Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Niên đại này, người có thể ngủ ở giường nằm, cơ bản đều có tổ chức, có đơn vị, có chút quan hệ hơn những người khác.
Hàn Thư Anh lập tức cười với cô ta, cúi đầu nghĩ thầm, rất tốt, tất cả mọi người đều có công việc, chỉ mình cô là người không có công việc, bây giờ còn bị công an Giang áp giải về nhà lấy giấy tờ.
“Đồng chí Hàn.”
“Hửm?”
“Cô là người ở đâu, công tác ở chỗ nào?” Vị đồng chí Văn Dật Xuân này rất chủ động bắt chuyện, giọng điệu nhiệt tình, nhưng nhiệt tình thái quá, giống như tra hộ khẩu.
Hàn Thư Anh không biết nên trả lời anh ta như thế nào, quay đầu nhìn sang công an Giang, phát giác được ánh mắt xin giúp đỡ của cô, công an Giang cũng không quay đầu lại, thay cô trả lời: “Cô ấy đến Lộc Kiều thăm người thân, trên đường đi làm mất hành lý, tôi tiện đường đưa cô ấy về nhà, nhà cô ấy…”
Nếu Hàn Thư Anh thật sự là cô gái nông thôn, có lẽ trong lòng còn có chút tự ti, nhưng cô không phải, chẳng những cô không phải người nông thôn, thậm chí còn không phải người niên đại này, cho nên cô không có chút áp lực nào.
Vẫn như cũ hào hứng nằm sấp xuống bàn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, bọn họ đang ngồi trên loại xe lửa màu xanh da trời, lúc này mặt trời xuống núi, mặt trời lặn vẫn có ánh chiều tà, nương theo ánh sáng có thể nhìn thấy những cột điện đối diện, ba bốn hàng dây điện chằng chịt mắc lên đó, xe lửa màu xanh da trời đã lăn bánh, tốc độ chạy rất chậm, phát ra tiếng xình xịch.
Công an Giang ngồi yên trong chốc lát, cúi người lấy ấm nước và ca tráng men trong túi xách, đặt lên bàn nhỏ.
Hàn Thư Anh lấy lại tinh thần nhìn những thứ anh lấy ra đặt trên bàn, thấy anh móc ra một gói giấy dầu, trong đó là phần gà quay đã được chặt, da vàng giòn, mùi thơm ngào ngạt, cùng với hai chiếc bánh đậu đỏ, vỏ mỏng nhiều đậu, hạt đậu rất mềm, mùi cực kỳ thơm.
Một ngày một đêm vừa rồi Hàn Thư Anh chỉ toàn uống nước cháo, uống một bụng nước canh, còn khó chịu hơn cả bữa ăn giảm cân, mặc dù ăn xong có thể nhịn được, nhưng nhìn thấy đồ ăn ngon, vẫn nhìn mấy lần, cô lại quay sang nhìn công an Giang.
Cô cho rằng công an Giang định ăn cơm chiều, dự định dịch người sang nhường chỗ cho anh.
Ai ngờ công an Giang lại đưa đũa cho cô, liếc cô một cái: “Đưa cho cô, nhanh ăn đi, muốn uống nước thì tự mình rót.”
Trước khi đi, anh thấy bên đường có người bàn gà quay mới ra lò, bèn mua một con, tháng này thừa ba phiếu, ngoại trừ đưa cho lão Trương, còn lại đều lấy ra.
Cô có thể ăn sao? Hàn Thư Anh quan sát công an Giang, thấy anh không giận mình, lúc này mới dám nhận đũa.
Văn Dật Xuân ở đối diện ngửi thấy mùi thơm của gà quay, nuốt một ngụm nước bọt, là gà quay ở ngã ba đường Nhân Dân, rất đắt, chẳng những cần tem phiếu, giá một đồng rưỡi một cân, một con gà phải bảy, tám đồng, đúng là đắt, bây giờ tiền lương của anh ta mới có 33 đồng, mua một con gà mất gần ¼ tiền lương, cả năm anh ta cũng chỉ dám ăn một, hai lần.
Ánh mắt anh ta đảo qua công an Giang và đồng chí nữ kia, không biết hai người này có quan hệ thế nào mà anh lại sẵn lòng mua thịt cho nữ đồng chí kia ăn, hơn nữa nếu anh ta không nhìn lầm, áo khoác trên người nữ đồng chí này, hẳn là áo của nam đồng chí?
Giang Kiến Hứa đương nhiên không phải cố ý mua cho nữ đồng chí, chỉ là vừa hay thấy người bán, trong tay lại có phiếu.
Có đồ ăn, Hàn Thư Anh vươn tay ra, nhưng áo khoác nam hơi cứng, tay áo còn khá dài, vươn ra một lúc lâu, chỉ để lộ ra đầu ngón tay, cô theo thói quen đưa tay sang bên cạnh, muốn trợ lý xắn tay áo cho mình.
Kết quả vừa đưa đến mới phát hiện, người bên cạnh là công an Giang, Giang Kiến Hứa thấy ống tay áo dài đưa sang, anh đặt tay xuống, nhưng nhanh chóng ý thức được không ổn.
“Tự cô xắn đi.”
“À.” Hàn Thư Anh thu tay lại tự mình xắn, cầm lấy đũa.
“Anh không ăn à?”
“Tôi ăn ở căn tin rồi.”
Rót nước nóng vào ca tráng men, tráng qua một lượt nước rồi đổ ra bên ngoài cửa sổ, lúc này Hàn Thư Anh mới yên tâm rót nước vào cốc, uống một ngụm.
Sau khi lau sạch tay, cô cầm một phần ba miếng đùi gà đã được chặt sẵn trong gói giấy dầu, dùng ngón tay như cánh sen nhẹ nhàng xé thịt gà, bỏ vào trong miệng nhai, mỗi miếng nhai 25 lần, thịt gà non, béo mà không ngấy, vị tươi mát, nguyên vị.
Trong lúc nhất thời, trong thùng xe đều là mùi gà nướng.
Giang Kiến Hứa ở bên cạnh nheo mắt quan sát cô, thấy cô thảnh thơi ăn một lúc lâu, một cái đùi gà chỉ ăn một phần ba, cộng thêm một miếng bánh đậu đỏ bằng bàn tay đã no bụng.
Thực không thể tưởng tượng ra, một gia đình nông thôn kiểu gì lại nuôi ra được nữ đồng chí như thế này, vấn đề không phải ăn nhiều hay ít, mà chính là mọi cử động không giống con gái của gia đình có giáo dưỡng phổ thông bình thường, giống như nên nói là gia đình phú hộ cơm áo không lo nuôi ra, ví dụ như nhà tư bản…
Trong lòng anh nghi hoặc không thôi, lại dò xét cô một lượt, khắp nơi đều là thói quen cuộc sống an nhàn sung sướng, vừa rồi thế mà đưa tay cho anh xắn tay áo, xem xét cũng là bình thường được người phục vụ thành thói quen, nhưng giai cấp địa chủ sớm đã bị đánh đổ, mắt thấy cô định ném xương chưa gặm sạch đi.
Anh lên tiếng: “Gặm sạch.”
Động tác của Hàn Thư Anh khựng lại, nhìn về phía công an Giang, “à” một tiếng, nghe lời bỏ khúc xương còn chưa gặm sạch vào miệng, ánh mắt cẩn thận liếc xéo qua anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










