Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chết không đối chứng!
Như vậy thư tiến cử là người nào cho?
Sao thư tiến cử không cánh mà bay?
Là đang che giấu cho người nào sao?
Thủ đoạn thật sâu!
Tiêu Minh Nguyệt nghĩ tới kiếp trước người một nhà bọn họ ngoài ý muốn chết đi, cô không thể không suy nghĩ sâu xa.
Cảm thấy được phía sau có một bàn tay to khống chế toàn bộ, khống chế vận mệnh của cả nhà bọn họ.
Đôi mắt của Tiêu Minh Nguyệt sâu hơn, Lý Mạn Hồng đã chết, thư tiến cử không cánh mà bay, chết không đối chứng có phải hay không?
Ừm!
Ở chỗ cô, người chết cũng có thể làm chứng.
Ngô Minh Quang không tiếp tục thẩm vấn Trương Lai Phúc, mà làm ghi chép với những người khác, lại dẫn mọi người đến ao cá ở phía đông đầu thôn, thăm dò hiện trường phạm tội, sau đó cùng hai vị công an trẻ dẫn Trương Lai Phúc rời đi.
Chu Tú Phân muốn gây chuyện, nhưng bị ánh mắt của Ngô Minh Quang dọa trở về.
Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đạp xe đạp, đi theo sau xe cảnh sát.
Mẹ và hai anh trai của bọn họ đều ở trong thị trấn, bọn họ chắc chắn vô cùng lo lắng, tất phải để bọn họ nhanh chóng biết tình hình thực tế.
Ban đêm ngày mùa hè gió hơi lạnh, nhưng khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Tiêu Minh Nguyệt ngồi phía sau xe đạp, nghĩ tới chuyện kiếp trước kiếp này.
Kiếp trước cha không tránh thoát kiếp nạn lần này, một tháng sau bị xử bắn.
Bởi vì trong nhà có tội phạm cưỡng gian giết người, người trong thôn đều tránh lui tới với nhà bọn họ.
Một năm trôi qua như vậy, anh hai tranh cãi với người ta bị lỡ tay giết chết, anh cả đi nhận thi thể của anh hai thì bị một chiếc xe đâm chết.
Lại qua mấy năm, anh ba lên núi đốn củi thì gặp trận lở đất.
Như vậy trong nhà chỉ còn lại cô và mẹ.
Mẹ liên tục mất đi chồng và ba con trai, cơ thể bắt đầu không tốt, sống chưa được hai năm cũng đi.
Một nhà sáu người, chỉ còn lại mình cô sống trên đời.
Sau khi mẹ cô được chôn cất, dì cả và dì hai đã chọn nhiều gia đình cho cô và muốn cô kết hôn, nói rằng cô kết hôn thì sẽ có người chăm sóc.
Nhưng cô không muốn sống nữa, sao có thể kết hôn?
Ngay sau đó, cô nhận được cuộc gọi của Tần lão bị bắt xuống trong thôn lao động cải tạo.
Tần lão nói với cô:
“Cô nhóc xin lỗi, ông mới biết chuyện nhà cháu… Cô bé, chuyện gì cũng không quan trọng bằng tính mạng, chuyện gì cũng không quan trọng bằng còn sống, cha mẹ và các anh trai của cháu chắc chắn đều hy vọng cháu sống tiếp, sống thay bọn họ…”
Tần lão còn bảo cô tới thủ đô tìm ông ấy, nhưng cô từ chối.
Lúc ấy cô đã hơn 20 tuổi, có năng lực tự lực cánh sinh.
Sau đó cô rời khỏi thôn, rời khỏi nơi cô sinh sống hai mươi mấy năm, bắt đầu làm việc kiếm tiền.
Nhưng vận rủi không buông tha cho cô, trong một lần cô về nhà viếng mộ cha mẹ và anh trai, xe đồ cô đang ngồi lật nhào chìm xuống sông, cô bị chết chìm.
Sau khi chết cô xuyên không đến đại lục xanh, nơi đó văn minh huyền học vô cùng hưng thịnh.
Rất may mắn là tư chất của cô cao, được sư tôn dẫn về tông môn tu luyện.
Hơn hai trăm năm đó, cô từ đạo đồ đến đạo nhân lại đến chân nhân, đạo quân, thiên sư, cách thiên tôn chỉ có một bước xa.
Ngày hôm qua cha bị bắt, cả nhà bọn họ đều cùng vào thị trấn tìm cách cứu cha.
Nhưng dựa vào mối quan hệ cứu người đều cần dùng tới tiền, hôm qua bọn họ sốt ruột vội vàng tới thị trấn, nên không mang theo nhiều tiền lắm.
Sáng sớm hôm nay mẹ bảo hai anh em bọn họ về nhà lấy tiền, nhưng khi đến cửa nhà cô bất ngờ bị vấp ngã, anh cả lo lắng cho cơ thể cô, bảo cô nằm trên giường nghỉ ngơi một lát.
Không nghĩ tới vừa ngủ một lát thì trọng sinh…
Sau khi tỉnh dậy thì nghe Vương Thúy Hoa tỏ tình với anh cả…
Bóng đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang và tiếng xe đạp lộc cộc, đan xen vào trong ánh trăng.
Tiêu Minh Nguyệt ngồi ở ghế sau, cảm nhận được gió hơi lạnh, nhớ lại chuyện kiếp trước kiếp này.
“Em gái, anh cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, rất nhiều chuyện quá trùng hợp.”
Lời nói của Tiêu Minh Viễn cắt ngang suy nghĩ của Tiêu Minh Nguyệt, cô ừm một tiếng nói:
“Em cũng cảm thấy chuyện này có quá nhiều điểm kỳ quặc, chẳng qua cần đợi cha ra ngài, chúng ta tìm hiểu rõ mọi chuyện đã.”
Cho dù không bắt được bàn tay to kia, nắm lấy cái đuôi cũng được.
“Ừm, cần phải biết rõ ràng.” Tiêu Minh Viễn cũng cảm nhận được nguy hiểm, chuyện này thật sự là nhằm vào cha, như vậy sẽ là ai đây?
Sao người nọ lại muốn hại cha?
Trong lòng hai anh em đều tràn ngập băn khoăn, nhưng mà cha rất nhanh sẽ ra khỏi đồn công an, trong lòng hai người đều có vui sướng không nói nên lời.
Hai chân Tiêu Minh Viễn dùng lực tăng tốc, rất nhanh đã tới cửa đồn công an.
Thấy được mẹ và hai anh trai ở phía xa, bọn họ đều đang ngồi xổm ở cửa cục công an, giống như mấy người ăn xin không nhà để về, Tiêu Minh Nguyệt nhìn thấy đôi mắt đều nóng lên.
Cô nhảy xuống xe lao tới, mẹ và anh hai anh ba đều đứng dậy, trên mặt ba người đều là mệt mỏi và lo âu.
“Mẹ, cha không phải hung thủ giết người.” Tiêu Minh Nguyệt nắm lấy tay mẹ Trương Huệ Lan: “Hung thủ giết người chân chính là Trương Lai Phúc, ông ta đã bị tóm.”
“Thật sao?”
Ba người vừa vui sướng vừa kinh hãi, anh hai Tiêu Minh Dương còn nắm chặt cánh tay Tiêu Minh Nguyệt hỏi:
“Em gái chuyện em nói là sao vậy? Có phải Trương Lai Phúc cố ý vu oan cho cha hay không? Ông ta muốn cha gánh tội thay ư.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)