Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 60: Yêu Đương Với Kẻ Thù Của Gia Đình Chương 3: Xuyên Qua

Cài Đặt

Chương 3: Xuyên Qua

Giang Kiến Hứa nhìn qua Trương Hòa Bình, khóe môi nhếch lên khẽ cười, chỉnh lại vành mũ, cứ như vậy khoác vai anh ta, nhỏ giọng nói:

“Tiểu Vương này, tôi nói cho cậu nghe, cậu còn trẻ, gặp qua được mấy cô gái chứ? Hôm nay để cho cậu nhớ lâu, cậu nghe qua câu này chưa?

Ngựa tốt không dựa vào tiếng kêu, người đẹp không ở diện mạo, nhất là đồng chí nam, trông mặt mà bắt hình dong sẽ phải chịu thiệt trên người phụ nữ.”

Sau đó vỗ bả vai anh ta.

“Đi thôi, dẫn chúng tôi đi xem qua.”

Tấm biển nhà khách chính phủ nhân dân thành phố Lộc Kiều treo ở trên tường.

Hàn Thư Anh nhìn chằm chằm tấm biển kia một lúc lâu

Nhân viên ở đây là một chàng trai trẻ, chất phác, nhiệt tình, tốt bụng, hàm hậu, nhìn thấy cô, chẳng những không đuổi cô đi, còn lấy ấm nước rót cho cô một cốc nước ấm.

Nhưng Hàn Thư Anh – Người mặc bộ đồng phục học sinh kiểu Thái, áo sơ mi màu lam nhạt, váy xếp nếp màu xanh đậm, tất chân trắng và giày da đen, nào có tâm tư uống nước chứ?

Cô khép hai chân nhỏ ngồi trên ghế, căng thẳng nhìn bên ngoài, trời sắp tối rồi, bây giờ chẳng những trên người cô không có đồng nào, còn không có thân phận hợp pháp, trợ lý cũng không có bên người, chỉ có mình cô ngồi ở một thời đại lạ lẫm, trong căn phòng khách xa lạ, ngồi ngẩn người trên ghế dài lạ lẫm, tiếp theo nên làm gì bây giờ, cô cũng không biết.

Thời tiết cuối thu, gió lạnh thổi vù vù bên ngoài, thổi đến mức bây giờ tâm trạng của cô dần dần nặng nề hơn.

Đúng vậy cô xuyên qua.

Là tân binh của làng giải trí trong nước, vừa ra mắt Hàn Thư Anh đã nổi tiếng với gương mặt xinh đẹp, vóc người nóng bỏng, gương mặt thiên sứ lại có dáng người lồi lõm, trong số những tiểu hoa đang hot, không có mấy người có giá trị nhan sắc và dáng người so được với cô, truyền thông nói cô vừa ra mắt đã là cục diện nghiền ép.

Về sau cô đứng vững gót chân ở làng giải trí, công ty lập tức nhận cho cô một bộ phim lớn về vườn trường, còn chưa phát sóng, giá trị nhan sắc đã thoát vòng, đang lúc sự nghiệp như mặt trời ban trưa, cô mặc đồng phục trong phim, tay cầm kịch bản, giẫm lên xe bảo mẫu, cứ vậy xuyên qua…

Lúc mới đầu xuyên qua, cô còn tưởng rằng đây là phim trường của một bộ niên đại nào đó, về sau phát hiện không phải, trời như sắp sụp xuống, cô phải tự ấn vào huyệt nhân trung của mình để tỉnh táo.

Bây giờ nhìn xung quanh, căn phòng đơn sơ, trên bàn để một ấm sắt, trong phòng có chậu rửa mặt tráng men và khăn tay.

Một chiếc tủ quầy kiểu cũ dựa vào tường, bên trong cẩn thận để hộp diêm, giấy viết thư, tem, tuyết hoa cao… trên đường phía sau lưng còn có hình vẽ công nhân đưa tay ra.

Trên đó viết thời gian 1963…

Thế mà xuyên đến 60 năm trước, cô bất an đè lại đôi chân đang run rẩy dưới váy, cố gắng duy trì thái độ bình thường

“Không thể cuống lên, gặp chuyện không thể cuống…” Nhân viên nhà khách tốt bụng như vậy, đại khái có thể cùng anh ta bàn bạc, nhìn xem có thể để cô ở nhà khách một đêm hay không.

Vừa nghĩ đến chàng trai chất phác, nhiệt tình, thiện lương, hàm hậu kia, anh ta lập tức đẩy cửa ra, dẫn theo hai người đi đến.

Hàn Thư Anh còn chưa kịp mở miệng, người thanh niên kia đã chỉ về phía cô.

“Đồng chí công an, chính là cô ấy.”

Hàn Thư Anh: Cái gì!!!

Vốn dĩ cô đang căng thẳng, còi báo động trong lòng kêu vang ầm ĩ.

Công an?

Hai người đứng ở bên cạnh anh ta đội mũ, một người nhìn trẻ hơn, anh tuấn, dáng người thẳng tắp, một người khác lớn tuổi hơn, mặt chữ quốc.

Lúc vị đồng chí công an trẻ tuổi nhìn thấy cô, lông mày ngoài ý muốn nhướn lên một cái.

Nữ đồng chí ngồi trên ghế ngũ quan xinh đẹp như nước mùa xuân, làn da mịn màng như có thể véo ra nước, tóc đen da trắng mắt long lanh, chẳng những dáng dấp xuất chúng, ăn mặc cũng thế.

Trời rất lạnh lại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, áo sơ mi được cho vào trong quần lộ ra vòng eo tinh tế, chiều dài váy chỉ đến chỗ đầu gối, lộ ra bắp chân hoàn mỹ trắng như tuyết.

Hàn Thư Anh nhìn thấy hai người đi đến trước mặt cô, cô biết xong rồi, không nghĩ đến chàng thanh niên mày rậm mắt to nhìn như người tốt lại là tên xấu xa, anh ta thế mà lại tố cáo cô?

Làm sao bây giờ? Cô hoảng hốt đứng lên, cố gắng tự trấn định đối mặt với bọn họ.

“Đồng chí, chào cô.” Người công an trẻ tuổi nhìn về phía cô, giọng nói thanh lãnh.

Hàn Thư Anh thấp thỏm gật đầu đáp lại: “Chào anh.”

Trên gương mặt anh tuấn của người công an trẻ tuổi không có biểu cảm gì, cúi đầu lật bản ghi chép, dùng giọng điệu giải quyết việc chung nói: “Phiền cô lấy thư giới thiệu ra.”

Hàn Thư Anh:…

Thư giới thiệu?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc