Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ghé vào lưng công an Giang, lén nhìn xung quanh, dưới cái nhìn của cô, vị đồng chí công an Giang mặc đồng phục trước mắt này ăn mặc đã rất mộc mạc, đấy là nói một cách uyển chuyển, nói thẳng ra là quê mùa.
Chẳng qua dáng người anh cao, khí chất lại còn tốt, cho nên nhìn tổng thể không có quá nhiều cảm giác không hài hòa, mãi cho đến khi thực sự nhìn thấy quần chúng nhân dân thời đại này trên đường, mới giật mình nhận ra cô thực sự đã xuyên đến niên đại ăn không đủ no mặc không đủ ấm này.
Nếu hỏi cô có sợ hay không? Dù sao người khác cũng không biết, cô cực kỳ sợ.
Đến trạm thu nhận, đồng chí công an lớn tuổi hơn không xuống xe, nói là đến căn tin mua cơm, đạp xe đi thẳng.
Giang Kiến Hứa lau mồ hôi trên trán, dựng xe ở trước cửa phòng tiếp đón của trạm thu nhận.
Hàn Thư Anh xuống xe đi sát sau lưng công an trẻ tuổi, cẩn thận từng li từng tí đi vào, trong sân là một dãy nhà trệt nhỏ theo hướng đông nam, giống như một chiếc thước cuộn vậy, tường sân bao quanh được đắp từ đất, có mấy người cởi trần đang đứng thành hàng bên giếng nước.
Hai người đàn ông cầm gậy lần lượt lục soát người của bọn họ, giống như đang kiểm tra gì đó, ngay cả giày cũng bắt cởi, có người không nghe lời trực tiếp bị đánh một gậy, đánh đến khi bọn họ thành thật thì thôi.
Cây gậy đánh vào da thịt vang lên những tiếng bốp bốp, Hàn Thư Anh không biết là bị lạnh hay sợ, cô ôm chặt cánh tay, trong đầu tràn ngập nghi vấn, đây không phải là trạm thu nhận hay trại tạm giam à? Sao còn đánh người thế.
Công an Giang đi vào phòng khách, nói với người bên trong: “Tiểu Lưu, cậu qua đây, lát nữa sắp xếp phòng cho người bên ngoài.”
“Vâng anh.”
“Cô ấy bị mất hành lý, cầm bộ quần áo sạch sẽ cho cô ấy.”
“Không vấn đề, trong phòng để đồ có.”
“… Là một nữ đồng chí trẻ tuổi, đừng nhét vào phòng đám người lộn xộn kia, hiểu chưa?”
“Anh Giang yên tâm đi, em biết mà…” Trong đại viện rồng rắn lẫn lộn, có kẻ trộm vặt móc túi, có kẻ bám đuôi phụ nữ, cũng có một số là làm gái, mỗi ngày đều không chịu yên tĩnh.
“Không tệ, không tệ, thằng nhóc nhà cậu được lắm!” Khóe miệng công an Giang khẽ nhếch lên, vỗ vai anh ta, vẻ mặt ôn hòa nói: “Hôm nào mời cậu ăn cơm.”
Đối phương lập tức cười, xoa tay.
“Còn nữa, thân phận của cô ấy… Tạm thời cậu đừng ghi vào hồ sơ, thư giới thiệu của cô ấy có chút trục trặc, không ở lại được nhà khách, tạm thời ở đây mấy ngày.”
“Việc đó, ở đây mấy ngày thì không sao, chỉ là bên chỗ căn tin kia, anh Giang, anh cũng biết rồi đó, bây giờ lương thực không đủ…” Đều dựa theo đầu người trên hồ sơ để chia khẩu phần lương thực, thêm một người cũng không dễ ăn nói với bên căn tin.
Giọng công an Giang mang theo chần chờ: “Căn tin à, tôi sẽ nghĩ cách…”
Anh liếc mắt nhìn người đang ngoan ngoãn đứng bên ngoài, chậc một tiếng, đúng là phiền phức.
Hàn Thư Anh ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Nhìn thấy công an Giang lấy xe đạp định đi, cô có chút không nỡ, bám theo bên cạnh anh, dù sao bây giờ công an Giang cũng là người duy nhất mà cô quen thuộc: “Cảm ơn anh, công an Giang.”
Cô mang theo lấy lòng nói: “Không có anh tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ, về sau chắc chắn tôi sẽ báo đáp anh.”
Giang Kiến Hứa nghe cô nói vậy, lại thấy cô theo sát bên mình, giống như chim non tìm mẹ, khóe môi không nhịn được khẽ nhếch lên, mang theo ý cười: “Báo đáp thì thôi, về sau cô đừng đi loạn khắp nơi gây thêm phiền phức cho đồn công an là được.”
Nói xong anh giẫm chân lên một cái, cũng không quay đầu lại đạp xe rời đi, đói chết anh rồi.
Vóc dáng nhân viên quản lý Tiểu Lưu không cao, anh ta cười híp mắt đến gần, tò mò hỏi: “Đồng chí, cô biết công an Giang à? Hai người có quan hệ gì?”
Lúc này đây Hàn Thư Anh đã bị anh chàng lễ tân ở nhà khách làm cho lạnh lòng, loại hành vi trở tay báo cáo kia đúng là quá đáng, cho nên bây giờ cô nhìn thấy Tiểu Lưu nhiệt tình, nụ cười chất phác, không nói đến như chim sợ cành cong, trong lòng cũng còn sợ hãi, cô vội vàng ừ một tiếng rồi nói sang chuyện khác: “Anh trai, bây giờ chúng ta đi đâu đây?”
Bên ngoài thật sự quá lạnh.
“Tôi tìm cho cô căn phòng còn thiếu người, cô đi theo tôi.”
Tiểu Lưu nghe thấy nữ đồng chí xinh đẹp gọi mình là anh trai, cơ thể lập tức nhẹ đi hai lạng, giọng thật hay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







