Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 15: Nơi Này Không Phải Chỗ Nói Chuyện

Cài Đặt

Chương 15: Nơi Này Không Phải Chỗ Nói Chuyện

Sau khi nói xong trên người anh ta tràn ngập tàn ác, dáng vẻ như muốn đi tìm Trương Lai Phúc liều mạng.

Lúc này anh ba Tiêu Minh Thanh đi tới: “Anh hai anh bình tĩnh một chút, nơi này không phải chỗ nói chuyện.”

Cho dù muốn trả thù Trương Lai Phúc hay là người nhà của ông ta, cũng không thể biểu hiện ra bên ngoài ở đây, nơi này là cửa đồn công an đấy.

“Mẹ, chúng ta đến khách sạn đi, nơi này không phải chỗ nói chuyện.” Anh cả Tiêu Minh Viễn cũng đi tới.

Trương Huệ Lan nhìn cửa đồn công an, mới ừm một tiếng.

Sở dĩ lúc trước bọn họ ngồi xổm ở cửa đồn công an, một là cảm thấy canh giữ ở đây, có tin tức gì có thể lập tức biết được.

Hai là tiết kiệm tiền, muốn cứu người cần rất nhiều tiền, có thể tiết kiệm một chút thì tiết kiệm một chút đi.

Đến bây giờ sắp biết rõ chân tướng, cuối cùng bọn họ cũng có thể thả lỏng.

Người một nhà cùng đi về phía khách sạn, dọc đường đi Tiêu Minh Nguyệt nắm chặt lấy cánh tay của mẹ, còn thỉnh thoảng nhìn ba anh trai, trong lòng ấm áp còn thỏa mãn.

Sau khi cha ra ngoài, cả nhà bọn họ có thể đoàn tụ rồi.

Thật tốt, thật sự quá tốt!

Kiếp này cô phải khiến cả nhà bọn họ vĩnh viễn đoàn viên như vậy, nếu như có người muốn phá hủy, vậy thì…

Khiến người đó bị hủy diệt đi.

Chỉ một lát sau đã đến khách sạn, Tiêu Minh Viễn lấy thư giới thiệu bí thư chi bộ trong thôn đưa cho ra, nhanh chóng làm xong thủ tục.

Cả nhà bọn họ thuê một gian phòng, không chỉ vì tiết kiệm, cũng vì cả nhà ở cùng một chỗ càng an toàn hơn.

Vừa vào nhà Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đã nói rõ mọi chuyện cho mọi người, nhưng mà hai người đều hiểu ngầm lược bớt đi chỗ khác thường của Tiêu Minh Nguyệt.

Chuyện này vẫn nên để người trong nhà từ từ mới biết thì hơn.

Sau khi Trương Huệ Lan nghe xong mọi chuyện, chảy nước mắt nói:

“Sao tên đáng chém ngàn đao Trương Lai Phúc kia xấu xa như vậy, rõ ràng là anh ta giết người, lại muốn đổ oan cho cha các con. Mẹ biết cha các con không giết người mà, mẹ biết mà…”

Làm vợ chồng hai mươi năm, Trương Huệ Lan vô cùng tin tưởng Tiêu Kiến Chương, cho dù nhiều người nói Tiêu Kiến Chương cưỡng gian giết người, cho dù Tiêu Kiến Chương bị công an bắt đi, bà ấy đều tin tưởng vững chắc Tiêu Kiến Chương không giết người.

Cho nên bà ấy dẫn theo mấy đứa con đi cứu người, cho dù không biết cứu thế nào, chỉ ngồi xổm ở đồn công an, cũng có thể làm dịu đi nôn nóng bất an trong lòng.

Trương Huệ Lan lệ rơi đầy mặt, Tiêu Minh Nguyệt không nhịn được nghĩ tới kiếp trước, nước mắt cũng chảy ra.

Trương Huệ Lan ừm một tiếng, mới dặn dò Tiêu Minh Dương: “Lão nhị, con đi lấy nước cho em gái rửa vết thương đi.”

Tiêu Minh Dương đáp một tiếng rồi ra ngoài, Trương Huệ Lan lại nói với Tiêu Minh Viễn:

“Lão đại con dẫn lão tam đi hỏi xem, có thể cho chúng ta thêm hai cái chăn không.”

Tiêu Minh Viễn cũng đáp một tiếng, dẫn theo Tiêu Minh Thanh rời đi, Tiêu Minh Nguyệt nửa dựa vào người Trương Huệ Lan nói chuyện.

Trương Huệ Lan thấy cô dán sát mình như vậy, tưởng trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy con gái út sợ hãi, nên nhẹ nhàng vỗ về cô nói:

“Đợi cha con ra ngoài thì không còn chuyện gì nữa. Bé út, đừng sợ!”

Đôi mắt của Tiêu Minh Nguyệt lại hơi ướt át, ở dưới cái nhìn của Trương Huệ Lan, bà ấy chỉ là cả ngày không thấy con gái, nhưng ở trong mắt Tiêu Minh Nguyệt, đã là hai trăm năm không nhìn thấy bà ấy.

Mấy năm ở dị thế, cô chưa từng quên người nhà ở đây, đây cũng là nguyên nhân cô bị tâm ma quấn lấy.

“Mẹ, con không sợ, nhà chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn.” Giọng nói của Tiêu Minh Nguyệt kiên định nói, một đời này cô sẽ khiến cả nhà đều bình an.

Trương Huệ Lan cười nói: “Ừm, sẽ càng ngày càng tốt.”

Lúc này Tiêu Minh Dương mang theo nước ấm đi vào, anh ta đi tới trước mặt Tiêu Minh Nguyệt lấy một que kem ra như hiến vật quý:

“Bé út em mau ăn đi.”

“Anh lấy đâu ra vậy?” Tiêu Minh Nguyệt nhận lấy que kem kinh ngạc hỏi.

Tiêu Minh Dương cười ha ha: “Nhà nhân viên phục vụ của khách sạn có người làm ở xưởng kem, cô ấy lén bán.”

Tiêu Minh Nguyệt giơ ngón cái với anh ta, Tiêu Minh Dương cười ha ha.

Tiêu Minh Nguyệt đưa kem tới bên môi Trương Huệ Lan: “Mẹ, mẹ ăn đi.”

Trương Huệ Lan vốn định nói bà ấy không thích ăn, nhưng nhìn thấy ánh mắt tha thiết chân thành của con gái út, bà ấy há miệng cắn một miếng.

Tiêu Minh Nguyệt lại đưa kem tới bên môi Tiêu Minh Dương, anh ta cười ha ha cũng cắn một miếng.

Lúc này Tiêu Minh Viễn và Tiêu Minh Thanh ôm chăn trở về, Tiêu Minh Nguyệt cũng để hai người ăn rồi mới ăn.

Vào ban đêm giữa hè, một nhà năm người ăn một que kem mát lạnh, trong lòng vô cùng ấm áp.

Cho dù xảy ra nhiều chuyện, chỉ cần cả nhà bọn họ ở bên cạnh nhau sẽ không sợ nữa.

Nói không chừng ngày mai cả nhà sáu người bọn họ đều sẽ đoàn viên.

Ba anh em nằm trên đất ngủ, hai mẹ con nằm trên giường, cả nhà mang theo chờ mong tiến vào giấc ngủ.

Đinh đinh đinh…

Đêm khuya trong một đại trạch, chuông điện thoại vang lên, một người đi qua nghe máy:

“Mọi chuyện thế nào?”

“Bị lộ, ngày mai Tiêu Kiến Chương có thể rời khỏi đồn công an.”

“Phế vật, nhanh dọn sạch cái đuôi đi, nếu để lộ ra dấu vết gì, cẩn thận mạng của cậu.”

“Dạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc