Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chúng tôi còn có những chuyện khác cần làm, chuyện thăm hỏi sợ không dễ hẹn.”
Hạ Thanh Nịnh đã nói đến mức độ này, Lục Kinh Chập cũng chưa hề đứng ra phủ nhận, Bồ Nguyệt cũng là người cần thể diện, đương nhiên không thể tiếp tục cưỡng cầu, chỉ có thể nói: “À, vậy được rồi.”
“Ngại quá, bác sĩ Bồ.” Đã đạt được mục đích, Hạ Thanh Nịnh không quên lễ nghĩa nói xin lỗi.
“Không, không có gì.” Nụ cười trên mặt Bồ Nguyệt sắp không duy trì được, sao con nhóc không học thức từ nông thôn đến trong miệng Mạch Á Quân lại rất lợi hại.
“Có thể lấy nhiệt kế ra rồi.” Một lát sau Bồ Nguyệt nói.
Hạ Thanh Nịnh lấy nhiệt kế đưa cho Bồ Nguyệt, Bồ Nguyệt xem qua, nói.
“Đã hết sốt, uống nhiều nước, hai ngày nay ăn thanh đạm.” Sau đó nhìn Hạ Thanh Nịnh nói.
“Cô có chút thiếu dinh dưỡng, còn bị tụt huyết áp, ngày thường ăn nhiều cơm vào, đừng vì giữ dáng mà để mình bị đói.”
Câu nói này không hề có căn cứ, nhưng lại đang nói một vấn đề, nói cho Lục Kinh Chập biết, cơ thể này của cô là vì đẹp mắt, cố ý giảm béo, mới gầy như vậy.
Hạ Thanh Nịnh không tranh luận mà khẽ gật đầu với cô.
“Bác sĩ Bồ, tôi đã nhớ rõ.”
Bồ Nguyệt hơi ngạc nhiên, trong lòng giễu cợt cô vụng về không nghe hiểu trong lời nói của cô ta giấu diếm ý tứ, chỉ thấy cô đột nhiên quay đầu nhìn sang Lục Kinh Chập, vẻ mặt ấm ức nói.
“Vậy sau này tôi sẽ ăn nhiều cơm hơn, không tiết kiệm tiền nữa.”
Bây giờ Lục Kinh Chập còn chưa biết Hạ Thanh Nịnh làm việc ở nhà máy quốc doanh, nghe lời này mới phản ứng được, sức khỏe cô yếu như vậy, hóa ra là bởi vì ngày thường không có tiền, ăn không đủ no, đói thành bộ dáng này.
Ý thức được điểm này, Lục Kinh Chập đột nhiên có hơi tự trách, những năm này bởi vì trong lòng anh có tức giận, cho đến bây giờ chưa từng quản cô, cũng không gửi tiền cho cô, cô một mình thường xuyên bị bắt nạt, lại không có tiền, cuộc sống trôi qua thế nào.
Tối qua lúc bế cô đến bệnh viện, cô cứ vậy cuộn tròn trong ngực anh, nhẹ giống như con mèo, nhìn thực sự đáng thương.
Mặc dù mình không thích cô, nhưng dù sao cô cũng đã gả cho mình, chính mình phải có trách nhiệm.
“Ừm, về sau không cần tiết kiệm tiền.” Lục Kinh Chập nghiêm túc nói, giống như hứa hẹn.
Hạ Thanh Nịnh không nghĩ đến Lục Kinh Chập lại phối hợp với mình như vậy, trên mặt vô thức nở nụ cười.
Bồ Nguyệt vốn muốn làm cô khó chịu mới nói như vậy, không nghĩ đến ngược lại còn bị ăn cẩu lương, cô ta không muốn lại nghe hai người nói mấy lời sến súa gì, mở miệng nói.
“Nếu như buổi chiều không bị sốt lại thì có thể xuất viện.” Sau khi nói xong, nghĩ nghĩ lại nói: “Nếu như không yên lòng cũng có thể nằm viện truyền dịch hai ngày.”
“Ừm, chúng tôi truyền dịch.” Lục Kinh Chập không chút suy nghĩ đáp.
Thấy Lục Kinh Chập quan tâm Hạ Thanh Nịnh như vậy, trong lòng Bồ Nguyệt cảm thấy khó chịu, cũng không muốn ở lại: “Được rồi, tôi đi làm viện phí cho hai người.”
Nhìn Bồ Nguyệt hậm hực rời đi, trong lòng Hạ Thanh Nịnh thoải mái hơn nhiều, sau đó nhìn về phía Lục Kinh Chập, cúi đầu xin lỗi.
“Vừa rồi xin lỗi anh.”
“Cái gì?” Lục Kinh Chập không hiểu.
“Tự ý chủ trương giúp anh từ chối bác sĩ Bồ Nguyệt.” Hạ Thanh Nịnh nói, sau đó lại vội giải thích.
“Tôi thấy anh hình như không muốn đi cùng cô ta, lại sợ anh ngại từ chối trước mặt cô ta, cho nên mới nói như vậy.”
“Không sao.” Lục Kinh Chập nói, vốn dĩ anh định từ chối.
“Anh không tức giận là được.” Hạ Thanh Nịnh thấy anh không để trong lòng, an tâm hơn.
Bây giờ Lục Kinh Chập chính là bùa bảo vệ của cô, cô cũng không muốn chọc anh không vui.
Hai người không nói nữa, Lục Kinh Chập đi rửa hộp cơm, quay người xuống lầu đi ăn.
Sau đó Hạ Thanh Nịnh lại truyền dịch hai ngay, sức khỏe gần như khỏi hẳn mới về nhà, trong lúc này Vương Minh Phương đến thăm hai lần, hầm gà mang đến, ngoài mặt gì đó, bà ta luôn chu đáo.
Hạ Thanh Nịnh cũng không khách sáo, uống canh ăn thịt gà, vừa hay bồi bổ cho cơ thể này, ăn chùa ngu gì mà không ăn.
Buổi chiều hai người thu dọn qua, nộp viện phí rồi rời bệnh viện, Hạ Thanh Nịnh cho rằng sẽ về thẳng nhà, không nghĩ đến Lục Kinh Chập lại dẫn cô đến cửa hàng bách hóa, mua hai hộp sữa mạch nha 800g.
Mặc dù anh không nói rõ, nhưng Hạ Thanh Nịnh biết là mua cho cô bồi bổ cơ thể.
Ở niên đại này sữa mạch nha tinh chính là đồ ăn cực kỳ xa xỉ, một hộp đã phải mười mấy đồng, Lục Kinh Chập không chớp mắt lấy một cái trả tiền, còn là mua cho người anh không thích, xem ra anh đúng là có tiền.
Ừm, chẳng những có tiền còn hào phóng.
Bởi vì Lục Kinh Chập còn có chuyện phải làm, mang đồ để trong phòng khách rồi đi ra ngoài.
Hạ Thanh Nịnh ở trước phòng chuẩn bị dọn dẹp.
Đúng lúc này, Hà San San tan việc về nhà, vừa vào đã thấy sữa mạch tinh để trên bàn, hai mắt sáng lên.
Cô ta vội vàng chạy vào bếp, cầm bát sứ riêng của mình, đổ một bát nước sôi vào trong, sau đó đi đến trước bàn mở hộp sữa mạch nha.
Vừa mở nắp, mùi bơ và sữa bò xông vào mùi, cô ta thèm đến chảy nước miếng.
Cô ta đi làm ở hợp tác xã mua bán, giữa trưa đều nhìn thấy lãnh đạo của mình pha một cốc nhỏ sữa mạch nha để uống, mùi thơm mê người kia ngập tràn không khí, khiến cho đám nhân viên trong cửa hàng không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Sau khi về nhà cô ta năn nỉ Vương Minh Phương mua cho, nhưng một hộp mười mấy đồng, đúng là quá đắt.
Nhà bọn họ ngoại trừ Hạ Thanh Nịnh yếu đuối, sức khỏe những người khác đều tốt, hoàn toàn không cần đến sữa.
Cho nên lâu như vậy, trong nhà chưa từng mua.
Bây giờ đột nhiên thấy trên bàn đặt hai hộp, có thể không kích động sao?
“Cô đang làm gì vậy?”
Nghe thấy giọng nói, Hà San San quay đầu, chỉ thấy Hạ Thanh Nịnh bình tĩnh nhìn cô ta.
Hạ Thanh Nịnh không nghĩ đến chính mình đi thu dọn ga giường một lát, Hà San San đã sắp ăn được sữa của mình.
Thấy cô ta phách lối như vậy, Hạ Thanh Nịnh cũng không nuông chiều cô ta, đi ra trước cướp lấy hộp, mở miệng nói: “Đây không phải mua cho cô, muốn ăn tự mình mua.”
Sữa mạch nha đến miệng còn bị cướp, trong nháy mắt Hà San San nổi cáu, cô ta không quan tâm là của ai, đã mang về, lại bị cô ta nhìn thấy, đó chính là của cô ta.
Chỉ thấy cô ta hung dữ nhìn Hạ Thanh Nịnh, hai tay chống nạnh quát to.
“Cái gì mà của chị của tôi, của chị cũng là của tôi, ranh con, nhanh lấy qua đây cho tôi.” Nói xong lao đến cướp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


