Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc trước nữ quỷ Lý Mạn Hồng là bay đi từ đó, có lẽ là ở gần đây.
Đang là giữa trưa người trong thôn đang ở nhà ăn cơm trưa, hay là đang nghỉ trưa, trái lại cô không gặp được người nào.
Rất nhanh đã tới bờ ao, Tiêu Minh Nguyệt nhìn xung quanh một lát, phát hiện trong rừng rậm cách đó không xa âm khí rất nặng, nên cất bước đi tới.
Đa số mọi người cho rằng quỷ hồn chỉ xuất hiện vào buổi tối, ban ngày sẽ không đi ra.
Thực ra không phải vậy, ban ngày chỉ cần không ở dưới ánh mặt trời, quỷ hồn cũng có thể ra ngoài hoạt động.
Quỷ giống như Lý Mạn Hồng, không có phần mộ của mình, cô ta chỉ có thể phiêu đãng bên ngoài, nhưng mà ban ngày bọn họ sẽ không ở chỗ có ánh mặt trời.
Đi đến chỗ âm khí nồng đậm nhất trong rừng rậm, quả nhiên Lý Mạn Hồng ở đây.
Nhưng mà cô ta trốn trên một thân cây, dùng lá cây rậm rạp che mình, xấu hổ ra ngoài gặp Tiêu Minh Nguyệt.
“Nói ngày sinh tháng đẻ của cô, đốt cho cô bộ quần áo mặc.” Tiêu Minh Nguyệt nói.
Lý Mạn Hồng nhíu mày nghĩ một lát, sau đó nói: “Tôi không biết ngày sinh tháng đẻ thật của tôi, sinh nhật có được không?”
Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng: “Có thể.”
Nghe Lý Mạn Hồng nói ra ngày sinh nhật, Tiêu Minh Nguyệt ngồi xổm xuống lấy que diêm ra, miệng niệm chú ngữ và sinh nhật của cô ta, đốt quần áo, sau đó chỉ thấy quần áo đến tay Lý Mạn Hồng.
Vẻ mặt cô ta vui sướng, lập tức mặc quần áo.
Tuy không vừa vặn lắm, nhưng còn tốt hơn là trần truồng.
“Quần áo không vừa vặn lắm, lát nữa làm bộ vừa cho cô, cô mặc tạm trước vậy.” Cô nói.
“Như vậy đã rất tốt, thật sự vô cùng cảm ơn.” Lý Mạn Hồng níu chặt quần áo trên người, dáng vẻ có ngượng ngùng.
Mặt không chịu nổi nhất của mình đều bị cô gái nhỏ này thấy được, cô ta cảm thấy rất mất mặt.
Tiêu Minh Nguyệt không khinh thường cô ta, cô lại nói tiếp: “Cô đừng rời khỏi nơi này, buổi tối tôi sẽ đi tìm cô hỏi chút chuyện.”
Lý Mạn Hồng mím môi không nói gì, muốn vạch trần chuyện cũ mình không chịu nổi, cô ta có chút không muốn.
Tiêu Minh Nguyệt thấy thế lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi có thể nhìn thấy cô, còn không bị âm khí trên người cô ảnh hưởng, cô nói xem tôi có thể khiến cô hồn phi phách tán hay không?”
Lý Mạn Hồng nghe thấy thế sợ hãi, vội vàng nói: “Tôi… Tôi sẽ không rời khỏi nơi này, cô yên tâm.”
Tiêu Minh Nguyệt không nói gì, chẳng qua ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô ta.
Lý Mạn Hồng bị nhìn dường như hồn phách đều có chút không ổn, vội vàng đảm bảo cô ta sẽ không bay loạn, nhất định sẽ ở đây đợi cô.
Lúc này Tiêu Minh Nguyệt mới rời mắt, rời khỏi khu rừng này.
Không phải Tiêu Minh Nguyệt không muốn hỏi Lý Mạn Hồng vào lúc này, mà là cô còn chưa dẫn khí vào cơ thể.
Nếu bây giờ Lý Mạn Hồng muốn chạy trốn mà nói, cô cũng chỉ có thể nâng mắt nhìn, cho nên chuyện quan trọng nhất hiện giờ là dẫn khí vào cơ thể.
Lúc trước lên núi săn thú với anh cả, cô đã phát hiện linh khí ở vùng rừng núi quá loãng, không có biện pháp thỏa mãn cô dẫn khí vào cơ thể, chỉ có thể đi sâu vào trong rừng núi.
Đi khoảng nửa tiếng cô cảm nhận được độ dày của linh khí nồng đậm hơn chút, cứ tiếp tục đi vào trong.
Lại đi khoảng 10 phút, thì thấy được một đầm nước nhỏ, bốn phía vờn quanh cây cối tươi tốt, hoàn cảnh rất không tệ.
Hơn nữa cô cảm thấy mức độ nồng đậm của linh khí ở nơi này, cơ bản có thể thỏa mãn cô dẫn khí vào cơ thể.
Cảm nhận bốn phía cũng không có người hay là động vật cỡ lớn nào, cô lập tức ngồi khoanh chân bên cạnh đầm nước nhỏ, bắt đầu dẫn khí vào cơ thể.
Dù sao từng có kinh nghiệm tu luyện hơn hai trăm năm, đối với cô mà nói dẫn khí vào cơ thể không khác gì uống nước, không có bất cứ độ khó gì.
Nhưng mà khiến cô kinh ngạc vui mừng chính là, tư chất của cơ thể này không kém gì cơ thể ở đại lục Thương Lam, điều này khiến cô tu luyện càng thêm làm ít công to.
Nửa tiếng trôi qua cô thành công dẫn khí vào cơ thể, chẳng qua linh khí ở nơi này quá loãng, không thể khiến cô dẫn khí vào cơ thể đồng thời vào một cấp nhỏ như khi ở đại lục Thương Lam.
Nhưng mà chuyện này không vội, chậm rãi tu luyện sớm muộn gì cũng có ngày đạt tới độ cao trước đây của cô.
Thật sự không được thì thay đổi công pháp, cô từng nhận được một bộ công pháp hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt để tu luyện.
Nếu bộ công pháp hiện giờ tiến giai quá thong thả, lại thay đổi là được.
Chủ yếu là bộ công pháp cô tu luyện hiện giờ, là bộ ở kiếp trước.
Bởi vì từng tu luyện, bây giờ tu luyện lại sẽ nhanh hơn.
Tiến vào Thức Hải dựa theo thói quen, sau đó cô kinh ngạc ồ lên một tiếng, bởi vì ở giữa Thức Hải của cô, trôi nổi một tinh thể có sáu góc, tản ra vầng sáng nhàn nhạt.
Đương nhiên là cô nhận ra tinh thể này, là cô đạt được trong một bí cảnh ở đại lục Thương Lam.
Lúc đó đạt được nó xong, nó trực tiếp tiến vào Thức Hải của cô, sau đó trong hơn một trăm năm, tinh thể này vẫn luôn thong thả hấp thu linh khí trong cơ thể cô, chưa bao giờ phát huy bất cứ tác dụng gì.
Nhưng mà nó không có chỗ xấu đối với mình, nên tnm cứ để nó ở lại Thức Hải.
Chẳng qua không ngờ tới, tinh thể này đi theo cô trọng sinh.
“Mi đi theo ta trọng sinh thì có ích lợi gì? Không phát huy được bất cứ tác dụng nào, nếu là nhẫn trữ vật đi theo ta thì tốt quá.” Tiêu Minh Nguyệt không nhịn được nói thầm một câu.
Nhưng mà cô vừa mới dứt lời, lập tức cảm nhận được trong cơ thể bất ngờ có lượng lớn linh khí tiến vào.
Tiêu Minh Nguyệt lập tức hấp thu những linh khí này, sau đó bùm một tiếng cô phá hàng rào vào một cấp nhỏ.
Một lúc lâu sau, lại bùm một tiếng tiến vào một cấp nhỏ.
“Dừng lại dừng lại!” Tiêu Minh Nguyệt lập tức nói: “Còn tiếp tục như vậy ta sẽ nổ tan xác mà chết mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


