Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa hay trong sân có gốc liễu, cô nhân lúc mọi người không chú ý chạy đến bẻ một cành cây, cho một đầu vào trong miệng, lặp đi lặp lại khẽ cắn, thử rất nhiều lần mới làm ra một chiếc bàn chải mềm nhũn giống như lông mềm, sau đó từng chút đánh răng sạch sẽ.
Khoan hãy nói, đồ dùng thiên nhiên này thế mà lại ngoài ý muốn dùng tốt, đánh răng xong là có thể ném đi, sau khi súc miệng rất nhẹ nhàng khoan khoái, còn tốt hơn nhiều so với tưởng tượng.
Người chỗ trạm thu nhận đến chín giờ mới có thể đi đến căn tin nhận cơm, đồ ăn ít đến đáng thương, một ít cháo, một ít dưa muối, một bát canh, trong canh chỉ có vài miếng bí đao, không có bất kỳ chất béo nào, rất trong.
Niên đại vật tư thiếu thốn lương thực không đủ ăn, cơm chỗ trạm thu nhận về cơ bản đều húp cháo là chính, rất ít có thể ăn được thứ như màn thầu, mấy thứ như cơm càng đừng nói, cơm nước xong xối, tất cả mọi người đều không được phép ra khỏi phòng, vẫn luôn bị giam giữ, nghe nói phải đến bốn giờ chiều mới có thể đi ra ngoài ăn bữa thứ hai, một ngày chỉ có hai bữa cơm.
Nói thật, so với bữa ăn giảm béo của Hàn Thư Anh, vừa không có dinh dưỡng lại còn khó ăn hơn.
Cô lén lấy bọc giấy trong túi, bên trong là phần thưởng sau khi hoàn thành kịch bản thứ hai, tiên hạnh khô, mở ra chỉ có năm viên màu sữa, mịn màng như ngọc, bóc ra bên trong là thịt quả như son mật, cô lấy một viên bỏ vào trong miệng, trong nháy mắt, mắt sáng lên, chua ngọt mềm non, giống như tơ lụa.
Công an Giang bận rộn đến trưa, buổi chiều mới rảnh mang giấy bút đến.
Hàn Thư Anh nhận được thông báo, lúc chỉnh trang vẻ ngoài tiều tụy chạy chậm đến, trong bộ đồng phục của công an Giang là áo sơ mi trắng sạch sẽ, tóc được chỉnh trang cực kỳ có tinh thần, anh đang tựa vào trước bàn tài vụ và kế toán nghe người nói chuyện, không biết nghe được gì, nhìn xa xa, nụ cười như gió mát thoải mái dễ chịu.
“… Cứ như vậy lừa người ta, vào buổi tối kết hôn nhà gái phát hiện ra phương diện kia của nhà trai không được, lập tức không làm nữa, ngày hôm sau dẫn theo một đám thân thích đánh nhà trai một trận, còn lột quần anh ta xuống, một đám người ồn ào đến sở cảnh sát…”
Trong phòng tài vụ truyền đến tiếng cười, cán bộ Hà Hoằng Vĩ đi vào phòng kế toán và tài vụ, nhìn Giang Kiến Hứa dựa người vào bàn, mở miệng nói: “Ai ôi Tiểu Giang, nghe nói hôm qua cậu dẫn người đến không có đơn từ gì à?”
Giang Kiến Hứa quay đầu: “Trạm trưởng Hà, tình huống của cô ấy có hơi đặc biệt.”
“Tôi đã nghe nói qua, là một đồng chí nữ, hôm nay đã có mấy người chạy đến chỗ tôi nghe ngóng, hỏi tình hình của đồng chí nữ kia như thế nào, rốt cuộc thân phận có vấn đề gì hay không, nghe nói buổi sáng đi lấy cơm còn gây ra xôn xao hả?”
Công an Giang thu liễm ý cười trên mặt, hơi hắng giọng nói: “Tôi cũng không rõ, buổi sáng bận rộn còn chưa đến.”
Phó trạm trưởng Hà Hoằng Vĩ thân thiết nói: “Nghe nói dáng dấp cực kỳ xinh đẹp, trạm chúng ta có mấy thanh niên đến nay còn chưa lập gia đình, nếu thân phận của đồng chí nữ này không có vấn đề gì, tôi giới thiệu bọn họ với nhau cũng được.”
Công an Giang dựa người vào bàn, cúi đầu mở báo trên bàn ra, nói đùa: “Thân phận của cô ấy… Trái lại không vấn đề gì, chẳng qua lãnh đạo, bên chúng ta là trạm thu nhận, từ khi nào đổi thành phòng đăng ký kết hôn? Còn quản cả chuyện kết hôn vậy?”
“Ha ha ha, đều là đồng chí trong đơn vị, ngày thường gia đình nào có khó khăn, tình hình hôn nhân gì đó, những chuyện này đều phải tìm hiểu, không có vấn đề gì thì tốt, đây cũng là công việc bình thường của lãnh đạo chúng tôi, cậu nói xem có đúng không đồng chí Tiểu Giang?” Hà Hoằng Vĩ đưa tay vỗ vai anh, nói.
Giang Kiến Hứa khựng một giây, cười cười: “Lãnh đạo nói đúng, không vấn đề gì.”
Hà Hoằng Vĩ hài lòng rời đi.
Trong phòng kế toán và tài vụ lập tức có người nhỏ giọng thì thầm: “Tôi nghe nói hình như cháu trai của phó trạm trưởng cũng đang làm việc ở đây…”
“Hình như là Tiểu Đinh bên hậu cần…”
Giang Kiến Hứa cầm báo, tiện tay bỏ xuống.
…
Lúc Hàn Thư Anh chỉnh trang xong quần áo chạy đến, trong mắt mọi người, dáng người cô uyển chuyển, xinh đẹp.
Nhìn thấy Giang Kiến Hứa, cô cười ngọt ngào với anh, từ xa đã gọi: “Công an Giang.”
Mở miệng, hàm răng trắng đều, cực kỳ mị thái, tóm chặt lấy tầm mắt người khác.
Ba người trong phòng kế toán và tài vụ thò đầu ra nhìn cô, nhìn không rời mắt, không chỉ ba người, người trong sân đều nhìn sang bên này, mới chỉ một buổi sáng, tin tức đã truyền khắp trạm thu nhận, tất cả mọi người đều biết tối hôm qua có một đồng chí nữ xinh đẹp đến trạm thu nhận.
Hàn Thư Anh quen thuộc nhìn màn ảnh quay xung quanh mình, cảnh tượng mọi người vây xem như thế này, lực chú ý của cô hoàn toàn không ở trên người bọn họ, chuyên chú nhìn người đối diện.
Công an Giang thu lại nụ cười, sắc mặt không đổi vẫy tay ngăn cô lại, quay người đi vào phòng trị an ở đối diện, trong phòng trị an yên tĩnh không có ai.
Hàn Thư Anh…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


