Giọng nói của cô vừa dứt, trong cơ thể không còn linh khí dũng mãnh tiến vào nữa.
Tiêu Minh Nguyệt dùng thần thức chọc tinh thể sáu góc kia, hỏi: “Là mi phóng thích linh khí à?”
Tinh thể sáu góc nghiêng người, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Tiêu Minh Nguyệt không nhịn được cười: “Mi rất có tác dụng, có tác dụng hơn bất cứ bảo vật nào khác.”
Lần này tinh thể sáu góc nghiêng người, dáng vẻ như được trấn an.
Tiêu Minh Nguyệt lại cười: “Mi tên là gì?”
…
Tinh thể sáu góc không có bất cứ đáp lại gì.
Tiêu Minh Nguyệt nghĩ một lát, nói: “Gọi mi là Tinh Tinh nhé?”
…
Tiêu Minh Nguyệt: “Được rồi, sau này mi sẽ tên là Tinh Tinh.”
Dẫn khí vào cơ thể đồng thời còn tăng hai cấp nhỏ, đừng nói là thế giới mạt pháp này, cho dù là đại lục Thương Lam huyền học hưng thịnh, cô cũng có thể tự bảo vệ mình, cho nên Tiêu Minh Nguyệt vô cùng vui sướng.
Cô đứng dậy nhìn quanh hoàn cảnh bốn phía, bất chợt phát hiện ở một góc đầm nước có một con suối nho nhỏ.
Cô đi qua, lấy tay múc chút nước trong suối uống, tươi mát và ngọt ngào, cho dù không hàm chứa linh khí nhưng nó đã là nước suối không tệ lắm.
Tiêu Minh Nguyệt muốn đến chỗ rượu cất giấu trong hầm, nếu cô bày Tụ Linh Trận ở bốn phía con suối, không lâu sau trong con suối chảy ra nước suối có chút linh khí.
Đến lúc đó thêm nước suối hàm chứa linh khí vào trong rượu, đống rượu đó không chỉ uống rất ngon.
Nghĩ tới đây cô càng thêm vui sướng, bây giờ là năm 1977, rất nhanh chính sách cải cách của quốc gia sẽ thực thi toàn diện, đến lúc đó cả nhà bọn họ có thể thả lỏng quyền cước.
Nghĩ tới những chuyện này cô thoải mái nhẹ nhàng đi xuống núi, bất tri bất giác dùng Phiêu Miễu Bộ học được từ đời trước, chỉ một lát sau đã đến chân núi.
Mới vừa đứng lại, thì thấy một con gà rừng béo mập xuất hiện cách đó không xa.
Cô đánh chút linh lực qua, gà rừng ợ một tiếng ngã xuống đất.
Tiêu Minh Nguyệt đi qua khom lưng nhặt lên, sau đó đi về phía chuồng bò.
Cô tính toán cho ông Tần ở chuồng bò con gà rừng này.
Ấm áp trong nhân sinh, đều không phải là từ những người luôn ở chung sớm chiều.
Có đôi khi hai người không nói được mấy câu, bởi vì một chút nhớ nhung, một chút quan tâm chân thành tha thiết, đã thay đổi một người khác khi còn sống.
Kiếp trước cha của cô thấy ông Tần ngất xỉu, tốt bụng đưa ông ấy trở về chuồng bò, nhiều năm sau cả nhà bọn họ gặp nạn chỉ còn lại mình cô, một cuộc gọi của ông Tần đã khiến cô đánh mất ý nghĩ tự tử.
Cô vẫn luôn nhớ rõ ân tình của ông Tần.
Đi đến một góc chuồng bò, Tiêu Minh Nguyệt dùng thần thức quét bên trong một lát, chỉ thấy ông Tần và ông Lý đang ngồi bên cạnh bàn đá, nói chuyện với một người đàn ông mặc quân trang hơn hai mươi tuổi.
Nhìn hành động thân mật của ba người, có lẽ là quan hệ không tệ lắm.
Tiêu Minh Nguyệt giơ tay ném gà rừng vào, không nghiêng không lệch vừa vặn rơi lên bàn đá, sau đó cô xoay người rời đi.
Lục Tranh hành động nhanh nhất, anh nhanh chóng đứng dậy bảo vệ ông Tần và ông Lý ở sau người, đôi mắt sắc bén nhìn về phía bàn đá, sau đó ngây người một lát, hóa ra là một con gà rừng.
…
Sau khi im lặng một lát, ba người ông nhìn cháu cháu nhìn ông, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Từng thấy bom rơi từ trên trời xuống, rơi phân chim, nhưng đây là lần đầu tiên có con gà rừng rơi từ trên trời xuống.
Vẫn là Lục Tranh hành động trước tiên, anh đi qua xách gà rừng lên nhìn một lát: “Có lẽ là vừa mới chết, còn có chút nhiệt độ.”
Sau đó anh bước đến bên cạnh chuồng bò nhìn ra bên ngoài, ông Tần và ông Lý theo sát phía sau.
Ba người thấy được bóng lưng của một cô gái mười bốn mười lăm tuổi, ông Tần và ông Lý đều nhận ra đó là Tiêu Minh Nguyệt.
“Cô nhóc!” Ông Tần gọi: “Gà rừng là cháu tặng à?”
Tiêu Minh Nguyệt nghe thấy giọng nói quay đầu, mỉm cười vẫy tay với ông Tần, lại nhanh chóng rời đi.
Đám ông Tần im lặng một lát, mới xoay người trở về.
Ông Tần vừa đi vừa thở dài: “Tiêu Kiến Chương là người tốt, con cái cũng được dạy dỗ rất tốt.”
“Lần này ông yên tâm rồi chứ.” Ông Lý cười nói: “Xem ra Tiêu Kiến Chương thật sự không có chuyện gì, nếu không thì sao cô nhóc nhà cậu ấy còn có tâm trạng tặng gà cho chúng ta.”
Ông Tần cũng cười: “Ừm, yên tâm rồi.”
Lúc trước Tiêu Kiến Chương đưa ông ấy ngất xỉu trở về, trong lòng ông ấy vẫn luôn nhớ kỹ phần ân tình này.
Chẳng qua vì vấn đề thân phận của ông ấy, không thể đi qua nói cảm ơn, thường ngày lại càng không dám tiếp xúc với người nhà bọn họ.
Lần này Tiêu Kiến Chương xảy ra chuyện, trong lòng ông ấy vẫn luôn lo lắng nhưng không có chút biện pháp nào, thậm chí ngay cả hỏi một câu cũng không dám.
May mắn, người đã không còn chuyện gì nữa.
…
“Cô nhóc này ném đồ đúng là tốt!” Ông Lý đi tới bên cạnh bàn đá ngồi xuống nói: “Gần như chính xác như khi tôi ném lựu đạn.”
Lục Tranh quay đầu nhìn khoảng cách từ góc chuồng bò đến bên bàn đá một lát, nói thầm trong lòng không chỉ ném chính xác, còn ẩn nấp rất giỏi.
Khoảng cách gần như vậy, vậy mà anh không phát hiện ra.
Ông Tần cũng cảm thấy cô nhóc nhà Tiêu Kiến Chương không đơn giản, nhưng ông ấy không nói tiếp lời ông Lý nói, mà nói sang chuyện khác:
“Hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi, Lục Tranh cháu đi giết gà đi.”
Lục Tranh vâng một tiếng, mang theo con gà rừng đi tới phòng bếp cầm dao giết gà, ông Lý cười hì hì đi lấy khoai tây ông ấy giấu ra.
Ông Tần ngồi bên cạnh bàn đá một lát, sau đó đi tới bên cạnh Lục Tranh đang giết gà ngồi xổm xuống, hạ giọng nói:
“Ý của cháu là nói, phát hiện có đặc vụ có năng lực đặc biệt, phía trên bảo cháu thành lập cục số 9 giải quyết những sự kiện linh dị đó sao?”
Lục Tranh cầm dao cứa cổ gà một cái, nhìn máu như cột nước chảy ra trong cổ họng phát ra một chữ vâng.
Ông Tần nhíu mày: “Cháu lại không có loại năng lực này, sao lại để cháu làm chuyện này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


