Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lại tiêu hóa một lát, anh ta hỏi: “Vậy vừa rồi em đi đâu thế?”
Lần này Tiêu Minh Nguyệt không giấu diếm, cô nói: “Đi tu luyện. Lúc trước em tiếp thu công pháp nhưng không tu luyện, vừa rồi đi tu luyện.”
“Công pháp của em cần tu luyện mỗi ngày sao?” Tiêu Minh Viễn lại hỏi.
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu, Tiêu Minh Viễn lại im lặng một lúc lâu, sau đó hỏi: “Anh có tư chất tu luyện không?”
Đối mặt với năng lực siêu tự nhiên, nói không muốn có được là giả, Tiêu Minh Viễn cũng muốn có được loại năng lực này.
“Em giúp anh xem tư chất.” Tiêu Minh Nguyệt đứng dậy đi tới trước người Tiêu Minh Viễn, thấy anh ta cũng muốn đứng dậy thì trêu đùa: “Anh cả anh cứ ngồi là được, nếu anh đứng dậy thì em không với tới.”
Tiêu Minh Viễn sửng sốt một lát, chút khẩn trương ban đầu cũng lập tức thả lỏng ra không ít.
Sau đó chỉ thấy Tiêu Minh Nguyệt vươn một tay đặt lên đầu anh ta, anh ta cũng cảm nhận được có dòng nước ấm lưu chuyển trong cơ thể, rất ấm áp, rất thoải mái.
Tiêu Minh Nguyệt dùng linh khí dọc theo kinh mạch của Tiêu Minh Viễn đi dạo một vòng, cuối cùng đến đan điền, sau đó trên mặt có chút thất vọng, anh cả không có tư chất tu luyện.
Nhưng mà chuyện này rất bình thường, ở đại lục Thương Lam linh khí nồng đậm người có thể tu luyện cũng là một trong một vạn, huống chi là Địa Cầu linh khí loãng.
Chẳng qua là người thân của mình, cho nên cô ôm chút khát khao mà thôi.
Rút tay về cô nói: “Rất đáng tiếc, anh cả anh không có tư chất tu luyện.”
Trên mặt Tiêu Minh Viễn cũng có chút mất mát, lúc này lại nghe Tiêu Minh Nguyệt nói:
“Nhưng mà cơ thể của anh cả rất khỏe mạnh, ăn uống đều tốt!”
Tiêu Minh Viễn không nhịn được nở nụ cười, chút mất mát vừa rồi cũng hoàn toàn tan thành mây khói, anh ta nói:
“Cảm ơn em út đã kiểm tra sức khỏe cho anh.”
Tiêu Minh Nguyệt cũng nở nụ cười, cô từng thấy người ta vì thiếu tư chất tu luyện mà điên cuồng, không khống chế được dục vọng của mình.
“Em út, anh cảm thấy cái chết của Trương Lai Phúc rất kỳ lạ.” Tiêu Minh Viễn nói ra chuyện anh ta quan tâm nhất, lo lắng nhất với Tiêu Minh Nguyệt: “Còn có cái chết của thanh niên trí thức Lý, thư tiến cử không cánh mà bay kia, anh cảm thấy chắc chắn có người đứng phía sau nhằm vào nhà chúng ta.”
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu:
“Em cũng nghĩ như vậy, nhưng mà anh cả anh đừng gấp, buổi tối em sẽ để anh gặp… Một người, đến lúc đó rất nhiều chuyện sẽ sáng tỏ.”
Tiêu Minh Viễn có chút vội vàng: “Người nào thế? Bây giờ không thể gặp sao?”
Tiêu Minh Nguyệt do dự một lát: “Bây giờ gặp cũng được, cô ta ở trên núi, chúng ta qua đó đi.”
Cô nói xong thì đi ra ngoài, Tiêu Minh Viễn đứng dậy đuổi kịp.
Anh ta vô cùng tò mò em gái muốn dẫn anh ta đi gặp ai, trong tiềm thức của anh ta cảm thấy có lẽ người này không phải người bình thường.
Hai người ra khỏi phòng một trước một sau ra ngoài, Trương Huệ Lan thấy thế thì hỏi:
“Hai đứa muốn đi đâu thế?”
Tiêu Minh Viễn viện cớ: “Em út nói muốn ăn ít trái cây dại, con dẫn em ấy lên núi nhìn xem có không.”
Tiêu Minh Dương nghe thấy thế, vội vàng đi tới nói: “Em cũng đi, em cũng đi.”
Chỉ nghe ông ấy nói: “Chỉ cần đi học thì có tác dụng, làm bài tập đi.”
Tiêu Minh Dương cúi đầu, đi đến bên cạnh Tiêu Minh Thanh đang đọc sách dưới mái hiên ngồi xổm xuống, dùng bả vai huých nhẹ anh ta nói:
“Em ba, em có cảm thấy anh cả và em út có chút thần thần bí bí hay không?”
Tiêu Minh Thanh ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn, lại cúi đầu nhìn quyển sách trong tay, mở miệng nói:
“Đến lúc nên cho anh biết, sẽ để anh biết thôi.”
Tiêu Minh Dương: “… Con mọt sách.”
Tiêu Minh Thanh coi như không nghe thấy lời anh ta nói, ánh mắt nhìn sách, trên mặt không có chút biểu cảm nào.
Tiêu Minh Dương cảm thấy không thú vị, đứng dậy về phòng làm bài tập của mình,
Trương Huệ Lan nhìn hai anh em, không nhịn được lải nhải với Tiêu Kiến Chương:
“Hai anh em song sinh, sao tính cách một trời một vực, khác biệt quá lớn như vậy?”
…
Bên này Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đi tới sau núi, trên đường đi nghe được không ít người thảo luận chuyện Trương Lai Phúc.
Còn có không ít người nhìn thấy hai anh em, thì lập tức dừng thảo luận.
Dù sao chuyện của Trương Lai Phúc liên lụy đến nhà bọn họ, tuy nhà bọn họ là tai bay vạ gió.
Hai anh em không để ý những chuyện này, một đường đi lên núi.
Rất nhanh đã tới chỗ Lý Mạn Hồng, lần này cô ta không trốn phía sau cành cây nữa, mà ngồi trên chạc cây hai chân đung đưa tới lui, còn rất nhàn nhã.
“Đi xuống.” Tiêu Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô ta nói.
Lý Mạn Hồng nghe thấy giọng cô, lập tức nhẹ nhàng đi xuống.
Mà Tiêu Minh Viễn thấy cô nói chuyện với không khí, tóc gáy đều đã dựng lên, anh ta đoán không sai, quả nhiên là em gái dẫn anh ta đi gặp…
Không phải là người bình thường.
“Anh cả, muốn thấy ma trông như thế nào không?” Tiêu Minh Nguyệt quay đầu cười hì hì hỏi.
Tiêu Minh Viễn vốn khẩn trương, nhưng thấy em gái nói chuyện với giọng điệu thoải mái như vậy, thì cảm thấy có lẽ ma không đáng sợ lắm, nên gật đầu.
Nhưng động tác gật đầu của anh ta hơi cứng ngắc, nhưng mà Tiêu Minh Nguyệt không vạch trần, mà vung tay đánh một dòng linh khí về phía mắt anh ta.
Tiêu Minh Viễn lập tức cảm thấy mọi thứ trước mắt mình sáng hơn nhiều, lại sau đó anh ta thấy được nữ quỷ Lý Mạn Hồng mặc quần áo không vừa người.
Mà bộ quần áo trên người Lý Mạn Hồng, dường như có chút quen mắt.
Chuyện này càng làm dịu đi khẩn trương của anh ta, trong lòng còn đang suy nghĩ ma không khác người mấy, chỉ có gương mặt tái nhợt hơn nhiều mà thôi.
Tiêu Minh Nguyệt không biết hoạt động tâm lý của anh, nếu biết chắc chắn sẽ nói đó là anh chưa từng thấy ma có tướng chết rất thê thảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




