Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 60: Yêu Đương Với Kẻ Thù Của Gia Đình Chương 23: Vòng Lặp

Cài Đặt

Chương 23: Vòng Lặp

“Cho dù tìm được bọn họ, bọn họ cũng sẽ thông báo cho người nhà tôi đưa tôi về.”

Hơn nữa quan hệ giữa người với người, không phải là bắt đầu từ nhờ người giúp đỡ sao? Bạn giúp tôi, tôi giúp lại, có qua có lại, về tình nghĩa chẳng phải là gây dựng lên sao?

Công an Giang không nghĩ đến cô có thể nói như vậy, ở niên đại này đồng chí nữ sẽ rất ít khi cảm ơn người khác như thế, anh lẳng lặng thu lại tờ giấy vừa rồi, nói: “Cô muốn ở lại thành phố Lộc Kiều?”

“Ừm.”

“Vậy tôi phải nhắc nhở cô, quốc gia có quy định, chỉ có người có bất động sản trong thành phố, hoặc là người có công việc chính thức, cha mẹ nhập hộ khẩu với con gái, hoặc con cái vị thành niên nhập khẩu vào gia đình cha mẹ, dưới mấy loại tình huống này mới cho phép người ngoài đăng ký ở lại, ngoại trừ việc này, bất kỳ ai cũng không được ở lại thành thị.”

Hiện tại chính sách quốc gia về hộ khẩu quản rất nghiêm.

Hàn Thư Anh:…

Như vậy, đầu tiên có bất động sản ở thành thị bị loại, bây giờ cả người cô không có đồng nào, hoàn toàn không có tiền mua nhà, cha mẹ nhập khẩu vào con gái, con gái nhập khẩu vào cha mẹ, hai việc này cô cũng không làm được, vậy chỉ còn công việc.

“Nếu như tìm được công việc có thể ở lại thành phố Lộc Kiều sao?” Bây giờ cô thật sự không thể về nhà, phải nghĩ cách ở lại đây, bởi vì chỉ có cùng thành phố với nam chính mới có cơ hội hoàn thành kịch bản.

Ánh mắt trời bên ngoài cửa sổ hắt lên mặt cô, mắt ngọc mày ngài, ẩn tình ngưng liếc, cô tràn ngập mong chờ nhìn người đối diện.

Bút trong tay công an Giang vỗ thức gõ lên giấy viết: “…Theo lý thuyết là được, nhưng bây giờ thành phố thi tuyển nhân viên, hợp đồng lao động có một tiêu chí là hộ khẩu, nếu như không giải quyết được vấn đề hộ khẩu, rất khó tìm việc.”

Ý là, nếu như cô muốn tìm việc làm, phải có hộ khẩu Lộc Kiều, muốn hộ khẩu phải mua nhà, nói tới nói lui không phải là vòng lặp vô hạn à? Cho nên bây giờ cô không mua nổi nhà, không thể trở thành người địa phương, sẽ không tìm được việc làm…

“Nếu có thể mua được nhà…”

Hình như cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng, mặc dù bây giờ trên người cô không có xu nào, nhưng nếu như hoàn thành nội dung cốt truyện vở kịch ba, kịch bản trống không thưởng cho cô một khoản tiền, chẳng phải mọi chuyện được giải quyết? Lúc kịch bản này hoàn thành, kịch bản đã cho cô phần thường là thư giới thiệu cô đang cần.

Công an Giang không mở miệng, chị gái kế toán bên cạnh lại không nhịn được.

Cô ta nói: “Cô gái, nhà ở Lộc Kiều có tiền cũng không mua được đâu! Không ai bán.”

“Người bản địa Lộc Kiều còn không đủ ở, một nhà sáu người nhét chung một chỗ, cô xem nhà trong đại viện đơn vị phân được bao nhiêu, nếu thật sự bán nhà, còn không biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm, tranh đến điên lên!”

Người địa phương như bọn họ còn không giành được, sao có thể đến lượt người ngoài chứ?

Hàn Thư Anh: “Được rồi!”

Cô cũng không phải vì bất động sản ở đây, cô chỉ muốn ở lại Lộc Kiều hoàn thành kịch bản, nhưng cố tình mọi con đường ở lại đều bị chặn hết, cô rối lên, nhoài người nằm sấp trên mặt bàn hỏi công an Giang:

“… Cộng tác viên thì sao? Cộng tác viên có được không?”

Hợp đồng lao động cần hộ khẩu, cô hiểu, cộng tác viên cũng nhất định cần hộ khẩu thành phố sao?

Công an Giang ngồi đối diện, sắc mặt có hơi bất đắc dĩ: “… Tiền lương của cộng tác viên rất thấp, chỉ có một nửa của hợp đồng lao động, nếu như không có hộ khẩu, gần như không có khả năng lên chính thức.”

Chút tiền lương đó của cộng tác viên muốn nuôi sống mình còn khó, cần người trong nhà tiếp tế mới đủ, rất khó sống được ở thành phố, việc này không phải là kiến thức thông thường à? Sao cô cái gì cũng không biết.

Anh liếc mắt nhìn cô.

Chị gái kế toán gật đầu: “Tiểu Giang nói đúng lắm, chút khẩu phần lương thực đó của cộng tác viên chỉ đủ cho một mình thằng ba nhà tôi ăn, à, năm nay thằng ba nhà tôi bảy tuổi.”

Hàn Thư Anh:…

Được được được, chính sách quốc gia đúng là một chút khe hở cũng không có, muốn ổn định cuộc sống đúng là khó.

Nhìn người đối diện bĩu môi ủ rũ, dáng vẻ thất vọng, giống như trời sắp sập nằm sấp trên bàn, công an Giang liếc nhìn cô một cái, hiếm khi ôn hòa an ủi.

“Tình hình của cô cho dù ở lại Lộc Kiều hay không, đều phải nhanh chóng để cho bên gia đình cô gửi thư giới thiệu qua bưu điện, chuyện này về sau hãy nói, nhưng chuyện này không thể kéo dài được nữa, nghe thấy không?”

Nói xong, thấy Hàn Thư Anh còn không chịu nói tên người nhận thư.

Công an Giang nhìn cô một cái, thấy vậy cũng không khó xử cô, trực tiếp điền tên người lên trên tờ giấy: “Người cấp thư giới thiệu cho cô hẳn là người đại đội các cô, tên…”

Anh hơi suy tư, điền xuống: “Lưu Duy Hoa.”

“Thư gửi đến đại đội cũng giống như vậy.”

Hàn Thư Anh: “…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc