Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm đó lúc công an Trương qua lại với đối tượng, đang cùng nhà gái nói chuyện trong phòng, chuyện gì cũng không làm, chỉ đơn giản là nói chuyện, đột nhiên có người đi vào, dọa đến anh ta thiếu chút nữa từ cửa sổ trong phòng nhảy ra ngoài, chỉ sợ bị người ta cho rằng anh ta làm gì trong phòng, càng đứng nói đến việc nam nữ nắm tay trước mặt mọi người.
Ngay lúc Hàn Thư Anh sắp khóc đến nơi, dòng chữ phía trên kịch bản trống không đột nhiên biến mất, vốn dĩ ở đó là dòng chữ màu vàng: Đối tượng khả nghi, bị công an tạm giam nửa tháng… Nay lại bị xóa bỏ.
Sau khi khiếp sợ qua đi, Hàn Thư Anh giống như thông suốt…
Cô cúi đầu sờ lên ngực, quả nhiên túi áo trước ngực có thêm một tờ giấy.
Cô nhìn về phía anh: “… Đồng chí, tôi tìm được rồi!”
“Khụ!” Người công an trẻ tuổi ho khan một tiếng, không dấu vết rụt tay mình về.
“Tìm thấy rồi à?”
Hàn Thư Anh lấy tờ giấy kia mở ra xem, ba chữ Thư giới thiệu viết ở trên cùng, chữ viết ngoáy, nhưng trên đó viết ba chữ Hàn Thư Anh, hẳn là… thư giới thiệu của cô nhỉ?
Sắp bị công an dẫn đi, cô không lo nghĩ được nhiều như vậy, vội vàng dùng hai tay đưa thư giới thiệu cho người đối diện.
“Tôi tìm được thư giới thiệu rồi, đồng chí, anh xem qua đi, đây có phải thư giới thiệu mà các anh cần không?” Cô đưa tay lên cao, đưa đến trước mặt người công an trẻ tuổi.
Mặt trời mùa thu như bình câu trượt xuống giếng, trời tối sầm lại, để tiện cho đồng chí công an ghi chép, nhân viên nhà nghỉ chạy đi bật đèn, thời đại này công suất đèn không lớn, ánh sáng cũng không mạnh.
Chỗ bọn họ đứng là nhà trệt bên cạnh nhà khách, không gian chật chội, ánh sáng lờ mờ, trong phòng tràn ngập bầu không khí ngột ngạt kiềm chế như bị thẩm vấn, Hàn Thư Anh sợ đến mức không dám thở mạnh một tiếng, căng thẳng nhìn qua vẻ mặt hai người công an đối diện.
Nhà khách này là một tòa nhà lầu nhỏ hai tầng, đến giờ ăn cơm, bên phía đó truyền đến tiếng người đi hò hét mua cơm.
Nghe thấy tiếng người ầm ĩ, tất cả mọi thứ trong căn phòng tối trước mắt như chân thực hơn.
Người công an trẻ tuổi nghi hoặc nhìn qua cô, nhận lấy thư giới thiệu mở ra đọc, không chỉ là thư giới thiệu, bên trong còn kẹp mấy tờ vé xe, hay lắm, đây là lượn quanh một vòng lớn, đi ngang qua mấy thành thị lớn đến bên này, anh ngước mắt dò xét cô, thẩm tra đối chiếu: “Cô tên Hàn Thư Anh hả?”
“Vâng.” Nghe được tên của mình, Hàn Thư Anh cảm thấy thả lỏng, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Công an trẻ tuổi đưa thư giới thiệu trong tay cho Trương Hòa Bình: “Quá hạn ba ngày.”
Quá hạn ba ngày? Tầm mắt cô đổi tới đổi lui trên mặt hai người công an, có ý gì đây?
“Thời gian đi đường của cô ấy quá lâu, vừa đến nơi này thì thư giới thiệu quá hạn.”
Loại tình huống này không phải không có, dựa theo ý tứ của văn kiện cấp trên đưa xuống để xử lý, tạm giữ người, nhưng có thư giới thiệu này, chắc hẳn vấn đề không lớn.
Trương Hòa Bình nhận lấy nhìn kỹ con dấu trên đó, mới nói với Hàn Thư Anh: “Vị đồng chí này, thư giới thiệu đã quá hạn, sao bây giờ cô mới đến? Dựa theo quy định, thư giới thiệu hết hạn, không trả về nguyên quán cũng sẽ bị tạm giữ.”
“Hết hạn?” Cô vừa mới thở phào nhẹ nhõm đã lại căng thẳng, trên phương diện nhìn mặt mà nói chuyện, cô có chút thiên phú, nhìn sắc mặt của hai người tốt hơn vừa rồi, chắc chắn là có chỗ dùng được nhỉ?
Chỗ khó bây giờ là thư giới thiệu hết hạn, thật là! Giấy tờ chứng minh thân phận sao nói quá hạn là quá hạn luôn? Đúng là khó xử cho người ta.
Nhưng ít ra cũng đã chứng minh được cô không phải người khả nghi, vừa rồi lúc cô không nói ra được địa chỉ nhà, sắc mặt hai vị đồng chí công an trước mặt nghiêm túc đến dọa người, cô đúng là bị dọa sợ.
Cô chú ý đến hình như mọi chuyện công an lớn tuổi kia đều bàn bạc với vị công an trẻ tuổi, giống như rất nể mặt vị công an trẻ tuổi đó.
Phải biết rằng từ xưa đến nay, nhân tình luôn đều là người chiếm vị trí quan trọng, nếu như có thể giải quyết được người, sự việc xem như đã thành công được một nửa.
Cho nên có phải chỉ cần giải quyết vị công an trẻ tuổi kia là được?
Nghĩ như vậy, cô lập tức lộ ra ánh mắt đáng thương nhìn về phía đồng chí công an trẻ tuổi trước mắt, giọng nói mang chút cầu xin, âm thanh mềm mại, lời nói nhỏ nhẹ, loại mềm mại này có thể khiến xương người ta mềm nhũn ba phần, gần như dùng hết tất cả kinh nghiệm diễn xuất từ khi cô debut đến nay.
“Đồng chí, cầu xin anh, anh thấy đó, tôi có thư giới thiệu, chỉ là trên đường đi mất hơi nhiều thời gian, không có tính kỹ thời gian nên hết hạn, đừng nhốt tôi vào trại tạm giam có được không? Tôi thật sự không phải người xấu gì đâu, tôi cam đoan ngày mai sẽ nghĩ cách rời khỏi đây về nguyên quán, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho các anh, cho quốc gia, anh thấy xem có được không?”
Thiếu nữ trước mặt dịu dàng yểu điệu, dung mạo như hoa, da trắng như tuyết, mắt trong veo sáng ngời, mười ngón tay búp măng, nhìn bọn họ mềm giọng cầu xin, đừng nói là người bên ngoài, cho dù là công an Trương làm việc nhiều năm, tim cũng mềm nhũn như vũng nước.
Ai có thể chịu được chứ?
Hơn nữa chuyện này ấy mà, nói lớn là lớn, nói nhỏ thì nhỏ, dựa theo phép công xử lý cũng được, không vấn đề gì, nghĩ cách khác giải quyết cũng được, không phải chuyện lớn, công an trẻ tuổi đưa thư giới thiệu trong tay trả lại cho Hàn Thư Anh.
Một cô gái nũng nịu lẻ loi một mình, vừa rồi lúc nhìn thấy bọn họ, vẻ mặt hoảng sợ, nhìn cũng đáng thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)