Phòng tạm giam thành phố Lộc Kiều là một đơn vị cấp huyện do cục dân chính và công an thành lập ra, chuyên tạm giam mấy người được xếp ngoài định mức của sở cảnh sát.
Giang Kiến Hứa từ bên ngoài về, cả đầu đầy mồ hôi, anh cởi cúc cổ áo, cởi mũ xuống ném sang bên cạnh, uống một hớp nước ngồi xuống, toàn bộ phía sau lưng dựa vào ghế, thở ra một hơi.
“Được được được, tôi đã biết, trước tiên cậu cứ ổn định người trước, chúng tôi qua ngay đây.”
Trương Hòa Bình để điện thoại xuống, thấy dáng vẻ mệt mỏi đến co quắp của Tiểu Giang, đoán chừng hôm nay lại không thiếu làm chân chạy vặt.
Nói đến đồng chí Tiểu Giang này, anh là người mới được điều đến sở vào năm ngoái, 25 tuổi, chẳng những dáng dấp sạch sẽ, ngăn nắp, làm việc cũng rất lưu loát, sống mũi cao, ngũ quan anh tuấn, vóc dáng còn cao.
Không phải loại hình gầy như gậy trúc, cơ bắp trên người Tiểu Giang cân xứng, mặc đồng phục vào, thân thể thẳng như tùng, rất có bề ngoài và khí chất của công an.
Công việc, đối nhân xử thế, dáng dấp, chiều cao… đều không có điểm nào để chê.
Đoạn thời gian mới vào sở kia, không ít người bóng gió muốn giới thiệu người yêu cho anh, cái gì mà cô cháu họ bảy đời trong hà, cháu gái tám đời nhà bên ngoại, nhà nào có người phù hợp đều nhìn trúng Tiểu Giang, nhưng người ta nghe xong chỉ cười cười, không coi trọng ai cả.
Thời gian lâu dài mới biết được đồng chí Tiểu Giang có lai lịch lớn, mặc dù là người mới nhưng từ trên trạm đến trạm trưởng Trình xuống đến cán sự đều khách khí với anh.
Người ta cũng không phải thanh niên bình thường, nghe nói là cậu ấm ở tỉnh, cha mẹ đều đảm nhiệm chức vụ ở tỉnh.
Trong sở rất nhiều nhân tinh, dần dần người muốn giới thiệu đối tượng cho anh ít đi, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, thằng nhóc này là miếng bánh thơm ngon, nhưng miếng bánh này không dễ gặm, điều kiện của nữ đồng chí trong huyện hoàn toàn không xứng với người ta.
Dù sao đồng chí Tiểu Giang này, bây giờ vẫn là Tiểu Giang, về sau thì khó mà nói được.
…
Trương Hòa Bình chào hỏi anh: “Đi thôi, nhà khách bên kia có một đồng chí không có thư giới thiệu, chúng ta đi xem thử.”
Ba năm nạn đói, cuộc sống của dân chúng không dễ chịu gì, thường xuyên có người từ bên ngoài chạy loạn đến huyện thành.
Cái gọi là manh lưu chính là một số người chạy nạn, tị nạn, không có chỗ mưu sinh, phần lớn từ nông thôn chạy đến thành thị, một không có công ăn việc làm, hai không có chỗ ở, người như vậy gọi chung là manh lưu.
Manh lưu nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống của dân chúng thành thị, phía trên đưa văn kiện xuống, hạ lệnh cưỡng chế yêu cầu chính quyền địa phương tiến hành rà soát, kiểm tra nghiêm ngặt nhân khẩu thành thị, lấy cục dân chính làm chủ, đưa tất cả người từ nông thôn đến thành thị không có công việc ổn định, không có chỗ ở hay người thu nhận, cùng nhau trục xuất về nguyên quán.
Sở cảnh sát chịu trách nhiệm thu nhận, tiến hành thẩm tra phân biệt những người này.
Mấy ngày nay bắt người, người trong sở đã chạy sắp gãy cả chân.
Giang Kiến Hứa vừa nghỉ ngơi được một lúc, còn chưa ngồi được nóng mông, bất đắc dĩ thở dài: “Con lừa của đội sản xuất cũng không mệt đến mức này.”
Đứng dậy cầm lấy mũ đội lên đầu.
Trạm cách nhà khách hơi xa, lúc hai người đạp xe đến cửa, mặt trời đã xuống núi rồi.
Lúc Trương Hòa Bình dừng xe, hỏi: “Tiểu Giang à, trong tay cậu còn phiếu thịt không?”
“Có.”
“Tôi biết ngay cậu còn mà, mỗi ngày thằng nhóc nhà tôi đều ồn ào muốn ăn thịt, cậu cho tôi mượn phiếu thịt dùng, tháng sau trả lại cho cậu.”
Giang Kiến Hứa dựng xong xe đạp, ánh mắt liếc qua lão Trương, ung dung đáp: “Đều là người một nhà cả, nói cái gì mà cho mượn hay không, ngày mai đưa cho anh.”
Lão Trương sung sướng, thời đại này lương thực khan hiếm, cho dù dạng công nhân viên chức như bọn họ có tiền lương có phiếu, muốn ăn một bữa thịt cũng rất khó khăn, nhà Trương Hòa Bình bốn miệng ăn, mỗi tháng cộng lại cũng chỉ có một phiếu thịt tám lạng, cứ như vậy cũng xem như điều kiện không tệ.
Tiểu Vương – nhân viên làm việc trong nhà khách nhìn thấy người trong sở chạy đến, chạy chậm ra ngoài đón, vẻ mặt hớn hở.
“Đồng chí Vương, tình hình thế nào rồi?” Trương Hòa Bình hỏi.
Hai người ở bên ngoài cười cười nói nói, vừa vào nhà khách, sắc mặt lập tức nghiêm túc.
Tiểu Vương kích động không thôi, thấp giọng nói với bọn họ: “Là một cô gái, khi đến không có thư giới thiệu, tôi đã giữ lại, vóc dáng xinh đẹp, giống như minh tinh điện ảnh vậy, tôi sắp xếp cho cô ấy ở phòng khách bên kia, đồng chí công an, cô gái xinh đẹp như vậy đưa đi khai thác đá thật là đáng tiếc…”
(Cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện nhà mình, do mình ghép chương, nên 50 chươ.ng đầu đánh số không liên mạch, nhưng nội dung vẫn đầy đủ, mong cả nhà thông cảm, chúc mọi người vui vẻ khi đọc truyện.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

