Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa định mở miệng, bên tai truyền đến tiếng “Đinh”, một âm thanh vang lên, kịch bản cùng xuyên qua với cô, xuất hiện bên dưới tầm mắt bên phải của cô.
Chữ viết ban đầu trên kịch bản biến mất, phía trên xuất hiện nội dung mới.
[Thập Thế Thư]
Kịch bản thứ nhất: Chưa kích hoạt…
Kịch bản thứ hai: Chưa kích hoạt…
Kịch bản thứ ba: Chưa kích hoạt…
…
Kịch bản thứ chín: Chưa kích hoạt.
Kịch bản thứ mười: Đo lường đến nhân vật mục tiêu, kích hoạt mười kịch bản…
Yêu cầu diễn viên hoàn thành kịch bản, trở về hiện thực.
Cảnh đầu tiên trong kịch bản Thập Thế Thư: Diễn viên đã vào chỗ, bắt đầu diễn xuất…
Diễn xuất cái gì? Hàn Thư Anh khiếp sợ nhìn chằm chằm góc phải.
“Đồng chí, đồng chí…” Thanh niên đã tố cáo cô đứng bên cạnh thấy cô vẫn luôn không đưa ra, tốt bụng nhắc nhở: “Đồng chí công an đang hỏi cô đấy, cô nhanh trả lời đi.”
Vẻ mặt của Hàn Thư Anh thật đúng là khó mà dùng ngôn ngữ để biểu đạt!
Ánh mắt cô đảo qua đảo lại giữa hai vị đồng chí công an trước mặt và góc phải của kịch bản, chẳng lẽ kịch bản này chỉ có mình có nhìn thấy sao?
Rơi vào trong mắt đồng chí công an ở đối diện, vị nữ đồng chí trước mặt này chỉ chớp mắt, môi son hé mở, răng trắng, ấp úng, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Đồng chí công an trẻ tuổi lặng lẽ đánh giá cô không để lại dấu vết, thấy cô nhìn đến, anh rời mắt, lại lần nữa nhắc nhở cô: “Đồng chí, cô lấy thư giới thiệu ra đây!”
“Thư giới thiệu à, ưm, tôi làm mất trên đường đi…” Đúng, làm mất!
Vừa nói xong, phía dưới trống không của kịch bản lóe lên, giống như có người viết chữ trên đồng tư của cô, từng hàng chữ màu vàng kim chậm rãi nổi lên.
Cảnh đầu trong kịch bản: Hàn Thư Anh xuyên qua thành đối tượng khả nghi, bị công an tạm giam nửa tháng…
Cái gì?
Lúc Hàn Thư Anh mở to mắt nhìn dòng chữ góc bên phải, da đầu tê dại, đừng mà… cô không muốn diễn như vậy!
… Đây là kịch bản quái quỷ gì vậy? Cứu mạng!
Đối với lý do thư giới thiệu bị mất, dường như vị công an trẻ tuổi đã tập mãi thành quen, sắc mặt anh không thay đổi lấy bút trong túi quần ra, mở nắp bút, liếc qua cô, đọc nhấn rõ từng chữ, không nhanh không chậm đưa ra ba câu hỏi.
“Tên là gì?”
“Nhà ở chỗ nào?”
“Địa chỉ cụ thể, chi tiết chút.”
Hàn Thư Anh:…
Ba câu hỏi khiến người ta nghẹn thở, vấn đề này cô dám trả lời, ai dám tin?
Vấn đề thân phận, xem như cô không thể chạy thoát à?
Thấy cô mở to hai mắt nhìn chính mình, anh dùng bút gõ lên sổ, nhắc nhở: “… Mất thư giới thiệu cũng được, sau khi kiểm tra đối chiếu thân phận của cô thật sự không vấn đề gì sẽ đưa cô đến phòng tạm giam, trong vòng ba tháng gọi người nhà của cô đến, nộp tiền phạt và tiền ăn ở của cô ở phòng tạm giam là cô có thể đi về, nếu như không có người thân bảo lãnh, sau ba tháng đưa thẳng đến nhà máy khai thác đá cải tạo lao động, cải tạo tốt thì đưa về nguyên quán, hiểu không?”
“Nếu cô không chịu nói gì hết, không nói rõ, không cách nào giải thích thân phận, cũng chỉ có thể đi qua quá trình xét duyệt, vậy thì phiền phức.” Anh khép sổ vào, nhìn về phía người công an lớn tuổi bên cạnh, lời còn lại cũng chưa nói hết.
Thân phận có vấn đề, vậy thì xin lỗi, dựa theo quy định, ít nhất phải bị giam bên trong nửa tháng, đi vào phòng thẩm vấn, không có cái miệng nào là không cạy ra được.
Thấy cô còn chưa mở miệng, người công an trẻ nhíu mày, làm theo quy định nói: “Vậy đi thôi, theo chúng tôi đến trong sở một chuyến.”
Nói xong nhét sổ và bút vào lại túi quần.
“Chờ đã, chờ đã…”
Không phải là Hàn Thư Anh không muốn trả lời vấn đề, mà là cô thật sự không bột đố gột nên hồ, lời nói thật, cô không dám nói, lời nói dối lại không lừa được người, thấy bọn họ thật sự muốn đưa cô về phòng tạm giam, cứ như vậy chẳng phải chữ trên kịch bản sẽ thành sự thật sao?
Ở niên đại này nếu vào phòng tạm giam, đâu phải chuyện gì tốt! Dưới tình thế cấp bách, cô nắm chặt tay vị đồng chí công an trước mặt này, nắm chặt ngón tay của anh.
“Chờ đã…” Cô đang nghĩ đối sách, nghĩ lại còn cách nào đâu? Chẳng lẽ nội dung cốt truyện thật sự không cách nào thay đổi được?
Mặc dù cô chưa quen thuộc thời đại này, nhưng sự kiện lịch sử lớn, cô có biết, bây giờ là năm 1963, nếu như bây giờ cô bị bắt tạm giam, lại bị đưa đi cải tạo lao động, cô xong đời! Mấy chục năm cũng đừng nghĩ đi ra…
Đột nhiên bị một bàn tay mềm mại như không xương giữ chặt, công an trẻ tuổi ngây người, cúi đầu nhìn về phía tay cô.
Niên đại này quan hệ giữa nam nữ cực kỳ bảo thủ, không nhắc đến người xa lạ không quen biết, cho dù hai người nói chuyện yêu đương, ở trước trường hợp công chúng, hai bên nam nữ đều phải giữ một khoảng cách mới dám nói chuyện, lúc có người ngoài, hai người chỉ ước cách xa hai, ba mét, sợ người khác nói xấu sau lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)