Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 37: Đói Không

Cài Đặt

Chương 37: Đói Không

Có lẽ xuất phát từ sự nhạy bén của quân nhân, bị Hạ Thanh Nịnh nhìn chằm chằm như vậy, Lục Kinh Chập nhanh chóng tỉnh, vừa mở mắt ra đã đối diện với ánh mắt của cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Thanh Nịnh bị bắt tại chỗ nhìn lén, chột dạ vội vàng rời mắt, đang định giả vờ ngủ, đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông.

“Tỉnh rồi à?”

“Tôi đi mua chút đồ ăn cho cô.” Lục Kinh Chập nói xong lập tức đứng lên, đi ra ngoài phòng bệnh.

Anh vừa đi đến cửa phòng, đối diện có một nữ bác sĩ đi đến, anh nghiêng người lùi qua một bên, nữ bác sĩ kia đi đến, ánh mắt nhìn anh một cái, bỗng nhiên ngây người, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó khó mà che giấu mừng rỡ, mở miệng gọi tên anh.

“Lục Kinh Chập!”

Lục Kinh Chập nghi ngờ nhìn cô ta, lúc này nữ bác sĩ mới ý thức được gì đó, lập tức tháo khẩu trang trên mặt xuống, lộ ra một gương mặt đầy ý cười, xem như thanh tú, chỉ là khóe môi có nốt ruồi to bằng nửa hạt gạo, phá vỡ đường nét hài hòa trên mặt.

Chỉ thấy cô ta nhìn Lục Kinh Chập, rất kích động nói.

“Là tôi, Bồ Nguyệt.”

Có lẽ là nốt ruồi kia quá có độ nhận diện, Lục Kinh Chập nhanh chóng nhận ra người phụ nữ, so sánh với sự kích động của cô ta, trái lại cảm xúc của anh bình tĩnh hơn nhiều, chỉ hơi gật đầu.

“Anh về khi nào vậy?” Bồ Nguyệt đứng ở bên cửa, muốn tiếp tục nói chuyện với anh.

“Vừa về.” Lục Kinh Chập đáp.

“Vẫn còn ở bộ đội quân khu phòng vệ ban đầu à?”

“Ừm, vẫn ở đó.” Lục Kinh Chập trả lời.

Bồ Nguyệt giống như nghĩ đến điều gì, vẻ mặt bỗng nhiên căng thẳng, hỏi: “Anh bị thương sao? Sao lại đến bệnh viện?”

“Không phải.” Vẻ mặt Lục Kinh Chập bình tĩnh không chút dao động, tiếp tục nói: “Là người nhà bị bệnh.”

“À.” Bồ Nguyệt nghe xong, rõ ràng thở phào một hơi, sau đó hỏi: “Ai vậy, có nghiêm trọng không?”

Lục Kinh Chập nhìn về phía Hạ Thanh Nịnh, sau đó nói với Bồ Nguyệt: “Không sao, hôm qua bị lạnh nên phát sốt.”

Bồ Nguyệt theo ánh mắt Lục Kinh Chập nhìn sang, thấy Hạ Thanh Nịnh đã ngồi dậy, chỉ thấy người trên giường mặc dù vẻ mặt tái nhợt do ốm, nhưng vẫn cực kỳ xinh đẹp, càng bởi vì mấy phần ốm yếu, nhiều hơn mấy phần làm người thương tiếc.

Khi ánh mắt Bồ Nguyệt nhìn thấy Hạ Thanh Nịnh, rõ ràng ảm đạm đi mấy phần, nói.

“À… Là cô ta.”

Rõ ràng Bồ Nguyệt biết Hạ Thanh Nịnh, nhưng không gọi cô là chị dâu, mà dùng “cô ta” để thay thế, hiển nhiên cũng không muốn thừa nhận thân phận của cô.

Hạ Thanh Nịnh thấy Bồ Nguyệt nhìn qua, cũng không trốn tránh mà là đón lấy ánh mắt cô ta, hào phóng cười.

Khóe môi Bồ Nguyệt hơi mím lại, đáp lại Hạ Thanh Nịnh một cái, sau đó nhìn về phía Lục Kinh Chập nói.

“Bây giờ tôi làm bác sĩ ở đây, có gì cần giúp anh cứ nói.”

“Được, cảm ơn cô.” Lục Kinh Chập trầm giọng nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng.

“Với tôi còn khách sáo cái gì, đã quen thuộc như vậy, anh đừng quên trước kia ở bộ đội, chúng ta chính là chiến hữu cùng lên chiến trường, tình hữu nghị cách mạng này, cả đời sẽ không thay đổi.”

Giọng điệu Bồ Nguyệt sục sôi nói.

“Ừm.” Lục Kinh Chập đáp lời, lập tức nói: “Cô bận trước đi.”

“Được rồi, có thời gian chúng ta lại nói chuyện tiếp.” Bồ Nguyệt mỉm cười nói.

Chờ sau khi Lục Kinh Chập rời đi, Bồ Nguyệt lại đeo khẩu trang lên đi vào phòng bệnh, bắt đầu theo thông lệ hỏi thăm tình hình bệnh nhân, ghi chép lại.

Lúc đi đến bên người Hạ Thanh Nịnh, ánh mắt dừng trên mặt cô mấy giây, giống như nhìn kỹ.

“Tối qua đến à? Chỗ nào không khỏe?”

Giọng điệu Bồ Nguyệt bình thản hỏi.

Hạ Thanh Nịnh biết cô ta đang đánh giá mình, cũng không rụt rè, thoải mái đón lấy ánh mắt cô ta, trả lời chi tiết.

“Ừm, cổ họng hơi khó chịu, những chỗ khác vẫn ổn.”

Bồ Nguyệt lại hỏi: “Nhiệt độ cơ thể thế nào?”

“Không có nhiệt kế, không biết nhiệt độ bây giờ là bao nhiêu.”

“Vậy lát nữa đo.”

Từ thái độ của Bồ Nguyệt, Hạ Thanh Nịnh biết cô ta không thích mình, thậm chí còn mang theo một loại khinh thường và địch ý.

Thái độ của cô ta với mình và Lục Kinh Chập, so sánh hai bên đúng là không khó đoán ra, cô ta có ý với Lục Kinh Chập.

Quả nhiên một giây sau đã nghe cô ta nói.

“Cô và Lục Kinh Chập…” Hình như cô ta muốn hỏi gì đó, hỏi đến một nửa lại dừng, một lát sau mới nói.

“Không có gì.”

Sau đó xoay người ra khỏi phòng bệnh.

Hạ Thanh Nịnh cũng không thấy lạ, dù sao Lục Kinh Chập cũng là nam chính, sao bên người có thể thiếu đi phụ nữ thích anh, chẳng qua bây giờ dù sao chính mình cũng chiếm thân phận vợ cả, chỉ cần những người phụ nữ này không cố ý đến khiêu khích, cô cũng không cảm thấy gì.

Chờ một lúc lâu, Hạ Thanh Nịnh đã đói đến bụng kháng nghị, cuối cùng Lục Kinh Chập cũng đã về, trong tay còn xách theo hộp cơm.

Anh ngồi xuống, mở hộp cơm ra, trong hộp là mì sợi nát, thêm chút dầu vừng, rất nhanh đã có mùi thơm bay ra, thời đại này giường bệnh cũng không có thêm bàn nhỏ, Lục Kinh Chập đành phải cầm hộp cơm đưa đến trước mặt Hạ Thanh Nịnh.

Hạ Thanh Nịnh nhận đũa đưa đến, bởi vì tay phải đang truyền không tiện, chỉ có thể dùng tay trái cầm đũa ăn.

Mì sợi trơn trượt, cô không quen cầm đũa tay trái, gắp lên lại rơi xuống, gắp lại tuột, lặp đi lặp lại mấy lần, một lúc lâu cũng không ăn được gì.

Lúc này một bàn tay to đột nhiên vươn ra, cầm đũa trên tay cô, thuần thục gắp mì sợi, đút đến bên miệng cô.

“Há miệng.”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.

Hạ Thanh Nịnh rất ngạc nhiên, cô không nghĩ đến Lục Kinh Chập sẽ chủ động cho mình ăn, ngước mắt nhìn anh, chỉ thấy sắc mặt anh lạnh nhạt, cau mày, vẻ mặt tuyệt đối không dịu dàng.

Người đàn ông này vừa lạnh lùng với mình, vừa cho mình anh, trái lại đúng là làm khó ăn.

Cơ hội rút ngắn quan hệ tốt như vậy, Hạ Thanh Nịnh đương nhiên sẽ không từ chối, lại khách sáo nói một câu: “Làm phiền anh.”

Sau đó há miệng nhận lấy mì sợi anh đút đến.

“Ưm…” Mì sợi vừa vào miệng, cô phát ra một tiếng kêu đau.

Đây là quá nóng, cô muốn nhả ra, bát lại không ở trong tay mình, chỉ đành cứ vậy nuốt xuống, dùng tay không ngừng quạt gió vào miệng, mắt nổi lên hơi nước.

Lục Kinh Chập chưa từng có kinh nghiệm đút cho người khác ăn cơm, sao biết phải thử nhiệt độ, nhìn Hạ Thanh Nịnh bị bỏng đến hai mắt đẫm lệ, còn cố gắng chịu đựng, trong lòng áy náy hỏi.

“Không sao chứ?”

Cuối cùng Hạ Thanh Nịnh cũng dịu đi, lưỡi hơi đau, nghe thấy Lục Kinh Chập quan tâm mình, vẫn cố nén đau đớn nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc