Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơ thể này của Hạ Thanh Nịnh nhỏ bé, sao có thể là đối thủ của Hạ Thanh Nịnh, hộp sữa nhanh chóng bị cô ta cướp đi, chỉ thấy cô ta ôm hộp sữa, vẻ mặt tiểu nhân đắc chí nhìn Hạ Thanh Nịnh, dõng dạc nói.
“Ăn chút đồ của chị thì sao nào?” Nói xong còn chưa hết giận giơ tay đẩy Hạ Thanh Nịnh một cái.
Sức lực cô ta lớn như trâu, Hạ Thanh Nịnh bị đẩy một cái, cơ thể lùi lại, thiếu chút ngã sấp xuống, lúc này Lục Kinh Chập đi vào nhà, nhanh nhẹn đỡ vai cô.
Đợi sau khi Hạ Thanh Nịnh đứng vững, sắc mặt Lục Kinh Chập âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua mặt Hà San San.
Hà San San bị anh nhìn đến chột dạ, không biết vì sao mỗi lần đối diện với ánh mắt Lục Kinh Chập, cô ta đều sợ hãi, cũng không phải do dáng dấp anh dọa người, quan trọng là khí thế nghiêm túc trên người anh quá mạnh, khiến cho người ta không thể xem nhẹ.
“Em… Em không cố ý.” Hà San San chột dạ, lắp bắp nói, nói xong lại vô thức đặt sữa mạch nha trong tay lên bàn.
“Nếu như còn có lần sau dám ra tay với cô ấy…” Lục Kinh Chập đè nén lửa giận, lạnh giọng nói: “Tôi không ngại để tay cô không nhấc lên nổi nữa.”
Nghe xong lời này, mặt Hà San San tái đi, hiển nhiên là bị làm cho sợ hãi, Lục Kinh Chập không nói gì nữa, về thẳng phòng.
Sau khi Lục Kinh Chập đi, Hạ Thanh Nịnh đi đến trước bàn, ngay trước mặt Hà San San đậy nắp lại, ôm cả hai hộp đi.
Trơ mắt nhìn Hạ Thanh Nịnh ôm vào phòng, lại nhìn thìa trên tay sắp chạm vào được sữa mạch nha, trong lòng Hà San San xấu hổ giận dữ, ấm ức lại ghen ghét, nhưng cái gì cũng không dám nói.
Hạ Thanh Nịnh về phòng, đặt hai hộp sữa mạch nha lên bàn, trong lòng vẫn còn sợ, dù cho tư tưởng bên trong cô không yếu đuối như nguyên chủ, nhưng đối với thực lực tuyệt đối trước mặt, cô vẫn không cách nào bảo vệ mình.
May mắn Lục Kinh Chập trở về, bọn họ mới không dám làm loạn như vậy, Hạ Thanh Nịnh âm thầm hạ quyết tâm, bắp đùi này mình nhất định phải ôm.
Cô vào nhà bếp cầm lấy hai cái bát, múc hai muỗng to sữa mạch nha vào, sữa gặp nước sôi lập tức tan ra, lại dùng thìa khuấy lên, mùi thơm ngập tràn phòng.
Cô đặt một bát trước mặt Lục Kinh Chập, Lục Kinh Chập không uống mà nói với cô.
“Không cần, tự cô uống là được.”
Sức khỏe của anh rất tốt, hoàn toàn không cần đến sữa, chỉ có người thiếu dinh dưỡng như cô, một lần cảm vặt đã phải đi truyền dịch mới nên bồi bổ.
Lúc đầu thấy cô yếu đuối như vậy, anh còn hoài nghi có phải cô quá kén ăn hay không, nhưng nghe cô nói vì tiết kiệm tiền, lại thấy Hà San San bá đạo như vậy, anh mới hiểu nguyên nhân thực sự.
Nhưng hành động này ở trong mắt Lục Kinh Chập, lại thành cảm giác không nỡ uống, anh đặt bát của mình trước mặt cô, trầm giọng nói.
“Đừng tiết kiệm, uống hết lại mua.”
Hạ Thanh Nịnh ừ, sau đó thò đầu ra khỏi bát, khóe môi dính sữa, gương mặt nho nhỏ vừa tinh xảo lại đáng yêu.
Chính bản thân Lục Kinh Chập cũng không phát hiện ra, lúc anh nhìn Hạ Thanh Nịnh, khóe môi hơi cong lên.
Chạng vạng tối, Lục Bách Xuyên đi công tác về, nhìn thấy đứa con trai đã lâu không gặp, trong lòng cực kỳ vui vẻ.
Sau bữa cơm chiều, tất cả mọi người rời bàn, Lục Kinh Chập quay về phòng lấy rượu mình mua về cho Lục Bách Xuyên, anh vừa mới đi, Hà San San lập tức đẩy bát đũa đến trước mặt Hạ Thanh Nịnh, dặn dò cô đi rửa bát.
Hai ngày nay Hạ Thanh Nịnh bị bệnh không ở nhà, đều là Hà San San rửa bát, bây giờ Hạ Thanh Nịnh về, cô ta đương nhiên không rửa nữa.
Hạ Thanh Nịnh biết, mấy chuyện lặt vặt này, trước kia đều do nguyên chủ làm, Hà San San đã sớm thành thói quen sai vặt nguyên chủ, giao hết việc nhà cho cô.
Nhưng bây giờ cô không phải nguyên chủ, về sau cũng không thể lại để cho bọn họ tùy ý sai khiến.
“Chị còn chần chờ cái gì? Nhanh đi rửa bát!” Hà San San thấy cô không nhúc nhích, bắt đầu thúc giục, nói xong còn không quên cố gắng nhắc nhở.
“À đừng quên, bát đũa của tôi phải tách ra rửa!”
Hạ Thanh Nịnh nhìn sang, phát hiện trước mắt Hà San San đặt một bát sứ Tiểu Bạch nhỏ, khác hẳn với bát người khác dùng.
Không phải cô ta bảo mình rửa à? Được lắm, vậy để cô giúp.
Khóe môi Hạ Thanh Nịnh cong lên một nụ cười khó phát hiện, nhìn như nhu thuận đứng lên, bắt đầu thu dọn bát đũa, lúc lấy bát trước mặt Hà San San, đột nhiên trượt tay một cái, bát rơi xuống.
Chỉ nghe thấy một tiếng “loảng xoảng”, hai bát va vào nhau, bát chữ hỉ đồ án uyên ương của mọi người không sứt mẻ gì, bát sứ Tiểu Bạch của Hà San San lại vỡ thành mấy mảnh.
“Á, bát của tôi!” Hà San San nhìn chiếc bát yêu thích của mình rơi vỡ, trong nháy mắt lửa giận dâng lên, quát Hạ Thanh Nịnh: “Hạ Thanh Nịnh, cô gãy tay à! Ngay cả bát cũng không cầm được!”
Hạ Thanh Nịnh đang định nói chuyện, chỉ thấy Lục Kinh Chập từ trong phòng đi ra, cô đột nhiên đưa tay đỡ trán, cơ thể lảo đảo hai cái, giống như một giây sau sẽ ngã sấp xuống.
Thấy Hạ Thanh Nịnh lung lay sắp đổ, Lục Kinh Chập lập tức đi lên một bước đỡ cô.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lục Kinh Chập hỏi.
“Không sao, đầu hơi choáng váng, không cầm chắc, làm bát bị rơi.” Hạ Thanh Nịnh đứng thẳng người, đỡ trán nói.
Lúc nghe thấy tiếng động, Vương Minh Phương từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Lục Kinh Chập đỡ Hạ Thanh Nịnh, lập tức lo lắng nói.
“Ai nha, đây là sao vậy?”
Lục Kinh Chập không để ý đến bà ta, nhìn qua Hạ Thanh Nịnh, thấy sắc mặt cô quả thực không tốt lắm, trầm giọng nói.
“Váng đầu thì về phòng nghỉ ngơi.”
“Nhưng…” Trên mặt Hạ Thanh Nịnh lộ ra khó xử: “Còn chưa rửa bát.”
Lục Kinh Chập cau mày, nói tiếp.
“Trong phòng không có những người khác sao? Bát này nhất định phải cô rửa?”
Hạ Thanh Nịnh còn vẻ khó xử, nhìn như lơ đãng nói.
“Nhưng lúc trước nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo… Tất cả việc nhà đều do tôi làm.”
Đây rõ ràng không phải đang “cáo trạng” sao? Sắc mặt Vương Minh Phương ở bên đã vừa khó coi lại xấu hổ, lập tức giảng hòa.
“Ôi chao Thanh Nịnh, tất cả mọi người đều ở chung một mái nhà, làm việc nhà đâu chia rõ ràng như vậy, không phải luôn là ai rảnh thì làm à?”
“À, thì ra mấy năm nay dì và San San đều bận rộn, chỉ mình tôi là rảnh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







