Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chuyện gì?”
“Có một đồng chí ở huyện Cẩm Dương, thư giới thiệu đã hết hạn, cần trạm chúng ta làm một giấy chứng nhận cho cô ấy, lần này cháu về tỉnh thành tiện thể đưa cô ấy về luôn.”
“Ồ, chuyện này đơn giản.” Trạm trưởng Trịnh nói: “Gần đây bộ phận vũ trang của chính phủ đang trục xuất một nhóm người về nguyên quán, cháu cứ điền tên cô ấy vào danh sách đó là được, đỡ cho cháu phải đi một chuyến.”
“…”
“Chuyện là thế này, bác Trịnh, cháu nghi ngờ thư giới thiệu của cô ấy có chút vấn đề.”
“Thư có vấn đề?”
“Trên thư giới thiệu viết cô ấy đến thành phố Lộc Kiều tìm người thân, cháu đã hỏi hai lần nhưng cô ấy không nói được tên của người thân và cha mẹ, có chút đáng ngờ, lần này đến tỉnh thành, cháu định ghé qua xem sao…”
“Ồ, vậy cứ làm giấy chứng nhận cho cô ấy, một khi có chuyện gì, cháu cứ liên hệ với cục công an địa phương, họ sẽ phối hợp với cháu.”
“Rõ.”
Trạm trưởng đi rồi, lão Trương xách phích nước nóng đi tới: “Này Tiểu Giang, thư giới thiệu của nữ đồng chí ở nhà khách hôm qua có vấn đề à? Sao tôi lại không biết nhỉ?”
Giang Kiến Hứa nhướng mày, không nói gì, xoay người vào văn phòng, giật lấy phích nước nóng mà lão Trương vừa mang về, rót một cốc nước.
“Này, cậu nói gì đi chứ.”
Giang Kiến Hứa ngồi xuống uống một ngụm, nói qua loa: “Chỉ là phỏng đoán, chưa chắc đâu.”
Lão Trương: “Cậu nhóc này, nói thật đi, có phải thật sự có vấn đề không?”
“Ừm.” Anh nhíu mày.
“Vấn đề gì? Làm sao mà phát hiện ra?”
Giang Kiến Hứa gác tay lên chiếc ghế bên cạnh, ngón tay gõ nhẹ lên vân gỗ, thở dài: “Đừng hỏi nữa lão Trương, đợi tôi đến nhà cô ấy xem là biết ngay thôi.”
Lần này đi tỉnh thành vừa hay đi ngang qua Cẩm Dương, anh cũng muốn biết rốt cuộc nữ đồng chí này, có phải người huyện Cẩm Dương không, nếu đúng, vì lý do gì mà bỏ nhà ra đi, còn chuyện bỏ trốn khỏi đám cưới, vừa nhìn đã biết là bịa đặt, nếu tin, anh làm công an coi như công cốc.
Anh có dự cảm, có lẽ sự thật sẽ ngoài dự đoán của anh.
Cô còn ngạc nhiên: “Ga tàu? Ra ga tàu làm gì?”
“Công an Giang nói, lần này anh ấy đi tỉnh thành họp, tiện đường đưa cô về, quê cô gần tỉnh thành phải không? Như vậy cô không cần chờ thư giới thiệu nữa, trạm sẽ làm cho cô một giấy chứng nhận, cô có thể cùng công an Giang về quê rồi, đây là chuyện tốt mà!” Tiểu Lưu nói.
Chuyện tốt… Tốt cái rắm!
Hàn Thư Anh sững sờ tại chỗ hồi lâu, buổi sáng còn nói sẽ gửi thư giới thiệu đến, sao buổi chiều đã thay đổi rồi? Sao lại đột nhiên phải ngồi tàu hỏa về quê? Ngồi tên lửa cũng không nhanh đến thế!
Lần này, kế hoạch đã định sẵn bỗng chốc bị đảo lộn hoàn toàn, không, thậm chí còn tồi tệ hơn.
Hàn Thư Anh nắm chặt vạt váy, lúc thì ngồi xuống, lúc lại đứng lên, chưa nói đến chuyện rời khỏi Lộc Kiều, mấu chốt là cô có biết đường về nhà đâu!
Nữ đồng chí xinh đẹp ở trạm mới được một ngày đã đi, đám đàn ông độc thân trong trạm như muốn nổ tung.
…
“Dì út, có chuyện gì vậy, sao cô ấy lại đi rồi?” Cháu trai của kế toán Lý Dương thở hồng hộc chạy tới hỏi.
Lý Dương cất sổ sách, khóa vào ngăn kéo, bực bội nói: “Cháu hỏi dì, sao dì biết được? Giữa trưa mới nói với cô ấy chuyện đăng ký hộ khẩu, tối đến người đã đi mất rồi, nghe nói là Tiểu Giang đích thân đến đưa người đi, đưa cô ấy về quê…”
“Ai nha, công an Giang này! Vội cái gì chứ, người ta thường nói của tốt không để lọt ra ngoài, anh ta sợ người ngoài được hưởng lợi chắc?”
“Biết đâu người ta muốn giữ lại cho mình thì sao?”
“Cái gì? Dì nói gì cơ.”
“Công an Giang này…” Lý Dương thu dọn xong xuôi rồi ngẫm lại, quả thật cũng không nhìn ra điều gì, trước nay anh luôn công tư phân minh, có lẽ là cô ta nghĩ nhiều, dẫu sao cũng là người từ tỉnh thành đến, nghe nói là con trai của một lãnh đạo lớn nào đó, nếu muốn tìm đối tượng, chẳng phải con gái thành phố, mặc anh chọn sao?
Cũng không thể nào đi tìm một cô gái nông thôn được.
“Không có gì.” Cô ta đứng dậy cầm chiếc túi trên tường: “Tan làm, về nhà.”
…
Hàn Thư Anh chưa từng nghĩ mình lại bị người ta ép rời khỏi trạm thu nhận!
Công an Giang đứng ngay trước mặt cô, ở trước mặt cô, bảo Tiểu Lưu thu lại giường chiếu ngay tại chỗ! Ngay cả cơ hội ăn vạ, cô cũng không có.
Nếu không đi, buổi tối cô sẽ không có phòng để ở, không có chăn để đắp, trạm thu nhận sẽ hoàn toàn không còn chỗ cho cô.
Được, được lắm! Công an Giang! Chắc chắn anh đang bắt nạt cô chân ướt chân ráo đến đây, còn là đầy tớ của nhân dân nỗi gì! Đáng ghét!
Hàn Thư Anh siết chặt bàn tay nhỏ, mắt cứ nhìn chằm chằm vào anh, anh thì hay rồi, mặt không đổi sắc thưởng thức bộ dạng khó ở của cô một lát, trực tiếp đưa tay đẩy cửa, liếc cô một cái: “Đi.”
Cô muốn chống lại anh, cô không muốn về quê, muốn có thư giới thiệu để ở lại Lộc Kiều, còn muốn…
Nhưng suy cho cùng, cánh tay nhỏ bé của cô sao đọ lại được bắp đùi của công an Giang, đáng thương! Đáng tiếc! Đáng hận!
Trạm thu nhận cách ga tàu khá gần, đi bộ cũng chỉ mất mười lăm phút.
Hàn Thư Anh miễn cưỡng đi theo sau Giang Kiến Hứa, vừa đi vừa vân vê tay, trong lòng vô cùng bất an, thật không biết nên ứng phó với mọi chuyện sắp tới như thế nào.
Từ khi xuyên không đến đây, cô cứ như con khỉ trên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh, bị vị công an trẻ tuổi cao mét tám mấy đang xách túi hành lý màu xanh lá cây phía trước nắm trong lòng bàn tay, cứ nhảy nhót lung tung, như con chồn chạy qua chạy lại trong ruộng dưa, như con khỉ đu tới đu lui trong vườn đào, như Tôn Đại Thánh trong lòng bàn tay Phật Tổ, chuyện thư giới thiệu vừa xong, lại bắt cô viết thư, viết thư xong anh lại đòi đến thăm nhà…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


