Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 11: Vương Minh Phương

Cài Đặt

Chương 11: Vương Minh Phương

Đây chính là Vương Minh Phương – Bà vợ cũ tâm cơ thâm trầm, gió chiều nào theo chiều nấy của Lục Bách Xuyên.

Lúc trước sau khi Vương Minh Phương và Lục Bách Xuyên ly hôn, lập tức gả cho một chủ nhiệm hội cách ủy, cuộc sống trôi qua khá tốt, lại sinh được một cô con gái.

Nhưng không lâu sau, chồng bà ta cũng vì nói sai, bị cấp dưới của mình báo cáo, lúc bị cách chức điều tra, đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn qua đời, từ đó cuộc sống trong nhà rơi xuống vực thẳm.

Sau khi mẹ của Lục Kinh Chập là Tô Tuệ chết, bà ta lại đánh chủ ý phục hôn với Lục Bách Xuyên.

Vương Minh Phương người này biết nhìn mặt mà nói chuyện, lại biết nhìn thời thế, bà ta biết Lục Bách Xuyên có khúc mắc với mình, chắc chắn sẽ không tùy tiện cùng mình phục hôn, vì vậy dùng chiến thuật quanh co.

Đầu tiên bà ta nghĩ cách nhận về đứa con trai mình đã vứt bỏ là Lục Lập Đông, lại lấy danh nghĩa chăm sóc cho cháu gái, danh chính ngôn thuật vào ở nhà họ Lục.

Theo cách nhìn của người ngoài, bà ta là người vợ trước tốt đến hiếm có, chẳng những vất vả vì cả nhà họ Lục, còn chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc con gái út Lục Tiểu Tuyết của chồng trước, quan trọng nhất là bà ta đối xử cực kỳ tốt với đứa nhỏ này, trong nhà có đồ ăn ngon cũng dành cho cô bé, gần như cầu được ước thấy, nói một cách đơn giản, còn thân hơn mẹ ruột.

Chỉ có Hạ Thanh Nịnh biết, Vương Minh Phương tốt bụng hào phóng đều là giả bộ cho người bên ngoài nhìn, số mệnh bi thảm của nguyên chủ, gần như do một tay bà ta tạo thành.

Vì để cho con gái mình là Hà San San được đi vào nhà máy quốc doanh làm việc, bà ta lừa nguyên chủ lên giường chủ nhiệm phân xưởng, đổi lấy công việc tốt khiến người ta hâm mộ cho Hà San San, về sau biết nguyên chủ mang thai, bà ta lại khuyến khích nguyên chủ theo quân, cũng sắp xếp cháu gái mình qua chăm sóc, trên thực tế là mượn cơ hội dụ dỗ Lục Kinh Chập.

Sau khi ép khô chút giá trị cuối cùng của nguyên chủ, mới nói ra chân tướng của đứa nhỏ, khiến cho nguyên chủ nhảy hồ tự sát.

Mà bà ta đối xử tốt với Lục Tiểu Tuyết, hoàn toàn là để dựng lên hình tượng người vợ trước tốt bụng, dưới sự yêu chiều của bà ta, Lục Tiểu Tuyết trực tiếp bị nuôi phế đi, từ nhỏ đã tranh cường háo thắng, vì tư lợi đi theo một đám lưu manh lăn lộn một chỗ, chưa đến 17 tuổi đã bị người ta làm cho lớn bụng, sau cùng khó sinh mà chết.

Có thể nói Vương Minh Phương này là một kẻ rắn rết mang mặt nạ giả nhân giả nghĩa, còn là loại rắn kịch độc.

Giống như vừa rồi Triệu Thúy Lan ở trước mặt mọi người nhục nhã Hạ Thanh Nịnh, rõ ràng bà ta có thể nghe thấy được lại đóng chặt cửa, làm bộ như cái gì cũng không nghe thấy, vừa không đắc tội với Triệu Thúy Lan, lại không cần mang cái danh xấu không đứng ra nói chuyện cho tiểu bối.

Đúng là biết cách làm người.

Trong ánh mắt căm ghét của Hạ Thanh Nịnh, Vương Minh Phương chạy đến bên cạnh mấy người.

Triệu Thúy Lan nhìn thấy Vương Minh Phương như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng vậy, vội mở miệng giải thích.

“Thím Minh Phương, cô đến rồi, vừa rồi tôi chỉ muốn đùa một chút với Thanh Nịnh, không nghĩ đến đám tiểu bối bọn chúng lại nghiêm túc như vậy, còn muốn đi đồn cục công an gì đó, cô là người thông tình đạt lý nhất, nhanh giúp tôi khuyên bọn chúng đi.”

“Nói đùa? Thím lấy danh tiết của người khác ra mà nói đùa ư?” Không đợi Vương Minh Phương nói chuyện, Lục Kinh Chập sắc bén hỏi lại, hiển nhiên không có dự định dàn xếp ổn thỏa.

“Triệu Thúy Lan, cô nghe xem chính mình đã nói nhảm gì, cô cũng là phụ nữ, danh tiết có thể lấy ra nói đùa sao?” Lý Thu Liên chủ nhiệm hội phụ nữ đứng ở bên cạnh cũng không nghe nổi nữa, mở miệng nói.

“Không phải, không phải.” Triệu Thúy Lan liên tục xua tay: “Tôi không có ý đó.” Nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, đành phải dùng ánh mắt cầu cứu nhìn qua Vương Minh Phương.

Chỉ cần không động đến lợi ích của mình, Vương Minh Phương sẽ làm người tốt, chỉ thấy bà ta khẽ cười nhìn Lục Kinh Chập nói: “Kinh Chập à, tất cả mọi người đều là làng xóm láng giềng, thím nghĩ thím Thúy Lan của cháu cũng không có ác ý gì đâu, đều là miệng bô bô bụng vô tâm.” Nói xong lại quay đầu nhìn sang Hạ Thanh Nịnh an ủi.

“Thanh Nịnh nhà chúng ta là người hiểu chuyện nhất, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà cùng thím Thúy Lan của cháu so đo đúng không?”

Giọng của cô rất dịu dàng, nhưng tràn đầy ấm ức, thậm chí trong mắt còn phủ một tầng hơi nước, nhìn càng khiến cho người ta đau lòng.

Nghe cô nói như vậy, ánh mắt mọi người đều dừng trên người Vương Minh Phương, ánh mắt rõ ràng đang nói.

Quả nhiên không phải con dâu ruột của mình, sẽ không thật lòng yêu thương.

Hiển nhiên Vương Minh Phương cũng không nghĩ đến một Hạ Thanh Nịnh luôn luôn trung thực lại không nghe lời mình, còn đào hố cho bà ta, sau khi kịp phản ứng, vội nói: “Cháu đó, đứa nhỏ này, cháu nói gì vậy? Thím đối xử với cháu tốt như vậy, mỗi người trong đại viện đều nhìn thấy rõ ràng, cháu đâu thể nói mấy lời vô lương tâm đó!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc