Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc đi ngang qua hàng người bị đánh, Tiểu Lưu còn chủ động giải thích với cô: “Đám người này đều là những kẻ giả danh lừa bịp ở bên ngoài, phá hoại pháp luật, nhiễu loạn trị an, ăn cướp của người ta, muốn dạy dỗ tuyệt đối không thể nương tay.”
Mắt Hàn Thư Anh nhìn những người kia, cô chỉ thấy quần áo rách nát như vậy trên người diễn viên đóng vai ăn mày.
Trên đường đi, Tiểu Lưu soi đèn pin dẫn cô đi qua một dãy nhà trệt, có cửa phòng trên đó treo thẻ bài, có mấy phòng không treo, chỉ viết số thứ tự, nương theo ánh sáng, nhìn thấy chữ viết trên đó: Phòng quản giáo, phòng tài vụ, phòng y tế, phòng trực ban, phòng trị an…
Trên đường đi, nhân viên quản lý Tiểu Lưu nói rất nhiều, theo như lời anh ta nói, hiện tại trạm thu nhận có hơn 200 người, sắp đầy rồi, dẫn cô lượn qua một vòng dãy nhà trệt, cuối cùng dừng lại trước cánh cửa sơn xanh bong tróc.
“Cô ở phòng này đi, diện tích phòng này nhỏ, ít người hơn, mấy phòng khác đã đủ người, lát nữa tôi lấy chăn chiếu đến cho cô.” Tiểu Lưu nói xong liếc qua nữ đồng chí, ánh sáng tối tăm cũng không che đi được mỹ mạo của cô, chẳng những xinh đẹp còn cực kỳ thơm, đi trên đường, từng đợt mùi thơm này chui vào trong mũi anh ta.
Chỉ là ăn mặc khá phong phanh, nhưng cũng không kỳ lạ, thời đại này thiếu thốn, không chỉ riêng thành thị, ở nông thôn bên kia còn nghèo đến mức cả nhà chỉ có một chiếc giường, mấy anh em ngủ chen một chỗ.
Bây giờ cuộc sống chính là vất vả như vậy.
Nhưng vị nữ đồng chí này nhìn không giống vậy, áo sơ mi liền váy không có chút nếp nhăn nào, không nhiễm trần thế, dưới chân còn có một đôi giày da đen, không giống với hàng rẻ tiền, bộ đồ có vẻ kỳ quái nhưng đẹp mắt, cho dù là dáng dấp hay khí chất đều không giống một cô gái gia đình bình thường, sao lại đến đây?
Chẳng qua anh ta không nói gì, gõ cửa một cái quát: “Người đâu, mở cửa.”
Cửa mở ra, một hương vị kỳ quái ập vào mặt, một căn phòng chưa đến hai mươi mét vuông đã có bốn người ở, ở chung giường, may mà đều là nữ, có người trẻ tuổi, cũng có người lớn tuổi, cô cẩn thận đi vào, chỉ thấy bốn đôi mắt nhìn chằm chằm cô.
Tiểu Lưu đứng ở ngoài cửa hô một câu: “Đều thành thật một chút, đừng bắt nạt người mới.”
Nói xong cười nói với Hàn Thư Anh: “Tôi ở phòng trực ban, buổi tối là ca của tôi, có chuyện gì cô cứ gọi tôi, gọi tôi là Tiểu Lưu là được.”
“Cảm ơn anh.”
“Đừng khách sáo, khách sáo gì chứ, lát nữa tôi mang chăn cho cô.” Tiểu Lưu vui vẻ rời đi.
Hàn Thư Anh chậm rãi đi vào, ánh mắt đánh giá xung quanh, ánh đèn tối tăm, chỉ sáng hơn ánh nến một chút.
Cô liếc nhìn bốn chiếc chăn trên giường đã bẩn đến mức không nhìn rõ màu sắc, nhưng dáng vẻ bốn người kia không hề quan tâm, ngồi hoặc nằm trên đó, buổi tối lạnh, có thứ đắp lên đã là không tệ rồi, nơi này có người ngay cả chăn cũng không có, nằm thẳng lên nền xi măng.
Nhìn người mới đi vào, bốn người không ai chào hỏi.
Hàn Thư Anh thấy bọn họ không nói lời nào, cô cũng chỉ có thể miễn cưỡng cười cười, thực sự không cười nổi.
Vốn dĩ cho rằng hoàn cảnh ở nhà khách đã rất chênh lệch, không nghĩ đến còn có nơi kém hơn.
Cô tìm chỗ chưa có ai, ngồi xuống chiếc chiếu đã bẩn thành màu đen, tựa lưng vào tường, hai tay ôm lấy đầu gối, nghĩ đến chính mình trong một ngày đang từ tiểu hoa đang hot luân lạc đến chỗ trạm thu nhận dân tị nạn những năm sáu mươi, chẳng những vừa lạnh vừa đói, xen lẫn với sợ hãi, còn bị giam chung với người xa lạ.
Nghĩ đến những thứ này, trong lòng cô tràn đầy ấm ức, mất mát và nghi hoặc xông đến, vành mắt lập tức đỏ lên.
Trong phòng truyền đến tiếng sột soạt rất nhỏ, nghĩ đến có người, Hàn Thư Anh không thể không giữ vững tinh thần, nuốt nước mắt vào.
Người bên nhà kho nhanh chóng mang chăn đến, người khác đều là một chiếc chăn mỏng manh, chiếc chăn này chẳng những dày còn rất sạch sẽ, Tiểu Lưu tự mình giúp cô trải chăn, Hàn Thư Anh đứng ở bên cạnh nhìn, chờ Tiểu Lưu đi rồi, một người phụ nữ ở trong phòng quay đầu lại nhìn cô từ trên xuống dưới đánh giá, trong giọng nói mang theo nồng đậm nghi hoặc: “… Vì sao quản giáo lại mang chăn nệm chiếu cho cô?”
Trong giọng nói mang theo khẩu âm nơi nào đó, Hàn Thư Anh không nghe hiểu, hỏi cô ta: “Cô nói gì?”
Đối phương lặp lại một lần nữa, lần này Hàn Thư Anh nghe hiểu, nhìn qua hành lý của cô ta: “Không phải các cô cũng có à?”
“Bọn tôi tự mang.” Niên đại này người lang thang bên ngoài đi đâu cũng mang theo cuộn hành lý này, đi đến đâu ngủ ở đó, đi vào trạm thu nhận cũng cầm theo đồ của mình là được, bọn họ đều có kinh nghiệm, không có gì đắp thì ngủ trần, cho đến bây giờ không người quản.
Số thức ăn này không phải trạm thu nhận dành cho manh lưu, đây là cơm tối của nhân viên căn tin, đồng chí Giang chào hỏi với bên nhà ăn, nói ngày mai anh bổ sung lương thực, người ta mới bằng lòng nhường lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
