Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bởi vì những tà vật đó không ảnh hưởng được cháu.” Lục Tranh đáp.
“Như vậy cũng không thể được mà, nên tìm người trong giới huyền học làm chứ.” Trong giọng nói của ông Tần tràn ngập lo lắng.
Lục Tranh nhìn máu gà chảy xong hết, nói:
“Ông cũng biết mấy năm trước giới huyền học bị đả kích rất lớn, gần như không ai muốn làm chuyện này rồi đó. Hơn nữa phía trên không muốn để cho người trong giới huyền học, có quyền lợi quá lớn ở thế tục.”
Ông Tần hừ lạnh một tiếng: “Cái gì mà ý của phía trên, còn không phải là ý của ông nội cháu. Trái lại ông ta nỡ đẩy cháu ra ngoài.”
Lục Tranh bất đắc dĩ: “Ông nội cũng là không có biện pháp, hơn nữa rất nhiều chuyện cũng không phải một mình ông nội cháu có thể định đoạt.”
Ông Tần không nói nữa, sao ông ấy có thể không hiểu ông nội của Lục Tranh, đại nghĩa của quốc gia lên hàng đầu, ngay cả hy sinh cháu nội mình cũng phải làm.
Chẳng qua dù sao cũng là cháu ngoại của ông ấy, ông ấy đau lòng mà thôi.
Lại qua một lúc lâu sau, ông ấy lại hỏi: “Vị kia thì sao? Vị kia có ý gì?”
Không cần ông Tần giải thích, Lục Tranh đã biết vị kia mà ông ấy nói là ai, anh nói:
“Vị kia đã bắt đầu bế quan từ 10 năm trước, không liên hệ được ạ.”
Ông Tần liên tục thở dài, lúc này Lục Tranh lại nói: “Trái lại cháu trai của vị kia muốn tham dự thành lập cục số 9, nhưng mà điều kiện nói ra hơi nhiều, phía trên không muốn chiều chuộng anh ta.”
Ông Tần lại liên tục thở dài, Lục Tranh nhìn ông ấy nói:
“Ông ngoại, ông đừng lo lắng. Đám người nước ngoài kia không phải chuyện gì cũng không sợ, nếu không đã không trắng trợn tới quấy rối. Hơn nữa cũng không phải chỉ có mình cháu, cháu còn cần chiêu nạp một số người biết huyền học nữa.”
“Trong lòng cháu có tính toán là được.” Ông Tần vỗ bả vai anh.
Lục Tranh mỉm cười đáp lại ông ấy: “Văn kiện sửa lại án xử sai của ông sẽ nhanh chóng gửi xuống dưới, hai tháng này ông phải chăm sóc bản thân thật tốt.”
“Ông cháu không cần lo lắng, lúc khó khăn nhất ông đều đã trải qua rồi mà.”
…
Bên này Tiêu Minh Nguyệt từ chuồng bò về nhà, khi đi ngang qua đầu thôn thì thấy bí thư chi bộ Lưu Đại Hữu của thôn có chút sốt ruột vội vàng đi ra ngoài.
Cô thuận miệng chào hỏi: “Ông định đi đâu thế?”
Lưu Đại Hữu nhìn thấy cô, do dự một lát nói: “Vừa rồi đồn công an gọi điện tới, Trương Lai Phúc đã chết.”
Tiêu Minh Nguyệt kinh hãi: “Chuyện khi nào thế? Chết như thế nào?”
Lưu Đại Hữu thở dài: “Hơn 10 giờ sáng, nói là sợ tội tự sát.”
Tiêu Minh Nguyệt hừ lạnh trong lòng, sợ tội tự sát ư?
Đúng là cái cớ tốt dùng để giết người diệt khẩu!
Bây giờ Tiêu Minh Nguyệt càng thêm chắc chắn, quả thật có người muốn hại cả nhà bọn họ.
Hơn nữa năng lực của người này mạnh mẽ, không thấy Trương Lai Phúc bị giết ở đồn công an sao?
Đúng vậy, Tiêu Minh Nguyệt không tin Trương Lai Phúc là sợ tội tự sát.
“Vậy ông nhanh đi bận việc đi.” Tiêu Minh Nguyệt nói với Lưu Đại Hữu.
Lưu Đại Hữu thật sự bận rộn nhiều việc, không nhiều lời với Tiêu Minh Nguyệt nữa chạy vội rời đi, Tiêu Minh Nguyệt cũng nhanh chóng về nhà.
“Em đi ra ngoài một chuyến.” Tiêu Minh Nguyệt thuận miệng đáp lại một câu, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói: “Em vừa gặp bí thư chi bộ của thôn, ông ta mới nhận được điện thoại của đồn công an, Trương Lai Phúc đã chết.”
Những lời này khiến mọi người đều kinh hãi, anh cả kịp phản ứng trước tiên, anh ta hỏi:
“Chết khi nào thế?”
Tiêu Minh Nguyệt: “Nói là hơn 10 giờ, sợ tội tự sát.”
Cả nhà lại im lặng một lát, một lúc lâu sau Trương Huệ Lan nói: “Người là anh ta giết, cái chết của anh ta không liên quan tới chúng ta, người Trương gia có oán trách cũng không thể trách chúng ta được.”
“Ừm, đúng là như vậy.” Tiêu Kiến Chương nói: “Nhưng mà sau này gặp người Trương gia thì phải cẩn thận một chút.”
Tiêu Minh Dương xắn ống tay áo: “Con không sợ bọn họ đâu, nếu bọn họ dám tìm chúng ta gây phiền phức, con đánh bọn họ.”
Trương Huệ Lan trừng anh ta một cái: “Đừng động một tí là muốn đánh nhau.”
Tiêu Minh Dương cười ha ha, tất cả mọi người không nhắc tới chuyện này nữa.
Nhưng có lẽ cũng chỉ có mình Tiêu Minh Dương không chịu để tâm, không để chuyện này trong lòng, những người khác trong lòng dù ít dù nhiều đều có chút lo lắng.
Tiêu Minh Viễn liếc mắt nhìn Tiêu Minh Nguyệt một cái, cô hiểu ý, viện cớ đi theo anh ta cùng vào phòng, sau khi ngồi xuống Tiêu Minh Viễn hỏi:
“Em gái em nói cho anh biết, sao em đột nhiên có loại năng lực này?”
Đối với vấn đề này, Tiêu Minh Nguyệt đã bịa ra chuyện xưa.
Chỉ thấy cô mấp máy môi, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nói: “Anh cả, những lời em nói anh sẽ tin sao?”
Tiêu Minh Viễn gật đầu: “Em nói đi.”
Tiêu Minh Nguyệt:
“Thực ra chuyện này nếu là người khác nói cho em biết, em cũng không tin. Nhưng mọi chuyện thật sự xảy ra trên người em. Ngày hôm qua khi chúng ta từ trên thị trấn trở về nhà, chuyện em bị vấp ngã ở cửa anh có biết đúng không.”
Tiêu Minh Viễn: “Anh tận mắt thấy em ngã sấp xuống.”
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu:
“Sau khi em ngã sấp xuống, không biết sao lại thế này, có một đống thứ lập tức tiến vào trong đầu em. Anh bảo em về phòng nghỉ ngơi, sau khi em nằm xuống thứ kia bắt đầu truyền tin tức vào đầu em, sau này em biết đó là một bộ công pháp tu luyện.”
Tiêu Minh Viễn: “…”
Tiêu Minh Nguyệt cũng không biết anh ta có tin hay không, vẫn nói tiếp:
“Tiếp nhận phần công pháp kia xong em bắt đầu tai thính mắt tinh, cho nên lúc ấy em biết có người đang nghe lén. Em còn không tự giác được sử dụng năng lực bấm đốt ngón tay, dựa theo nội dung trong công pháp nói, em thuộc loại tư chất đặc biệt tốt.”
Tiêu Minh Viễn: “…”
Hiện giờ cả người anh đều mơ hồ, loại chuyện này anh ta là mới nghe lần đầu.
Nhưng anh ta tin tưởng lời Tiêu Minh Nguyệt nói, không vì chuyện gì khác, chỉ vì cô là em gái mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







