Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Kiến Hứa liếc nhìn qua cô gái kia, nhỏ giọng bàn bạc với đồng nghiệp bên cạnh: “Lão Trương, tình huống này của cô ấy, có thể bổ sung thư giới thiệu không? Viết thư để bên kia bổ sung một thư giới thiệu nhanh chóng gửi bưu điện đến là được, anh cảm thấy như thế nào?”
Mặc dù phải chấp hành văn kiện bên trên gửi xuống, nhưng có rất nhiều phương thức chấp hành, cũng không nhất định phải bắt giam người ta lại, hai người đều đã xem qua thư giới thiệu, trên đó còn đóng dấu, không vấn đề gì.
Công an Trương liếc qua cô một cái, gật đầu: “Được.”
Công an trẻ tuổi quay đầu lại hỏi: “Đồng chí, cô đến thành phố Lộc Kiều tìm người thân, đã tìm được thân thích chưa?”
Loại tình huống này có thể đến nhà người thân thích ở, công an đâu thể xông vào nhà người ta bắt người, cưỡng chế xử lý bắt giam người ta.
Hàn Thư Anh lập tức lắc đầu.
Thấy cô chẳng những ăn mặc đơn giản, mùa thu rồi còn mặc váy hở bắp chân, anh còn chú ý đến ghế bên cạnh nữ đồng chí này cái gì cũng không có, công an trẻ tuổi nhướn mày hỏi: “Hành lý của cô đâu?”
Hành lý? Đúng rồi, không có hành lý.
Hàn Thư Anh cái khó ló cái khôn: “Lúc ngồi xe không cẩn thận làm mất hành lý.”
Ba người ở đây…
Lại làm mất?
“Thư giới thiệu của cô quá hạn, hành lý cũng mất?” Giang Kiến Hứa nhìn cô, một nữ đồng chí kiểu này mà cũng dám đi ra ngoài? Người nhà cô yên tâm sao? Bây giờ bên ngoài không quá yên ổn, khắp nơi đều là lừa đảo, mục tiêu chính là những nữ đồng chí xinh đẹp lẻ loi một mình, lá gan đúng là thực sự quá lớn.
Hàn Thư Anh cụp mắt, dáng vẻ mất tự nhiên ấm ức muốn nói, mấy chuyện này chuyện nào cũng không phải do cô làm, nhưng việc đã đến nước này cũng chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi nhận.
Giang Kiến Hứa đánh giá từ đầu đến chân cô, đè thấp giọng nói chuyện với công an ở bên: “Lão Trương, hay là đưa cô ấy đến chỗ trạm thu lưu, cô ấy không tìm được người thân, hành lý còn bị mất, có thể đưa đi đâu chứ?” Mất hành lý, chẳng lẽ còn muốn bọn họ đến xe lửa tìm hành lý cho cô sao?
“Chỉ có thể như vậy thôi.” Trương Bình An đồng ý.
Bàn bạc xong xuôi, công an trẻ tuổi nói: “Được rồi, cô đi theo chúng tôi.”
Hàn Thư Anh thấy bọn họ có vẻ mặt ôn hòa với mình, hoàn toàn không nghiêm túc như trước đó, cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra cửa ải thân phận này, cô tạm thời vượt qua.
Vừa rồi lúc thẩm vấn cô, trong mắt của cô, hai đồng chí công an này giống như hai hung thần ác sát, thiếu chút nữa đã dọa chết cô, nơm nớp lo sợ một lúc lâu, bây giờ sau khi có thân phận hợp pháp, cảm thụ lập tức thay đổi, đại khái chỉ có với bộ đồng phục này cô mới dám đêm hôm khuya khoắt, cái gì cũng không hỏi đi sát theo anh.
Loại cảm giác an toàn này thật sự không phải thứ mà người bình thường có thể cho.
“Đồng chí, lát nữa chúng ta đi đâu vậy?” Cô bước nhanh đi theo sau lưng đồng chí công an trẻ hỏi, vừa rồi nghe bọn họ nói đến chỗ trạm thu lưu, đây là chỗ nào? Cô định nghe ngóng.
“Tìm một chỗ sắp xếp cho cô.”
“Vậy thư giới thiệu hết hạn thì phải làm sao bây giờ?”
“Vội cái gì? Ngày mai nghĩ thêm cách cho cô.” Công an trẻ tuổi liếc cô một cái, cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, vì chút chuyện của cô, hai người bận rộn đến bây giờ cơm còn chưa ăn đâu, không biết về căn tin có còn cơm thừa hay không.
Nhân viên phục vụ của nhà khách đuổi theo sau gọi: “Cô gái, đồng chí, trước đó cô có thư giới thiệu sao không lấy ra? Cô đừng nóng giận, tôi cũng không có cách nào, đây đều là quy định ở bên trên…”
Đáng tiếc gọi một lúc lâu cũng không ai để ý đến anh ta.
Ra nhà khách, một cơn gió thu thổi đến, cả người Hàn Thư Anh khẽ run lên, lạnh quá.
Hai đồng chí công an tự đạp xe đến.
Chân Giang Kiến Hứa dài, đi trước đến chỗ xe đạp ngồi lên, chỗ phía sau lập tức trầm xuống, một mùi hương thơm xộc vào mũi, ánh mắt anh liếc qua, thấy một góc váy và một phần bắp chân trắng như tuyết, cúi đầu nhìn, hai bàn tay nhỏ mềm mại đã nắm chắc áo bên hông anh.
Động tác giẫm chân lên bàn đạp của anh hơi ngừng lại, sau đó dùng lực vọt xe ra ngoài.
Trên đường đi Hàn Thư Anh thiếu chút nữa bị đông lạnh đến khóc, bên trong cô chỉ có một chiếc áo lót mỏng, bên ngoài một chiếc sơ mi mỏng, bắp chân lại để trần, bây giờ ngồi trên xe đạp, gió lạnh như xuyên qua người cô, lạnh đến mức cô không chịu được.
Nhưng vị công an trẻ tuổi trước mặt cô lại khác, có lẽ là do trẻ, hỏa lực vượng, ngồi gần cũng có thể cảm nhận được phía sau lưng có một luồng nhiệt khí đang lao nhanh.
Thật xin lỗi, lực chống cự của cô không chịu nổi một lò ấm áp này, hơn nữa trên áo anh còn có một loại hương vị được ánh nắng chiếu vào, vừa sạch lại dễ ngửi, ấm áp, cô lặng lẽ dán sát mặt vào sưởi ấm, sau đó cũng cẩn thận dán cơ thể vào.
Đạp rồi đạp, đột nhiên phía sau dán sát một mảnh mềm mại, phía sau lưng công an trẻ tuổi cứng đờ.
Trạm thu nhận trục xuất gọi tắt là trạm thu lưu.
Nó nằm ở cuối phố Thành Tây, trong màn đêm u ám, một sân nhà rất lớn, trong sân từng dãy nhà gạch, đồn công an và trạm thu lưu ở cùng một khu, ở phía đối diện.
Chuẩn bị chiến đấu, đề phòng mất mùa, vì nhân dân, đào sâu động tích trữ lương thực, không xưng bá.
Phát động toàn dân lao động, thực hiện xã hội giàu có.
Hàn Thư Anh nhìn mà thấy kinh hãi, hình như cô thật sự xuyên đến thời gian cực kỳ gian khổ trong lịch sử, trên đường phố không có nhiều người đi đường, ngẫu nhiên gặp phải mấy người nhìn mặt vàng vọt, gần như không gặp người nào béo, cũng có người mặc quần áo ngắn tay, trên quần áo đầy mảnh vá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)