Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 7: Hàng Xóm Khó Ưa

Cài Đặt

Chương 7: Hàng Xóm Khó Ưa

Người phụ nữ này tên Triệu Thúy Lan, là nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hóa, chồng bà ta làm ở xưởng quốc doanh, có một trai một gái, cuộc sống trôi qua không tệ lắm.

Giọng bà ta rất lớn, rất nhanh đã khiến cho mọi người xung quanh chú ý đến, mọi người không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn lên người Hạ Thanh Nịnh.

Đây chính là hiệu quả mà Triệu Thúy Lan muốn, thấy mọi người nhìn qua đây, bà ta tiếp tục nói: “Ôi chao, là quần áo đàn ông đây mà, kiểu dáng đẹp đấy, tôi làm ở cửa hàng bách hóa cũng chưa từng nhìn thấy, cô mua ở đâu vậy?”

Triệu Thúy Lan này là một người nâng cao đạp thấp, coi thường nhất là dáng vẻ quê mùa của người nông thôn, mà trong đại viện này cũng chỉ có một mình nguyên chủ từ nông thôn đến, cho nên ngày thường không ít lần châm chọc cô.

Chẳng qua cố tình con nhóc từ nông thôn đến này, sau khi vào thành phố, càng lớn càng xinh đẹp, năm trước còn vào làm ở xưởng dệt quốc doanh, chồng bà ta nhờ vả nhiều mối quan hệ như vậy cũng không nhét con gái mình vào được, cho nên bà ta càng thêm ngứa mắt nhìn nguyên chủ, càng nhìn càng thấy là cô dùng thủ đoạn bất chính nào đó mới vào được xưởng.

Mà nguyên chủ lại là người khúm núm, có tính cách nhát gan sợ phiền phức, cho nên Triệu Thúy Lan ức hiếp cô đã thành chuyện như cơm bữa.

Hạ Thanh Nịnh nhìn qua dáng vẻ không có ý tốt của Triệu Thúy Lan cũng không để ý đến, quần áo bên trong vừa lạnh lại ướt, dính lên người rất khó chịu, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng về phòng thay đồ, tắm rửa thoải mái.

“Thím Triệu đừng nói lung tung, người nhà họ Lục đều là người đứng đắn, sao có thể làm ra loại chuyện mất mặt như thế.” Thím Ngô ở gần cổng vừa cho than nắm vào lò vừa nói.

“Những người khác nhà họ Lục đúng là người đứng đắn, chẳng qua cô ta ấy à…” Triệu Thúy Lan không nói tiếp, chỉ cười cười đùa cợt, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ.

Đối mặt với Triệu Thúy Lan ăn nói lỗ mãng, sắc mặt Hạ Thanh Nịnh chậm rãi lạnh đi, liếc mắt nhìn qua, hỏi.

“Tôi làm sao?”

Đối diện với ánh mắt của cô, Triệu Thúy Lan sửng sốt một lát, từ trước đến nay con nhóc này luôn khúm núm, xưa nay không dám nhìn bà ta như vậy, sao hôm nay lại đột nhiên thay đổi như biến thành một người khác vậy.

Mặc dù Triệu Thúy Lan ngạc nhiên nhưng không thu liễm, cười nhạo hỏi lại.

“Sao nào? Ha ha, con dâu nhà ai đứng đắn lại mặc áo của đàn ông, lắc lư đi qua đi lại trên đường.”

“Được rồi, Triệu Thúy Lan, cô bớt tranh cãi đi, không thấy trên người con bé ướt hết sao? Mượn một chiếc áo của đồng chí nam mặc thì sao chứ? Hơn nữa cũng đâu trái pháp luật, cô quản nhiều như vậy làm gì?” Người lên tiếng là Lý Thu Liên – chủ nhiệm hội phụ nữ, ở cùng một sân.

Hạ Thanh Nịnh hơi ngạc nhiên với việc bà ấy lại đứng ra nói chuyện giúp mình, bởi vì Lý Thu Liên và mẹ của Lục Kinh Chập là bạn thân với nhau, đối với hành vi leo lên giường Lục Kinh Chập của nguyên chủ, bà ấy vẫn luôn khinh thường, những năm gần đây cũng không để ý đến cô.

“Chủ nhiệm Lý nói đúng lắm, thím Triệu đừng nói nữa, trước tiên để Thanh Nịnh về nhà thay bộ đồ khác đi, để lâu lại bị cảm lạnh.” Thím Ngô cũng nói giúp.

“Ban ngày ban mặt mà cô ta dám mặc quần áo đàn ông đi qua đi lại trên đường, chẳng lẽ còn không cho người khác nói hả.” Triệu Thúy Lan cảm thấy mình bị mọi người kéo thấp mặt mũi, trong lòng khó chịu, bắt đầu không lựa lời mà nói: “Cái gì mà đồng chí Nam, tôi thấy chính là đàn ông lang chạ ở bên ngoài của cô ta.”

Mặc dù tính cách của Hạ Thanh Nịnh dịu dàng, nhưng không yếu đuối, thấy Triệu Thúy Lan không phân rõ trắng đen, tùy tiện nói xấu mình, cô không chút yếu thế mở miệng hỏi lại.

“Đàn ông lang chạ? Thím tận mắt nhìn thấy hay là bắt được tận tay hả? Mọi chuyện đều phải nói đến chứng cứ, thím không có bằng chứng lại tùy tiện bịa đặt chuyện làm hỏng danh dự của người khác, không sợ tôi kiện thím à?”

Mới đầu chẳng qua Triệu Thúy Lan cũng là miệng nhanh hơn não, nào có chứng cứ gì, ngày thường bà ta đã quen ức hiếp nguyên chủ, từ trước đến nay nguyên chủ chưa từng phản kháng, cho nên bà ta nói chuyện cũng không cố kỵ gì, bây giờ đột nhiên bị Hạ Thanh Nịnh bật lại vài câu, nhất thời không phản bác được.

Cục diện đột nhiên thay đổi, mọi người thấy Hạ Thanh Nịnh vẫn luôn hèn yếu lại đột nhiên mạnh mẽ như vậy đều rất ngạc nhiên, Lý Thu Liên nhìn về phía cô, ánh mắt bà ấy hiếm khi có sự khen ngợi.

Từ trước đến nay ở chỗ nguyên chủ, có thể nói Triệu Thúy Lan chưa từng chịu thiệt bao giờ, đâu chịu nổi cơn tức này, sau khi kịp phản ứng, lập tức mắng.

“Hừ, con nhóc không biết xấu hổ nhà cô, đến thành phố ăn cơm khô được mấy ngày đã không tìm được phương hướng rồi đúng không? Muốn chứng cứ đúng không, quần áo trên người cô chính là chứng cứ!”

Nói đến đây, dường như bà ta túm được trọng điểm, châm chọc: “Quần áo trên người cô không phải của gã đàn ông bên ngoài còn có thể là của chồng cô à, hừ, ai mà không biết chồng cô đã hơn bốn năm không về nhà, lấy đâu ra quần áo cho cô mặc?”

Hạ Thanh Nịnh vừa định mở miệng phản bác, đột nhiên nhìn thấy một bóng người mặc đồ xanh lục đứng sau đám người, không biết đã đứng bao lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc