe mạnh.”
“Pháp y nói cô chết vì đột phát bệnh tim.” Tiêu Minh Nguyệt nói: “Cô nghĩ lại xem, trước khi cùng Trương Lai Phúc… Cô có ăn hay uống thứ gì không?”
Lý Mạn Hồng lắc đầu, một lúc lâu sau cô ta mới nói: “Nhưng mà Lưu Hồng Binh tặng cho chị một túi sữa mạch nha, chị uống rất nhiều lần. Là… Sữa mạch nha hại chết chị sao?”
“Chuyện này thì không rõ lắm, sữa mạch nha của cô còn không?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.
Lý Mạn Hồng lắc đầu: “Đã không còn, uống hết rồi.”
“Ừm, đến đây thôi.” Tiêu Minh Nguyệt đứng dậy nói: “Nếu cô muốn về nhà xem em gái và chồng sắp cưới của cô, thì bay tới nhà ga ngồi xe lửa trở về. Nhưng mà tôi cảnh cáo cô, tuyệt đối không thể làm hại người ta. Nếu cô làm hại người ta, đến địa phủ sẽ chịu hình phạt tôi không thể giúp được cô.”
Lý Mạn Hồng nghe thấy thế sợ hãi: “Sẽ vào mười tám tầng địa ngục sao?”
Tiêu Minh Nguyệt: “… Tôi cũng không rõ lắm, nhưng rất rất nghiêm trọng.”
“Tôi… Tôi nhất định sẽ không làm hại người ta, cô yên tâm đi.” Lý Mạn Hồng vội vàng đảm bảo.
Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng:
“Thăm người thân xong lập tức quay lại, tôi đưa cô vào địa phủ. Dọc đường đi phải cẩn thận, nếu gặp được người giới huyền học khác, cố gắng tránh đi, có khả năng bọn họ không dễ nói chuyện như tôi đâu.”
Lý Mạn Hồng lại gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






