Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy công an Giang nhìn qua, cô lúng túng đưa bàn tay giữa không trung đặt lên bàn: “Ha ha ha, chúng ta… Ngồi xuống đây đi.”
Nói xong, tay bám lấy bàn, thuận thế ngồi xuống ghế bên cạnh cửa sổ, ánh mắt cô lập tức rời xuống nhìn về phía kịch bản trống không, quả nhiên không phát động, kịch bản không nhúc nhích, thất bại rồi…
Ánh mắt công an Giang liếc xéo qua vai phải, nheo mắt nhìn cô một lúc mới quay người đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra: “Chị Lý, chị qua đây một lát.”
Gọi nữ kế toán tên Lý Dương bên phòng tài vụ đến.
Chỗ trạm thu nhận nhiều người rắc rối, nhất là ở chung một phòng với một đồng chí nữ xinh đẹp, nên tránh hiềm nghi thì tránh hiềm nghi.
Nữ kế toán kia nhanh chóng hiểu, cầm tờ báo nhanh chóng đi vào, cũng không quấy rầy bọn họ, tìm một cái ghế ngồi ở cửa ra vào đọc báo.
Chờ sau khi người sang, lúc này công an Giang mới kéo ghế ngồi xuống đối diện Hàn Thư Anh, cũng không ngẩng đầu lên cầm giấy viết trên bàn, lại lấy bút trong ống đựng ra, mở nắp bút.
Hàn Thư Anh:…
Cô nhìn người đối diện, lại quay đầu nhìn về phía nữ kế toán gác ở cửa ra vào, trong lòng âm thầm kêu khổ, vị đồng chí nam này xảy ra chuyện gì vậy? Có đền thờ trinh tiết cần giữ sao? Phòng thủ thật nghiêm, không hề có kẽ hở nào, cô thất vọng ngồi đó.
“Tối qua cô nghỉ ngơi thế nào?” Công an Giang cúi đầu viết chữ lên giấy, hỏi.
Giọng điệu Hàn Thư Anh gượng gạo: “Vẫn ổn.”
Tối hôm qua gần như không ngủ được mấy, hoàn cảnh xa lạ khó mà ngủ nổi, giường chung quá cứng khiến cho người ta khó chịu, chăn mền thô ráp cọ đau da thịt, mùi trong phòng… Không nhắc đến cũng được, lúc không ngủ được, cô cực kỳ nhớ giường đệm ở nhà, còn cả chăn tơ tằm trơn mịn… Bây giờ mất sạch.
Anh khẽ hừ một tiếng, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Cô cũng đừng cảm thấy điều kiện ở nơi này kém, tình hình tối qua của cô, không ngủ ngoài đường đã là tốt lắm rồi.” Sau khi viết mấy dòng chữ, anh lật ra một tờ giấy khác: “Cha cô tên gì?”
Đến rồi, Hàn Thư Anh ngồi nghiêm chỉnh, đây là vấn đề khiến cô lo lắng cả đêm.
Nếu công an Giang biết cô ngay cả tên cha mẹ ruột của mình là gì cũng không biết, vậy cô xong đời rồi, hai chữ đặc vụ kia chắc chắn dính chặt lên người cô, cho dù cả người đều là miệng cũng không giải thích được rõ ràng.
Cô căng thẳng nghịch bàn tay để trên bàn, cố gắng để ổn định tâm trạng, nhập vai vào nhân vật: “Công an Giang, thật ra một mình tôi đến nơi này tìm người thân là có nguyên nhân.”
Giọng nói cô quẩn quanh, muốn tạo ra một loại không khí đau thương.
Công an Giang dừng bút, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía cô.
Hàn Thư Anh nghĩ đến dùng việc cha mẹ đều đã mất, hoặc là trong nhà không còn ai để qua loa tắc trách, nhưng không được, việc này rất dễ bị vạch trần, bên cục công an chỉ cần gọi một cú điện thoại hoặc là điện báo đến sẽ biết, cho nên cô phải tìm một lý do, cho dù có bị vạch trần cũng không ảnh hưởng đến toàn cục, vì vậy cô nghĩ đến…
“Anh xem, dáng dấp tôi xinh đẹp như thế này… Ở đại đội bọn tôi có rất nhiều người xếp hàng muốn cưới tôi…”
“Khụ…” Chị gái kế toán đọc báo ở một góc hẻo lánh phát ra âm thanh, thấy Tiểu Giang và đồng chí nữ kia nhìn qua, cô ta nín cười, vung vẩy tờ báo: “Không có gì, tôi đọc báo, hai người tiếp tục nói chuyện đi.”
Công an Giang nhìn chằm chằm cô hai giây: “Việc này có liên quan gì với tên của cha cô?”
“Có liên quan, công an Giang, tôi là từ trong nhà lén chạy ra, trong nhà tôi nghèo lắm, nhưng dáng dấp tôi lại như hoa như ngọc, cho nên có… Có một đồng chí nam thiếu hụt coi trọng tôi, nhà tôi nhận của anh ta một số tiền, định mang bán tôi cho… Cho anh ta, tôi vất vả lắm mới thoát ra được, nếu như bị bọn họ biết tôi ở chỗ này, chắc chắn sẽ đưa tôi về trói lại gả đi, đồng chí nam kia thiếu hụt chỗ… Thực sự khó mà mở miệng, cho nên…”
Lấy cớ này chắc hẳn công an Giang sẽ không thông qua điện thoại đi chứng thực, dù sao vấn đề riêng tư, lui một bước mà nói, cho dù cô nói dối, sau này lộ ra cô cũng có thể nói là tìm cớ trốn nhà, không có hại gì với thân phận của cô, huống chi, còn có người có thể thật sự chạy đến địa chỉ trên thư giới thiệu kia của cô chỉ để nghe ngóng chuyện này thôi à?
Bên chỗ nữ kế toán lại truyền đến tiếng giấy báo sột soạt!
Xem ra ba năm nạn đói khiến nhiều đồng chí nam bất lực, nữ kế toán đã không đọc báo nữa mà nhìn về phía Tiểu Giang.
Sắc mặt công an Giang không thay đổi, hai tay giao nhau, nhìn kỹ Hàn Thư Anh, ánh mắt dừng trên quần áo cô, nói sang chuyện khác: “Trên giấy giới thiệu viết cô đến thành phố Lộc Kiều tìm người thân? Thân thích của cô tên gì? Ở chỗ nào, rảnh rỗi tôi có thể tìm giúp cô.”
Cái gì? Hàn Thư Anh chớp mắt, cảm thấy giật mình, vị đồng chí công an này, mạch não kín đến đáng sợ vậy ư?
Vấn đề là làm sao từ hỏi tên cha cô, biến thành tên người thân? Cô đúng là muốn hỏi.
Câu này hỏi ra, trái tim nhỏ của Hàn Thư Anh đập thình thịch, thân phận này của cô, ngay cả tên cha mẹ còn không biết, sao biết thân thích tên là gì?
Hàn Thư Anh đổ mồ hôi, cái khó ló cái khôn, cô đặt tay xuống bàn: “Không không không, công an Giang, anh tuyệt đối đừng làm vậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)