Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 17: Người Nhà Của Tiêu Kiến Chương À

Cài Đặt

Chương 17: Người Nhà Của Tiêu Kiến Chương À

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Trương Huệ Lan đã tỉnh dậy, bà ấy vừa tỉnh dậy bốn anh em cũng tỉnh dậy theo.

Sau khi rửa mặt đơn giản xong, người một nhà cùng đến đồn công an.

Khi đến cửa đồn công an đóng chặt, mấy người cùng đợi ở cửa.

Tuy nói hung thủ giết người chân chính đã bị bắt, nhưng mà Tiêu Kiến Chương còn chưa được thả ra, bọn họ không thể hoàn toàn yên tâm.

Tới bảy giờ đúng, ông bác trông cửa đồn công an tới, nhìn thấy bọn họ thì sửng sốt, sau đó hỏi:

“Người nhà của Tiêu Kiến Chương à?”

Ở thôn trấn không rộng lắm này vụ án cưỡng gian giết người vốn rất náo động, tối qua lại xuất hiện xoay ngược lại, ông bác trông cửa cũng biết được.

“Đúng vậy.” Trương Huệ Lan đáp, sau đó bà ấy hỏi ông bác trông cửa: “Hôm nay Kiến Chương nhà tôi có được thả không?”

“Chuyện này thì tôi không biết, tôi chỉ là người trông cửa thôi.” Ông bác nói xong thì lấy chìa khóa ra mở cửa, sau đó lại bận rộn việc của mình.

Người một nhà tiếp tục đợi ở cửa.

7 giờ rưỡi, lục tục có người đi làm, chỉ một lát sau Ngô Minh Quang đến đây.

Nhìn thấy ông ta người một nhà vội vàng đi qua, Tiêu Minh Viễn hỏi:

“Đội trưởng Ngô, hôm nay cha tôi có được thả không?”

“Lát nữa làm xong thủ tục là có thể đi.” Ngô Minh Quang đi vào trong, Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn vội vàng đuổi theo, Tiêu Minh Viễn hỏi: “Pháp y kiểm tra ra nguyên nhân Lý Mạn Hồng chết chưa?”

Ngô Minh Quang dừng bước lại, im lặng một lát mới nói: “Đã kiểm tra ra, chết do đột phát bệnh tim.”

Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đều sửng sốt, hai người liếc nhau một cái, Tiêu Minh Nguyệt hỏi:

“Chuyện thư tiến cử Trương Lai Phúc giấu, đã khai báo rõ ràng chưa?”

Ngô Minh Quang liếc mắt nhìn cô một cái:

“Vụ án còn đang thẩm tra xử lý, vấn đề này tôi không có biện pháp trả lời cô. Lát nữa làm thủ tục xong thì nhanh chóng về nhà đi, vụ án không còn chuyện của hai người nữa.”

Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn không hài lòng với câu trả lời của ông ta, nhưng cũng biết không thể lại đuổi theo hỏi, hai anh em cảm ơn Ngô Minh Quang xong sau đó người một nhà cùng đi vào làm thủ tục.

Vụ án này rất náo động, cả đồn công an đều luôn chú ý, cho nên làm thủ tục cũng rất thuận lợi.

Ký xong một chữ cuối cùng, một nữ công an nói với bọn họ: “Đợi một lát, người sẽ ra ngay thôi.”

Người một nhà vội vàng gật đầu, sau đó háo hức nhìn về phía hành lang dẫn tới phòng tạm giam người bị tình nghi phạm tội.

Khoảng mười phút trôi qua, Tiêu Kiến Chương xuất hiện trên hành lang, dáng người thẳng tắp thường ngày của ông ấy giờ đã khom xuống nhiều, Tiêu Minh Nguyệt và Trương Huệ Lan chảy nước mắt, Tiêu Minh Viễn và ba anh em cũng đôi mắt ướt át.

Mấy người bước nhanh tới trước mặt Tiêu Kiến Chương, chỉ thấy ông ấy râu ria xồm xoàm vẻ mặt mệt mỏi, Trương Huệ Lan đã khóc không thành tiếng:

“Cha mấy đứa nhỏ… Cuối cùng anh… Cuối cùng anh cũng được thả.”

Tiêu Kiến Chương nhìn bà ấy, lại nhìn bốn con trai một con gái, người đàn ông trung niên vạm vỡ nước mắt cũng không nhịn được chảy ra.

Ông ấy cho rằng ông ấy sẽ không còn được gặp lại bọn họ nữa.

“Anh không sao, mọi người đừng sợ.” Giọng nói của Tiêu Kiến Chương hơi khô khốc, hai ngày nay ngoại trừ sợ hãi đối với tử vong, càng có nhiều lo lắng cho vợ với con.

“Được rồi nhanh về đi, nơi này không phải là nơi tốt gì.” Công an đi theo thấy người một nhà đều đã nước mắt ròng ròng, không nhịn được nhắc nhở.

“Đi, chúng tôi đi ngay.” Tiêu Kiến Chương vội vàng nói, ông ấy cũng không muốn ở lại đây nữa.

Người một nhà trong mắt nén lệ, trên mặt là tươi cười rời khỏi đồn công an.

Ở cửa, gặp phải Chu Tú Phân vợ Trương Lai Phúc và ba đứa con của bà ta.

Tiêu Minh Dương nắm chặt tay, suýt nữa xông lên đánh bọn họ một trận.

Mà Chu Tú Phân và ba con của bà ta, ánh mắt nhìn một nhà bọn họ cũng không có ý tốt.

Người hai nhà lướt qua nhau, kèm theo mùi thuốc súng không nói nên lời.

Tiêu Minh Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua mấy người Trương gia, đừng nói là người Trương gia ôm oán hận đối với nhà bọn họ, Tiêu Minh Nguyệt cô cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Kiếp trước cha của cô ngậm oan mà chết, cả nhà Trương Lai Phúc thì sống vô cùng sung sướng.

Thực ra người là Trương Lai Phúc giết, nếu Chu Tú Phân và ba con trai của bà ta an phận, cô cũng sẽ không làm gì bọn họ, nhưng rõ ràng là Chu Tú Phân và ba con trai của bà ta không nghĩ như vậy.

Tiêu Minh Nguyệt quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên độ cong như có như không, nhưng trong tươi cười này lại kèm theo hàm xúc không nói nên lời.

Trong trấn có xe ngựa đi thẳng tới thôn bọn họ, là Trương Lão Hán trong thôn đánh, mỗi ngày hai chuyến.

Khi đám Tiêu Minh Nguyệt đến, trên xe ngựa đã có mấy người.

Nhìn thấy bọn họ tất cả mọi người đều chào hỏi:

“Kiến Chương ra rồi à, tôi đã nói anh không phải là người giết người rồi mà.”

“Đúng vậy, tôi cũng nói Kiến Chương là người tốt như thế, sao có thể giết người được?”

Đối với những lời này của bọn họ, người Tiêu gia mỉm cười chống đỡ.

Vốn không phải là người thân thiết lắm, nhà bọn họ xảy ra chuyện người khác giúp đỡ là tình cảm, né tránh là bổn phận.

Tối qua Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đạp xe tới, khi trở về hai người vẫn đạp xe đạp.

Trên đường đi gặp thôn dân đều hỏi chuyện của Tiêu Kiến Chương, hai người đều cười nói:

“Công an nói cha chúng cháu vô tội, đã thả ra, sắp về nhà rồi.”

Đám thôn dân nghe xong đều nói lời an ủi, hai anh em ứng phó từng người, bất tri bất giác đi đến chỗ chân núi.

Tiêu Minh Viễn vươn tay muốn kéo Tiêu Minh Nguyệt theo bản năng, nhưng mà cô đã đi nhanh lên trên núi.

Tiêu Minh Viễn có chút không thích ứng rút tay về.

“Anh cả, có lẽ đồn công an sẽ không nói với chúng ta kết quả thẩm vấn Trương Lai Phúc đâu.” Tiêu Minh Nguyệt vừa lên núi vừa nói: “Chúng ta không có biện pháp đi theo con đường bình thường, cởi bỏ nghi hoặc trong lòng chúng ta.”

Thậm chí có khả năng đồn công an cũng không điều tra ra được, Lý Mạn Hồng tử vong kỳ lạ thế nào.

Đột phát bệnh tim ư?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc