Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 9: Bảo Vệ

Cài Đặt

Chương 9: Bảo Vệ

Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía cô và Triệu Thúy Lan, không ai chú ý đến anh.

Trong lòng Hạ Thanh Nịnh đột nhiên nảy ra một ý tưởng, nếu đã quyết định ôm bắp đùi của anh, trước tiên phải kích thích suy nghĩ muốn bảo hộ của anh, vì thế cô ngậm miệng không giải thích.

Triệu Thúy Lan thấy cô không đáp lời, càng thêm tự tin, vênh váo hung hăng nói.

“Ôi, sao không nói thế, sức lực vừa rồi đi đâu hết rồi?”

Nói xong bà ta giơ tay lên, không chút nào khách sáo gảy áo trên người Hạ Thanh Nịnh lên, nhìn trong ngoài một lượt, vẻ mặt quái gở nói.

“Áo tốt như vậy, cô cũng đừng nói là nhặt được trên đường nhé.”

Nghe xong lời Triệu Thúy Lan nói, tất cả mọi người đều nhìn về phía Hạ Thanh Nịnh, chỉ thấy cô cúi đầu, mím môi, vẻ mặt tủi thân nhưng không giải thích câu nào.

Thấy dáng vẻ này của cô, Lý Thu Liên vừa mới thay đổi cách nhìn với cô lại hận rèn sắt không thành thép, nhìn cô hỏi.

“Quần áo là của ai, cháu nói đi chứ? Đừng vô duyên vô cớ bị người ta bịa đặt oan uổng lại không mở miệng nói.”

“Đúng đó, con dâu thứ hai nhà họ Lục, rốt cuộc áo này ở đâu ra?” Thím Ngô cũng đứng ở một bên hỏi.

Triệu Thúy Lan nhìn thoáng qua dáng vẻ chịu đựng của Hạ Thanh Nịnh, ngậm lấy ý cười, vẻ mặt đắc ý.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông cao khoảng mét tám đứng ở đầu hẻm, mày kiếm mắt sáng, vai rộng eo hẹp, trên người mặc một thân quân phục màu xanh sẫm, cả người lộ ra dáng vẻ thẳng tắp vững vàng.

Chính là đứa con thứ hai bốn năm không về của nhà họ Lục – Lục Kinh Chập.

Sau khi cứu người, Lục Kinh Chập rời đi ngay, đi thẳng đến cửa hàng bách hóa mua mấy đồ gì đó, tiện thay quần áo ướt trên người mới về nhà.

Không nghĩ đến vừa đi đến cửa sân, đã nhìn thấy cô gái mình mới cứu ở sông, càng không nghĩ đến cô lại chính là Hạ Thanh Nịnh – Cô vợ cưới được bốn năm kia của mình.

Lúc ý thức được cô là Hạ Thanh Nịnh, anh quả thực hơi ngạc nhiên.

Trí nhớ của anh về Hạ Thanh Nịnh vẫn còn dừng ở bốn năm trước, khi đó cô vừa gầy vừa lùn, sắc mặt vàng như nến, tóc lưa thưa, bước đi luôn cúi đầu, không có một chút sức sống nào, không dính dáng gì đến cô gái trắng nõn nũng nịu trước mặt.

Đối với cô gái chủ động bò lên giường của mình, ép mình cưới cô, làm cho anh ở trước mặt anh trai không ngóc đầu lên được, trong lòng anh quả thực có oán niệm, có tức giận, nhưng vừa rồi nhìn thấy cô bị một đám người vây quanh ở giữa chất vấn, dáng vẻ cúi đầu ấm ức, trong lòng anh lại có một loại tư vị không nói rõ được.

Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Lục Kinh Chập cất bước đi đến trước mặt Hạ Thanh Nịnh, quay người nhìn về phía Triệu Thúy Lan, mặt lạnh nói: “Áo kia là của tôi!”

Nói xong anh đưa tay kéo tay phải của Hạ Thanh Nịnh, tiếp tục mở miệng: “Chỗ này bị mất một cúc áo.”

Nói xong buông tay cô xuống xắn tay áo lên, mọi người nhìn sang, quả nhiên thấy chỗ ống tay áo thiếu mất một cúc áo.

Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, anh lại đưa tay lấy một cúc áo trong áo khoác trên người Hạ Thanh Nịnh, chính là cúc áo đã mất kia.

Hạ Thanh Nịnh nhìn về phía Lục Kinh Chập, biết nếu như anh chỉ nói là áo mình mà không lấy ra được chứng cứ chứng minh, không khỏi khiến người ta nghĩ anh đang bao che cho cô, có lý có cứ như bây giờ, chuyện đã rất sáng tỏ.

“Thím có biết bịa đặt chửi bới trong sạch của thân nhân quân nhân sẽ bị tội gì không?” Lục Kinh Chập nhìn về phía Triệu Thúy Lan, ánh mắt lạnh lẽo, trầm giọng nói.

“Nếu như thím không rõ, bây giờ tôi có thể dẫn thím đến cục công an hỏi xem.”

Bởi vì thời gian dài sống trong môi trường bộ đội kỷ luật nghiêm minh, trên người Lục Kinh Chập tự mang một loại khí chất uy nghiêm của quân nhân, bây giờ dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy tra hỏi, cảm giác áp bách mạnh mẽ đập vào mặt.

Triệu Thúy Lan nghe lời này, dọa đến mặt mũi trắng bệch, đâu còn khí thế hùng hổ dọa người như vừa rồi.

Bà ta không nghĩ đến Lục Kinh Chập đột nhiên trở về, càng không nghĩ đến quần áo thật sự là của anh, nghe thấy anh nói muốn dẫn chính mình qua đồn công an, nhất thời trở nên mất hết hồn vía.

Cho dù trong lòng bà ta không vừa mắt Hạ Thanh Nịnh như thế nào, nhưng người ta cũng là người nhà của quân nhân, đây là sự thật không thể chối cãi.

“Tôi không có ý đó, hiểu lầm, đều là hiểu lầm.” Sau khi kịp phản ứng, Triệu Thúy Lan lập tức cười làm lành nói, nói xong lại quay đầu nhìn về phía Hạ Thanh Nịnh, đổi lại lời nói: “Thanh Nịnh, đứa nhỏ như cháu đúng thật là, quần áo của chồng mình có gì ngại nói, cháu xem đã gây ra hiểu lầm kìa.”

Hạ Thanh Nịnh lạnh lùng nhìn bà ta, quả nhiên đều chọn quả hồng mềm để bóp, đến lúc này bà ta vẫn không quên trách cứ cô hai câu.

Đúng lúc này cổng nhà họ Lục đột nhiên mở, sau đó một người phụ nữ cắt tóc ngắn, ăn mặc thỏa đáng đi ra, chỉ thấy người phụ nữ kia xoay người nhìn qua đám người kia một cái, sau đó vô cùng mừng rỡ nói: “Ai nha, là Kinh Chập về à.”

Sau đó lại gọi với vào trong phòng: “Tiểu Tuyết, nhanh ra đây, anh hai về kìa.” Nói xong lại đi đến chỗ đám người.

Hạ Thanh Nịnh nhìn người phụ nữ cười khanh khách này, không khỏi cau mày.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc