Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 60: Yêu Đương Với Kẻ Thù Của Gia Đình Chương 15: Dựa Vào Đâu Ư

Cài Đặt

Chương 15: Dựa Vào Đâu Ư

Mùi thơm của thức ăn trong phòng khiến bốn người nuốt nước bọt, có người nhìn chằm chằm vào bánh màn thầu vàng óng, không hiểu hỏi Tiểu Lưu: “Cơm tối bọn tôi chỉ có cháo loãng tè, vì sao cô ta có màn thầu?”

Tiểu Lưu hiểu rõ đám người nơi này là mặt hàng gì, đói bụng ăn quàng, bọn họ cái gì cũng dám cướp, nếu không nói mấy câu, chân trước anh ta vừa đi, những người này sẽ lao đến ngay, anh ta quát to: “Dựa vào đâu ư?”

“Dựa vào người ta bên ngoài có người đưa lương thực cho căn tin, các cô có đưa không? Tôi nói cho cô biết, dám cướp, ba ngày tiếp theo các cô đều đừng ăn cơm!”

Bốn người nằm chung giường bị mắng đến lặng ngắt như tờ, trái lại Hàn Thư Anh ở bên cạnh lại giật nảy mình, cô chưa từng gặp qua loại tình huống này, lại còn cả cướp đồ ăn ư?

Xin lỗi, nếu như là trước khi xuyên không, cô có thể mời bọn họ ăn những món càng ngon hơn, lúc ở đoàn làm phiền, cô thường xuyên mời khách, ngay cả xe trà sữa cũng tùy tiện uống, nếu như có thể để mọi người trong đoàn làm phim vui vẻ, ở chung hòa hợp, cô rất sẵn lòng.

Nhưng bây giờ trên người cô không có đồng nào, cô muốn hào phóng cũng không hào phóng nổi, chỉ có thể cố gắng không phát ra âm thanh nào kích thích đến bọn họ, trong phòng quá an tĩnh, vẫn có thể nghe được tiếng cô ăn rất nhỏ, cùng với tiếng bốn người kia nuống nước bọt.

Hàn Thư Anh ăn ít, một cái bánh màn thầu to bằng nắm tay đã đủ cho cô ăn no.

Những thứ khác không hợp khẩu vị, dưa muối quá mặn, canh có mùi lạ, cô muốn uống ngụm nước nóng, phát hiện trong phòng không có nước ấm như trong nhà khách, góc tường chỉ có một vại nước, nếu như muốn uống nước thì múc nước từ trong chum ra uống.

Cô tận mắt nhìn thấy bốn người ở chung giường kia lần lượt uống nước trong một gáo.

Hàn Thư Anh do dự một lúc, sau cùng vẫn quyết định uống canh trong hộp cơm.

Trên đường đi Tiểu Lưu có nói qua với cô, chỗ thu nhận này buổi tối không cho phép ra khỏi cửa, bên ngoài có quản giáo đi tuần tra, bị bắt được sẽ bị hiểu lầm là bỏ trốn.

Cô đặt hộp cơm trống lên bàn, bánh màn thầu còn lại, cô do dự một lúc, đặt nó lên nắp hộp cơm, sau đó quay đầu nhìn thoáng qua bốn người, ánh mắt bốn người đều nhìn chằm chằm vào cái bánh màn thầu kia.

Hàn Thư Anh cởi giày, đi tất trắng, cẩn thận vòng qua bọn họ leo đến chỗ ngủ của mình.

Trải qua sự quan sát của mình, nơi này chẳng những không có điều kiện tắm rửa, đánh răng rửa mặt, đi nhà xí mà nói cũng không cho phép ra khỏi cửa, góc tường có cái thùng, ngay từ đầu cô không biết thùng đó để làm gì.

Sau khi biết, cô chỉ cảm thấy tê dại.

Cũng không biết có phải là ảo giác của cô hay không, ánh mắt của người thời đại này rất sáng, nhất là công an Giang, có lẽ là liên quan đến nghề nghiệp, cường độ ánh mắt rất mạnh, có đôi khi không cẩn thận cùng anh liếc nhau, ánh mắt của cô không có chỗ né tránh.

Dù là hời hợt nhìn thoáng qua, cũng có thể khiến người ta trong nháy mắt nâng cao tinh thần, đương nhiên cũng có thể là do cô nhìn thấy công an nên chột dạ….

Tay cô cầm thư giới thiệu, viết thư cần có tên người nhận mà? Một khi ngày mai công an Giang hỏi cha mẹ cô là ai? Cô biết nói thế nào, anh chị em gì đó cô cũng hoàn toàn không biết, thật đúng là khiến cho cô đau đầu!

Cô nhìn về phía vé xe kẹp ở trong thư giới thiệu, tất cả có bốn vé, hai tấm vé xe lửa, hai tấm vé xe ô tô, trong đó có một vé xe Hải Thị, đang định xem kỹ, bên ngoài có người hô một câu: “Tám giờ, tắt đèn.”

Trong nháy mắt đèn tắt, trong phòng một mảnh đen kịt, chỉ còn lại ánh trăng cô độc ở ngoài cửa, cùng không biết chỗ nào truyền đến tiếng mắng chửi to.

Hàn Thư Anh quay đầu nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ, tâm trạng nhớ nhà giống như mở van ào đến, rất nhớ cha mẹ, cô không nhịn được mà dụi mắt.

Không được, không thể khóc.

Hàn Thư Anh cúi đầu cất giấy giới thiệu vào trong túi áo, chậm rãi trượt vào trong chăn nằm xuống, trong bóng tối, nương theo ánh trắng, vành mắt đỏ ửng nhìn lên mạng nhện hoang phế trên nóc nhà, nhìn một lúc lâu, cô lặng lẽ dịch vào, hít mũi, chủ yếu là sợ nó rơi vào trong miệng mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc