Cô giống như củ hành tây, bị bóc hết lớp này đến lớp khác, bóc đến tận bây giờ, cô đã hơi sợ, cô sợ sớm muộn gì cũng bị anh bóc ra sự thật cô chẳng biết gì cả, thật đáng sợ! Vừa nghĩ cô vừa siết chặt chiếc áo khoác rộng thùng thình trên người.
Áo còn dễ xử lý, chủ yếu là quần, anh không thể đưa quần của mình cho cô mặc, không phù hợp, nghĩ tới nghĩ lui, bèn lấy chiếc áo khoác này ra, áo khá dài có thể che được bắp chân, cũng tương đối ấm áp.
Anh đã nghĩ, có thể chiếc áo cô mặc sẽ hơi rộng, nhưng lại không ngờ chiếc áo khoác cổ bẻ này, mặc trên người cô lại đẹp đến lạ thường. Công an Giang không nhịn được nghiêng đầu liếc nhìn cô, tóc cô chưa chải gọn, xõa tung, một nửa còn vướng trong cổ áo khoác chưa được gỡ ra.
Đối với cô mà nói, áo khoác nam vai hơi rộng, cô không thấp, trong số các nữ đồng chí cũng thuộc dạng cao ráo, đương nhiên không cao bằng nam đồng chí, nhưng không hiểu sao, chiếc áo khoác lên người cô lại như thể được treo trên giá áo, tôn lên phom dáng của chiếc áo, nhìn từ xa còn có vài phần mỹ cảm.
Nếu Hàn Thư Anh biết được chắc chắn sẽ hừ một tiếng, thầm nghĩ anh biết cái gì, anh có biết quá trình tuyển chọn nghệ sĩ không? Người ta đứng trước tấm bảng đo, xem đầu, xem mặt, xem chiều cao, xem tỉ lệ, chính diện, nghiêng, chân dài bao nhiêu, tay dài bao nhiêu, số đo vòng đầu, độ rộng vai, số đo vòng eo, cô được chọn cũng là một trong nghìn, một trong vạn người sau các vòng tuyển chọn.
Tại sao ư?
Đương nhiên là vì đầu cô nhỏ, mặt nhỏ, tỉ lệ cơ thể đẹp, cổ thiên nga, có khí chất, nhưng những điều này đều không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất chính là, độ hoàn thiện của một bộ trang phục thời thượng, cuối cùng vẫn phải dựa vào mặt!
Hai tay cô thụt vào trong ống tay áo khoác, bĩu môi cúi đầu, mặt mày không vui đi theo sau anh.
Công an Giang nhìn chằm chằm một lúc, khẽ ho một tiếng: “Mặc có ấm không?”
Hàn Thư Anh cười giả lả: “Cảm ơn công an Giang, tôi vui lắm!” Anh xem bộ dạng của tôi có giống đang vui không?
Giang Kiến Hứa nhếch môi, nữ đồng chí này, tính khí cũng lớn thật.
Anh xách túi hành lý đi chậm lại, giọng nói không nhanh không chậm, tùy ý hỏi một câu: “Cô nói túi hành lý bị mất, túi màu gì?”
Hàn Thư Anh lập tức căng thẳng, lại định thẩm vấn cô nữa sao?
Làm sao cô biết túi hành lý màu gì? Nhưng công an đã hỏi, không trả lời lại như đang chột dạ, cô đảo mắt một vòng, nhìn chiếc túi màu xanh trong tay anh, đáp: “Màu xanh lá.”
“Bên trong đựng gì?”
“Đựng… quần áo.” Đúng, quần áo, trong túi hành lý đương nhiên là đựng quần áo, không sai, dù sao cũng chết không đối chứng, nếu nói bừa mà tìm được thật, cô viết ngược tên mình lại!
“Ồ, đi nhanh lên một chút, lề mà lề mề…”
Hàn Thư Anh ở phía sau nhìn bóng lưng anh, vừa tức vừa hận, nghiến răng.
Ga tàu Lộc Kiều là một tòa nhà hai màu trắng xanh, trên nóc có một chiếc đồng hồ hình tròn, lúc này là năm giờ chiều, công an Giang đưa cô vào phòng chờ tìm chỗ ngồi, đi được vài bước lại quay lại trước mặt cô: “Đưa thư giới thiệu cho tôi.”
Công an Giang chìa tay về phía cô.
“Thư giới thiệu?” Cô ngồi trên ghế gỗ ngẩng đầu nhìn anh, không phải thư giới thiệu hết hạn rồi sao? Cần nó làm gì? Chẳng lẽ còn sợ cô dùng thư giới thiệu hết hạn để bỏ trốn à?
Công an Giang ngoắc tay, cô đành bất đắc dĩ cúi đầu lấy thư giới thiệu và vé xe ra, đưa vào tay anh.
Hàn Thư Anh chán nản nhìn dòng khẩu hiệu tuyên truyền trên tường phòng chờ: “Túc trực một phút, an toàn sáu mươi giây”.
Giang Kiến Hứa mở thư ra, cầm hai tấm vé tàu trong tay, không cho phép phản đối, dặn dò cô: “Tôi đi mua vé, cô ở yên đây, nhớ kỹ, không có giấy chứng nhận thì đừng chạy lung tung.”
“Biết rồi, biết rồi.”
Phòng làm việc của công an tại ga Lộc Kiều, hai cảnh sát đường sắt đang đổi ca, thấy một công an trẻ tuổi mặc đồng phục đi vào, ngạc nhiên hỏi: “Đồng chí công an, có việc gì không?”
“Xin chào, tôi là người của cục công an thành phố Lộc Kiều, có người báo mất hành lý trên tàu mấy hôm trước, hy vọng các đồng chí ở nhà ga tìm giúp.” Giang Kiến Hứa đưa giấy tờ ra, cười nói với họ.
Hai người lập tức đứng dậy: “Đương nhiên là được, cho chúng tôi xem vé tàu, xin cho biết giới tính của người bị mất, chúng tôi sẽ liên hệ với nhân viên phục vụ.”
Giang Kiến Hứa đưa vé tàu cho đối phương: “Là một nữ đồng chí, túi hành lý màu xanh lá, bên trong đựng quần áo, cô ấy mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, váy màu xanh đậm.”
“Ngoại hình thì sao, có đặc điểm cụ thể gì không?”
“Trông…” Anh dừng một chút: “Rất xinh đẹp.”
“Được rồi, tuyến đường sắt Tân Hải - Đông Bảo, đoạn đầu máy Lũng An, được, chúng tôi sẽ hỏi thăm giúp anh.”
“Cảm ơn, nếu có tin tức, xin hãy liên hệ đơn vị này.” Giang Kiến Hứa đưa cho họ một số điện thoại ở tỉnh thành.
“Không vấn đề gì.” Hai vị cảnh sát đường sắt vô cùng sảng khoái.
Sau khi ra khỏi phòng làm việc, Giang Kiến Hứa nhìn về phía Hàn Thư Anh đang ngồi không yên như có lửa đốt ở hàng ghế đầu phòng chờ, mắt nhìn đông ngó tây hóng chuyện, cũng may là cô ngoan ngoãn không chạy đi đâu, anh xoay người đi đến quầy bán vé, thật ra cô có chạy lung tung cũng vô ích, anh đã nhờ nhân viên nhà ga để mắt đến cô rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)