Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 1: Ép Hôn

Cài Đặt

Chương 1: Ép Hôn

“… Anh Minh Viễn, anh cưới em thật sự không thiệt, bà ngoại em sinh tám con trai, mẹ em sinh bảy con trai, người khác đều nói em… Nói em cũng sẽ giỏi sinh…”

Phụt…

Tiêu Minh Nguyệt ở trong nhà nghe thấy câu này, suýt nữa cười to.

Thật sự không nghĩ tới, Vương Thúy Hoa này nói chuyện….

Thẳng thắn thú vị như vậy…

Cô cười cúi đầu xem lịch trong tay, nước mắt chảy ra.

Ngày 16 tháng 7 năm 1977, cho dù trải qua dị thế hơn hai trăm năm, cô vẫn nhớ rất rõ ngày này.

Bởi vì ngay ngày hôm qua, cha bị nói xấu thành tội phạm giết người cưỡng gian, một tháng sau bị xử bắn.

Sau này nhà bọn họ vẫn luôn gặp vận rủi…

Vương Thúy Hoa ở bên ngoài đang cố gắng nói những lời hay về mình: “Anh Minh Viễn, em rất có năng lực, một ngày em có thể kiếm được 10 công điểm, em còn…”

“Vương Thúy Hoa, nhà tôi xảy ra chuyện lớn như vậy, cô cảm thấy bây giờ cô tới quấy rối thích hợp sao? Cô đi đi.” Anh cả Tiêu Minh Viễn tức giận nói, cắt ngang lời Vương Thúy Hoa.

“Em không quấy rối.” Vương Thúy Hoa thấy anh cả tức giận, vội vàng nói: “Em biết thanh niên trí thức Lý không phải cha anh giết, em biết là ai giết thanh niên trí thức Lý.”

Anh cả vừa nghe thấy thế vươn tay nắm lấy cánh tay Vương Thúy Hoa, vội vàng hỏi:

“Người nào, là kẻ nào giết thanh niên trí thức Lý?”

Cha bị người ta coi thành hung thủ giết người, đang bị nhốt ở đồn công an, cả nhà bọn họ như bị nhốt ở nhà giam hắc ám, bối rối còn lo lắng.

Không chỉ có anh cả, ngay cả Tiêu Minh Nguyệt cũng muốn biết hung thủ giết người chân chính là ai, kiếp trước cô chết đi vẫn không biết.

Rõ ràng là anh cả vô cùng nóng lòng, nắm lấy cánh tay Vương Thúy Hoa không tự chủ được dùng lực mạnh.

Vương Thúy Hoa bị đau giãy giụa tránh ra, mới nhìn thẳng đôi mắt đỏ lên của anh cả nói:

“Chỉ cần anh đồng ý cưới… Cưới em, em sẽ nói với anh, em còn có thể đến cục công an làm chứng cho cha anh.”

“Em biết, em tận mắt thấy. Chỉ cần anh đăng ký kết hôn với em, em sẽ đến đồn công an làm chứng cho cha anh.”

Anh cả nắm lấy cánh tay của Vương Thúy Hoa không buông, cúi đầu dường như đang suy tư.

Mà Vương Thúy Hoa nhìn chằm chằm gương mặt anh ta, vô cùng si mê.

Chỉ trong nháy mắt, anh cả nhìn Vương Thúy Hoa nói: “Bây giờ không thích hợp đi đăng ký, cô đến đồn công an làm chứng trước, đợi cha tôi không có chuyện gì, tôi sẽ…”

Tiêu Minh Nguyệt thấy anh cả đồng ý, lập tức ra khỏi phòng: “Anh cả, chuyện lớn như vậy cần phải bàn bạc với cha mẹ chúng ta đúng không?”

Tiêu Minh Viễn quay đầu nhìn cô, muốn nói chỉ cần có thể cứu cha chúng ta, anh nguyện ý kết hôn với Vương Thúy Hoa.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tiêu Minh Nguyệt, trái tim bối rối vội vàng của anh ta dần bình tĩnh lại.

“Chị Thúy Hoa, chuyện lớn như vậy chúng em phải bàn bạc với người trong nhà trước.” Tiêu Minh Nguyệt nhìn khí đen giữa ấn đường của Vương Thúy Hoa, nói: “Chị đi về trước đi, đợi bọn em bàn bạc xong sẽ đi tìm chị.”

Vương Thúy Hoa cho rằng Tiêu Minh Nguyệt không tin tưởng cô ta, trên mặt là vội vã:

“Minh Nguyệt, chị thật sự biết là ai giết thanh niên trí thức Lý, chị thật sự có thể cứu cha em.”

Tiêu Minh Nguyệt nghiêm túc ừm một tiếng: “Em tin tưởng chị, nhưng chuyện lớn như kết hôn, anh trai em không thể làm chủ được, chị đi về trước đi.”

Vương Thúy Hoa nhìn về phía Tiêu Minh Viễn: “Anh Minh Viễn, chuyện này có thể quan trọng hơn mạng người sao?”

Tiêu Minh Viễn vốn là người thông minh, vừa rồi muốn đồng ý Vương Thúy Hoa là vì trong lòng quá rối bời mới làm ra quyết định này, hiện giờ bình tĩnh trở lại nh ta đã có tính toán khác.

Anh ta buông cánh tay của Vương Thúy Hoa ra, nói: “Cô đi về trước đi.”

Trong lòng Vương Thúy Hoa lo lắng, còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng thấy Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đều có vẻ mặt kiên định, đành phải cẩn thận mỗi bước rời đi.

Đợi cô ta đi xa, Tiêu Minh Viễn nhìn Tiêu Minh Nguyệt nói: “Em út…”

“Anh cả…” Tiêu Minh Nguyệt ngắt lời anh ta: “Chúng ta nhanh đến trong trấn tìm mẹ và anh hai, anh ba đi, em lo lắng cho bọn họ.”

Nói xong cô làm động tác “suỵt”, mới chỉ tay về phía cửa sổ, dùng khẩu hình miệng nói:

“Bên ngoài có người.”

Tiêu Minh Viễn kinh hãi, sau đó lập tức khôi phục bình tĩnh.

Anh ta kéo Tiêu Minh Nguyệt vừa đi ra ngoài vừa nói: “Được, bây giờ đi trước khi trời tối còn có thể đến trong trấn.”

Hai anh em ra cửa, Tiêu Minh Nguyệt cảm nhận được hơi thở của người nọ đi xa, mới kéo Tiêu Minh Viễn trở về nhà, rồi nói:

“Người đã rời đi.”

Tiêu Minh Viễn kinh ngạc, anh ta hạ giọng hỏi: “Sao em biết bên ngoài có người nghe lén? Sao em biết người nọ đã rời đi?”

Tiêu Minh Nguyệt: “…”

Anh cả quá thông minh, muốn lừa gạt anh ta đều không dễ dàng.

“Anh cả, anh nói xem lúc này là người nào ở bên ngoài nghe lén? Người kia biết rõ Vương Thúy Hoa biết hung thủ giết người chân chính là ai, kẻ đó sẽ làm thế nào?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi.

Cô đang nói sang chuyện khác, nhưng Tiêu Minh Viễn không níu chặt câu hỏi vừa rồi không buông, hiện giờ tìm được hung thủ chân chính, rửa sạch tội danh cho cha quan trọng hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc