Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nửa đêm trong mơ màng, Lục Kinh Chập cảm giác có người chui vào trong lồng ngực mình, trong miệng còn lẩm bẩm, anh tỉnh táo lại, phát hiện bên trong chăn mình không biết từ bao giờ lại có thêm một người, cô dán lại rất gần, bờ môi gần như sắp hôn lên da thịt anh, hơi thở nóng rực quanh quẩn chỗ cổ anh.
Cơ thể kề sát, da thịt nóng rực chạm vào nhau, tiếng thở dốc nhẹ… Mặt Lục Kinh Chập nhanh chóng đỏ lên, anh vừa buồn bực vừa lạnh lùng gầm nhẹ: “Cô làm gì vậy?”
Trong tiếng quát lớn của Lục Kinh Chập, Hạ Thanh Nịnh mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ cảm thấy trên người mình rất nóng, tay chân nặng nề như rót chì, cô muốn nói chuyện, cuống họng lại khó chịu không phát ra được âm thanh nào.
Cô đã bị sốt đến mơ màng, cảm thấy trên thân người bên cạnh lành lạnh, đến gần rất dễ chịu.
“Ưm…” Cô phát ra một tiếng rên nhẹ, có chút không thở nổi, lẩm bẩm nói: “Tôi rất khó chịu.”
Nói xong lại bắt đầu leo về phía trên người anh.
Tiếng kêu mập mờ này, ngôn từ buông thả, hành vi phóng túng, Lục Kinh Chập phản ứng chậm đến mấy cũng hiểu khó chịu trong lời nói của cô là có ý gì.
Người phụ nữ này đúng là không biết liêm sỉ, lại muốn lặp lại chiêu cũ! Quả nhiên chính mình không nên tin tưởng cô!
Lục Kinh Chập không nhịn được nữa, xoay người từ trên giường đứng lên, bật đèn, kéo chăn trên người Hạ Thanh Nịnh xuống, cố gắng đè xuống xúc động ném cô ra khỏi giường, quát.
“Cút đi.”
Trên người Hạ Thanh Nịnh đã không còn sức lực gì, mềm nhũn nằm ở đó.
Thấy cô nằm yên không nhúc nhích, Lục Kinh Chập đã không còn kiên nhẫn, đưa tay kéo cô, tay đụng vào da cô, mới phát hiện tình hình không đúng, sao cô lại nóng như vậy.
Sau khi kịp phản ứng, dùng tay sờ thử nhiệt độ trên trán cô, lúc này mới phát hiện cô đang sốt.
“Hạ Thanh Nịnh.” Anh thử gọi tỉnh cô, nhưng người nằm trên giường lại không hề có phản ứng gì lớn, gương mặt nhỏ bằng bàn tay nóng rực, mắt cũng không mở ra, rõ ràng đã sốt đến mơ hồ.
Sức khỏe cô yếu ớt, cứ sốt mãi như vậy không phải cách, phải đến bệnh viện mới được.
Lục Kinh Chập nhanh chóng lấy áo trên ghế mặc vào, lại lấy tiền trong ngăn tủ, tiện tay cầm áo khoác cho Hạ Thanh Nịnh, sau đó mở cửa phòng, đi qua ôm lấy cô ra ngoài.
Vừa rồi động tĩnh trong phòng ảnh hưởng đến những người khác, Vương Minh Phương mặc quần áo đi ra mở cửa, nhìn thấy Lục Kinh Chập bế Hạ Thanh Nịnh ra ngoài, ngạc nhiên hỏi.
“Ai nha, sao vậy?”
Sau đó Lục Lập Đông cũng từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Hạ Thanh Nịnh hôn mê, vẻ mặt anh ta cũng nghi hoặc.
“Cô ấy sao vậy?”
“Bị sốt, em đưa cô ấy qua bệnh viện khám xem.” Lục Kinh Chập bình tĩnh nói, trên mặt cũng không có lo âu và căng thẳng.
“Vậy có cần bọn anh đi cùng không, anh thấy hình như cô ấy sốt rất nghiêm trọng.” Lục Lập Đông tượng trưng hỏi một câu.
“Không sao, em đi là được.” Lục Kinh Chập nói xong bế thẳng Hạ Thanh Nịnh ra ngoài.
“Nếu cần giúp cứ báo tin về nhà.” Vương Minh Phương tha thiết nói với bóng lưng Lục Kinh Chập.
Lúc này Hà San San cũng bị đánh thức, chỉ thấy cô ta ngáp dài, vẻ mặt không vui nhìn Lục Kinh Chập bế Hạ Thanh Nịnh rời đi.
“Hơn nửa đêm bọn họ còn ầm ĩ cái gì!”
“Hình như Hạ Thanh Nịnh bị ốm, bây giờ đưa đi bệnh viện.”
Hà San San trợn mắt, mở miệng: “Chỉ có cô ta là lắm trò!”
Trong mơ mơ màng màng, Hạ Thanh Nịnh cảm giác được mình bị người ta ôm đi về phía trước, tay của đối phương rất có sức, vững vàng ôm cô trong ngực, mặc dù ôm một người, anh đi lại rất vững, không chút lắc lư nào.
Đầu của cô tựa lên vai anh, có lẽ bởi vì sốt, cô chỉ cảm thấy bả vai anh rắn chắc lại lạnh buốt, dán lên cực kỳ dễ chịu.
Bởi vì tham lam cảm giác mát lạnh này, cô dụi đầu vào, cọ đến bung áo anh, mãi đến khi mặt không chút trở ngại hoàn toàn áp vào trên da thịt đối phương, cô mới thỏa mãn không nhúc nhích nữa.
Trong nháy mắt da thịt chạm nhau, đồng tử Lục Kinh Chập vô thức co rút lại, không biết có phải bị nhiệt độ nóng rực của đối phương làm cơ thể nóng lên.
Bởi vì bị bệnh, hô hấp của cô dồn dập lại khô nóng, hơi thở nóng hổi quanh quẩn chỗ cổ Lục Kinh Chập.
Anh luôn rất kháng cự cùng người tiếp xúc da thịt, bây giờ bị một người phụ nữ dựa vào thân mật như vậy, còn là một người phụ nữ mà mình ghét, lông mày không khỏi cau lại.
Nhưng dù sao cô cũng bị bệnh, cho dù trong lòng anh có khó chịu hơn nữa cũng không thể nổi giận với một người hôn mê bất tỉnh, do dự một chút, anh điều chỉnh tư thế, một tay ôm Hạ Thanh Nịnh, nâng lên một tay khác, kéo áo mình lại, ngăn cản mặt cô ở bên ngoài.
Người trong ngực không tìm thấy cảm giác mát mẻ kia, lập tức cọ rớt áo anh, thậm chí còn đưa tay ôm cổ của anh.
“Lục Kinh Chập?”
Lục Kinh Chập thấy cô tỉnh, cho là cô gọi mình, cũng không đáp lời, vừa định bảo cô đừng gọi loạn lại nghe thấy cô trầm thấp nỉ non.
“Sao tôi lại mơ thấy anh?”
Rất nhanh đã đến bệnh viện.
Thấy cô còn chưa tỉnh, Lục Kinh Chập cảm thấy nhiều lời vô ích, cho nên ngậm miệng tiếp tục ôm cô đi.
Rất nhanh đã đến bệnh viện.
…
Lúc Hạ Thanh Nịnh tỉnh lại đã là ngày hôm sau, cô chậm rãi mở to mắt, chỉ thấy đỉnh đầu treo một bình truyền dịch, dây truyền màu vàng đang có dịch thể chảy xuống.
Ý thức được đây là bệnh viện, Hạ Thanh Nịnh không khỏi cảm thán cơ thể này thật sự yếu đuối.
Còn may mình lựa chọn ôm bắp đùi Lục Kinh Chập, nếu ly hôn với anh, với cơ thể này, xuống nông thôn trồng lúa, không chết vì mệt cũng chết vì đói.
Cảm thán xong, vừa quay đầu đã nhìn thấy Lục Kinh Chập ngồi tựa vào đầu giường, có lẽ là quá mệt mỏi, anh đã ngủ thiếp đi trên ghế, đầu hơi ngước, lông mi buông xuống, mũi cao thẳng, hô hấp đều đều.
Bởi vì ngủ thiếp đi, cảm giác lạnh lẽo người chống chớ gần kia cũng ít hơn nhiều, Hạ Thanh Nịnh nhìn anh ở khoảng cách gần, vô thức cảm thán.
Dáng dấp người đàn ông này đúng là dễ nhìn!
Đều nói đầu húi cua là khảo nghiệm của nhan sắc, nhưng mặt anh lại rất hoàn mỹ, không có kiểu tóc đô điểm thêm, càng lộ ra sự ưu việt của ngũ quan, khuôn mặt này, cho dù đặt ở thời đại nào cũng đều là cực phẩm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






