Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Không, không sao.”
Cô cũng không trách anh, rõ ràng mì này không bốc khói, anh cũng không biết sẽ nóng như vậy.
Lục Kinh Chập nhìn hai mắt Hạ Thanh Nịnh đẫm lệ mông lung, rõ ràng bị bỏng thành bộ dáng này vẫn còn nói không sao, cô không trách, trái lại càng khiến Lục Kinh Chập áy náy hơn, anh không nói thêm gì, chỉ là lúc gắp đũa khác, đặt ở trước miệng thổi cho nguội đi, lại đút cho Hạ Thanh Nịnh.
Hạ Thanh Nịnh ăn mì anh đút, trong lòng thầm than, rõ ràng trong lòng anh còn có oán khí với nguyên chủ, nhưng có thể làm đến một bước này, đúng là không dễ.
Lúc này Bồ Nguyệt cầm nhiệt kế đi vào phòng bệnh.
Loại chuyện đo thân nhiệt nhỏ nhặt này, vốn dĩ có thể gọi y tá làm, nhưng cô ta lại tự mình đến, chỉ vì trong phòng bệnh có người cô ta muốn gặp.
Vừa vào phòng bệnh, cô ta đã thấy một cảnh tượng khiến bản thân đau lòng lại khó tin nổi.
Chỉ thấy người đàn ông lạnh lùng tự kiềm chế, lại ăn nói cẩn thận, lúc này đang đút cơm cho một người phụ nữ, thậm chí trước khi đút còn tỉ mỉ thổi nguội.
Cô ta ngơ ngác nhìn hai người, sững sờ tại chỗ.
Bồ Nguyệt và Lục Kinh Chập quen biết lâu như vậy, từ trước đến giờ cô ta chưa từng thấy anh còn có một mặt dịu dàng như thế.
Bởi vì dáng dấp anh cao lớn, anh tuấn, tuổi còn trẻ đã là cán bộ cấp bậc đoàn, trong bộ đội có rất nhiều nữ binh thích Lục Kinh Chập, anh chưa từng tiếp xúc riêng với ai, điều này khiến cho các cô chán nản, đồng thời lại cảm thấy đều có cơ hội.
Về sau quân khu điều đến một phó tham mưu trưởng, con gái út của ông ta là Mạc Hiểu Hiểu, không chỉ có dáng dấp xinh đẹp, tính tình dịu dàng, còn giỏi ca múa, khiến nam binh trong bộ đội xiêu lòng.
Mạc Hiểu Hiểu đến chưa bao lâu đã yêu Lục Kinh Chập ngay từ cái nhìn đầu tiên, mặc dù mọi người không cam lòng nhưng cũng không thể không thừa nhận, hai người này đúng là trai tài gái sắc, cực kỳ xứng đôi, ở bên nhau chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng không ai nghĩ đến, hai năm trước Lục Kinh Chập đột nhiên nộp báo cáo kết hôn lên bộ đội, rất nhanh đã lấy giấy đăng ký, thậm chí ngay cả người phụ nữ kia là ai, các cô cũng không biết.
Bồ Nguyệt có chút thất bại, lúc hỏi thăm được nguyên nhân Lục Kinh Chập cưới cô lại có chút không cam lòng, cô dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, dễ dàng dập tắt hi vọng của mọi người.
Thích Lục Kinh Chập vốn theo thời gian mà giảm đi, nhưng hôm nay gặp được anh, loại cảm giác rung động khó mà kìm nén được vẫn như trước, không nhịn được muốn đến gần anh.
Cô ta vốn tưởng mọi chuyện như mình nghe ngóng được, Lục Kinh Chập không thích người phụ nữ kia, thậm chí còn chán ghét, nhưng không nghĩ đến cô ta đã sai, nếu không thích, sao có thể đối xử dịu dàng với cô như thế, còn đút cơm cho cô ăn.
Trong lòng Bồ Nguyệt vừa chua vừa chát, nhưng vẫn mang theo ý cười đi đến bên cạnh hai người, nói với Lục Kinh Chập.
“Đang đút cho chị dâu ăn cơm à?”
Lần này cô ta gọi mình là chị dâu, trái lại Hạ Thanh Nịnh không nghĩ đến.
Lục Kinh Chập quay đầu nhìn lại, thấy là Bồ Nguyệt cũng không bởi vì đang đút cơm cho Hạ Thanh Nịnh mà cảm thấy xấu hổ, rất tự nhiên đáp lại.
“Ừm, tay cô ấy không tiện.”
Vốn dĩ gọi Hạ Thanh Nịnh một tiếng chị dâu chỉ là muốn thăm dò, lại không nghĩ đến Lục Kinh Chập cũng không phủ nhận thân phận của cô, điều này khiến trong lòng Bồ Nguyệt thêm khổ sở, cố gắng để cho giọng điệu mình lộ ra bình thường.
“Tôi đến đo nhiệt độ cơ thể cho chị dâu.”
Lúc này cũng đã ăn xong, Lục Kinh Chập đứng lên nói.
“Được.”
Bồ Nguyệt lấy nhiệt kế, lắc lắc lại để trước mắt nhìn qua, đưa cho Hạ Thanh Nịnh.
“Để ở dưới nách, năm phút sau lấy ra.”
Hạ Thanh Nịnh nhận lấy, một giọng nói được rồi dựa lời cô ta nói làm theo.
Bồ Nguyệt không hỏi thăm gì cô, mà nhìn sang Lục Kinh Chập.
“Anh ăn cơm chưa?”
“Chưa ăn.” Lục Kinh Chập đáp: “Lát nữa xuống dưới ăn.”
Nghe anh nói vậy, Bồ Nguyệt run lên, vội nói: “Chỗ chúng tôi công nhân viên chức có cửa sổ riêng, mua cơm ít người không cần chen, lát nữa tôi dẫn anh xuống dưới ăn.”
“Không cần.” Lục Kinh Chập từ chối, sắc mặt lạnh lùng lại nghiêm túc.
“Không hợp quy củ.”
Ban đầu còn định ăn cơm chung với anh, nghe thấy anh nói vậy, lại hiểu cách làm người của anh, Bồ Nguyệt không mời nữa, một lúc sau tiếp tục nói.
“Lúc tôi đi thăm hiệu trưởng Quách, ông ấy còn thường xuyên nhắc đến anh đấy, lần này về, anh có định đi thăm ông ấy không?”
Hiệu trưởng Quách là thầy giáo của Lục Kinh Chập, cũng là cha chiến hữu đã hi sinh của anh, trở về đương nhiên là phải đi thăm hỏi, nên nói.
“Ừ, có đi.”
“Tôi cũng đã có một khoảng thời gian không qua thăm hỏi bọn họ, khi nào anh qua, chúng ta hẹn nhau cùng đi.” Bồ Nguyệt cố gắng nói rất tự nhiên.
Ở ngay trước mặt mình vừa hẹn ăn cơm, vừa hẹn đi thăm người, bác sĩ Bồ Nguyệt này đúng là không để Hạ Thanh Nịnh cô vào mắt.
Lục Kinh Chập không quen đi cùng người lạ, đang muốn từ chối lại nghe Hạ Thanh Nịnh đột nhiên mở miệng giúp mình đồng ý.
“Được.”
Anh hơi nhíu mày, hiển nhiên có chút trách Hạ Thanh Nịnh tự chủ trương, một giây sau lại nghe cô nói.
“Chẳng qua mấy ngày này anh ấy phải cùng tôi về nhà mẹ đẻ, có lẽ không có thời gian.” Lời nói xoay chuyển còn nói thêm: “Nếu bác sĩ Bồ gấp có thể đi trước.”
Ban đầu vốn cho rằng mình giúp Lục Kinh Chập từ chối đã rõ ràng, nhưng Bồ Nguyệt giống như không nghe hiểu, một giây sau, Hạ Thanh Nịnh nghe thấy cô ấy đáp.
“Tôi không vội, chờ Kinh Chập bận xong đi cũng được.”
Sao người này lại không thức thời như vậy, trong lòng Hạ Thanh Nịnh khó chịu, ngoài mặt vẫn duy trì nụ cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)