Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đồng chí, bán cho tôi hai vé giường nằm đến thành phố Đông Ninh.”
“Cho xem thư giới thiệu của đơn vị.” Nhân viên bán vé trong ô cửa sổ nói.
Vé tàu thời bấy giờ là một tấm thẻ giấy nhỏ, sau khi soát vé xong, mọi người đi vào trong toa, bên trong toa tàu năm sáu ba là những hàng ghế gỗ thẳng tắp, lưng ghế được ghép bằng những thanh gỗ đặc, khoảng cách giữa các hàng ghế không cao, người đã ngồi chật kín, già trẻ lớn bé, túi lớn túi nhỏ, tay xách nách mang, dắt díu cả nhà khiến các toa ghế đã chật ních, giá hành lý phía trên cũng bị nhét đầy.
Một nam hành khách không cao lắm đang đứng ở lối đi để hành lý, không nhét vào được, lùi lại một bước thì va phải Hàn Thư Anh, cánh tay anh ta đụng vào đầu cô.
Cô lập tức “á” một tiếng, rụt cổ lại, công an Giang nghe tiếng, nhanh tay lẹ mắt giữ người kia lại: “Cẩn thận.”
Anh cao lớn, chỉ dùng một tay đã dễ dàng nhét hành lý của hành khách lên giá phía trên.
Đây chẳng phải là điều kiện tiếp xúc tự nhiên hay sao? Là cơ hội tuyệt vời để cô hoàn thành cảnh thứ ba của kịch bản, cho dù lúc này “không cẩn thận” đụng phải đồng chí Giang, chắc anh cũng sẽ không nghi ngờ gì đâu nhỉ?
Cô vừa nghĩ vậy, lập tức nép sau lưng công an Giang, lúc anh xách túi hành lý để né các hành khách khác, cô bạo gan nhanh chóng chạm vào eo anh, nhìn vào kịch bản, không có động tĩnh gì.
Hửm? Eo của công an Giang không được à?
Nếu Giang Kiến Hứa mà biết được câu này của cô, chắc sẽ tức đến bật cười.
Cô thở ra một hơi, đúng lúc người phía sau chen lên, cô thuận thế áp sát vào người anh, bàn tay nhỏ bé nhanh chóng lướt từ cánh tay đến vai anh, cứ như đang điểm huyệt, chọc khắp nơi, công an Giang không thể nhịn được nữa phải quay đầu lại nhìn chằm chằm cô hai giây.
Hàn Thư Anh vội vàng rụt tay lại, chột dạ giấu tay ra sau lưng, cười lấy lòng: “Là người phía sau… người phía sau chen lấn đấy!”
Công an Giang nhướng mày, nhìn cô từ trên xuống dưới, không nói gì mà quay người đi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn xuống góc dưới bên phải, trong lòng dấy lên một nỗi nghi hoặc, tại sao?
Why?
Tại sao kịch bản lại không có phản ứng gì thế?
Rõ ràng hai cảnh trước đều hoàn thành rất dễ dàng, sao bây giờ kịch bản lại giống như nam diễn viên quay xong cảnh giường chiếu, nằm im bất động thế này?
Vấn đề nằm ở đâu chứ? Chẳng lẽ điểm mấu chốt của tình tiết không phải là tiếp xúc cơ thể? Nhưng rõ ràng hai cảnh trước đều đã tiếp xúc rồi! Hay là vị trí cô tiếp xúc không đúng?
Hàn Thư Anh liếc nhìn thân hình cực phẩm của công an Giang… từ vai đến đôi chân dài, liếc tới liếc lui, cuối cùng dừng lại ở giữa, không lẽ nào, không lẽ nào lại bắt cô vỗ mông anh chứ?
Cô dùng tay che nửa mặt, thật ra, cô không phải người như vậy đâu!
Thực tế qua đi, cô phát hiện, thì ra thực hiện được cũng là một loại thất bại.
Dưới vẻ mặt bình tĩnh không chút lay động, cùng với sóng ngầm cuồn cuộn và ánh mắt như dao sắc của công an Giang, Hàn Thư Anh cúi đầu xuống, bỏ móng vuốt vào trong túi áo, xám xịt không dám lại gây ra sóng gió gì.
Thật đúng là mất cả chì lẫn chài, chẳng những bị anh phát hiện, kịch bản cũng không có chút phản ứng nào.
Ngay lúc cô một đường lần mò, à không đúng, là hai người gập ghềnh trắc trở, cuối cùng cũng tìm được toa xe lửa giường nằm.
Người ở toa xe giường nằm ít hơn đôi chút, ở niên đại này, không phải cứ có tiền là mua được vé giường nằm, cần phải có thư giới thiệu, còn phải có cấp bậc nhất định mới được.
Nơi này chẳng những có giường chiếu, còn có gối đầu và chăn mền được xếp chỉnh tề cung cấp cho hành khách nghỉ ngơi.
Tìm đến toa giường nằm, bốn người đã có hai người đến, một năm một nữ.
Người nam nhìn trẻ tuổi hơn, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám, chừng 20 tuổi, người phụ nữ lớn tuổi hơn, chải mái tóc ngắn ngang tai.
Hàn Thư Anh nghe được công an Giang cầm túi đi trước một bước vào, dùng giọng điệu chững chạc đàng hoàng cùng người đàn ông trẻ tuổi kia bắt tay chào hỏi.
“Là cán sự Văn đúng không? Tôi từng gặp anh ở cục giáo dục huyện, chào anh.”
“À, anh là Tiểu Giang ở sở cảnh sát đúng không? Chào anh, tôi tên Văn Dật Xuân.”
Người đàn ông đứng dậy bắt tay, hai người đều không quá nhiệt tình.
Trái lại là sau khi Hàn Thư Anh cùng đi theo vào, cán sự Văn không nhịn được nghiêm túc nhìn thêm: “… Vị nữ đồng chí này là?”
“Cô ấy họ Hàn.”
Công an Giang quay đầu giới thiệu Hàn Thư Anh: “Đây là đồng chí Văn bên phòng văn hóa cục giáo dục huyện, lần này đi cùng tôi đến tỉnh thành học tập.”
“Đồng chí Hàn, chào cô, chào cô.” Văn Dật Xuân nhiệt tình chào hỏi.
Hàn Thư Anh nhìn về phía anh ta, dáng dấp hào hoa phong nhã, đeo kính mắt, cô lễ phép hướng về phía anh ta gật đầu: “Chào anh.”
Vừa rồi anh ta đã cảm thấy sườn mặt của nữ đồng chí này rất xinh đẹp, bây giờ ngồi xuống đối diện anh ta, thấy được cả mặt, trong mắt Văn Dật Xuân lộ vẻ choáng ngợp, có chút căng thẳng, anh ta mở miệng nói: “Tôi tên Văn Dật Xuân, bây giờ đang làm cán sự trong phòng văn hóa cục giáo dục huyện, lần này sau khi đến tỉnh thành học tập, dự kiến sẽ được thăng chức làm phó khoa, đến nay chưa lập gia đình…”
Lời này vừa nói ra khỏi miệng, trong xe một trận yên tĩnh, Giang Kiến Hứa khụ một tiếng, mắt nhìn Văn Dật Xuân, lại nhìn sang Hàn Thư Anh.
Hàn Thư Anh: “…”
Nữ đồng chí ở đối diện nín cười sắp xếp xong chăn mền, chủ động giới thiệu chính mình: “Tôi họ Quách, Quách Mai, làm việc ở bệnh viện Lộc Kiều, lần này đến tỉnh thành làm chút việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


