Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi nói xong mới ý thức được câu của mình đúng là câu kinh điển của mấy kẻ đồi bại hay nói.
Nhìn cô nghiêm túc cam đoan với mình, trái lại Lục Kinh Chập có chút buồn bực, làm cho anh giống như cô nhóc nhà lành vậy.
Thật ra anh không ngủ ở đây, chỉ là không quen có phụ nữ ngủ bên cạnh mà thôi, cũng không phải sợ cô sẽ làm gì mình, cho dù cô có làm gì mình đi chăng nữa, anh một người cao to một mét chín, còn không chế phục được người tay chân lèo khèo như cô?
Sau khi hai người nói xong, tự mình rửa mặt, quay về phòng đóng cửa lại.
Hà San San vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của bọn họ, thấy hai người cùng nhau về phòng đóng cửa lại, cô ta không ngồi yên nữa, rón rén đi đến bên ngoài cửa phòng hai người, dán tai lên cửa cẩn thận lắng nghe.
Vương Minh Phương đi vệ sinh, thấy Hà San San đang nghe lén, vội kéo người về phòng, nhỏ giọng hỏi.
“Con nằm sấp trên cửa phòng người ta làm gì vậy?”
“Hai người bọn họ ngủ chung một phòng à?” Vẻ mặt Hà San San ngạc nhiên.
“Bây giờ người ta đăng ký kết hôn rồi, không ngủ một phòng, chẳng lẽ ngủ hai phòng?” Vương Minh Phương đáp.
“Không phải Lục Kinh Chập không thích chị ta sao? Sao lần này về lại ngủ chung với chị ta?” Hà San San không vui hỏi.
“Bốn năm trước không thích, nhưng bây giờ dáng dấp cô ta như thế, có mấy người đàn ông không thích?” Trái lại Vương Minh Phương lại thấy rõ.
“Dáng dấp chị ta thế nào, không phải chỉ là hơi trắng hơn con à?” Hà San San chua loét nói, lại thử nói một câu: “Gầy như vậy đâu sinh được con trai.”
“Được rồi được rồi, con xinh đẹp, con xinh nhất.” Vương Minh Phương biết tính tình con gái, chọn lời dễ nghe dỗ cô ta, nói xong lại nghiêm túc dặn dò cô ta.
“Con đừng đặt tâm tư lên người Lục Kinh Chập, mẹ và chú Lục con sớm muộn gì cũng sẽ tái hôn, về sau hai đứa chính là anh em.”
“Con biết rồi.” Vẻ mặt Hà San San không cam tâm.
“Thật đúng là hời cho Hạ Thanh Nịnh, Lục Kinh Chập vừa về đến, nhìn xem cô ta làm gì kìa, sớm biết như vậy ngày xưa nên ném cô ta lên giường mấy kẻ như tên thọt, tên vô lại, mặt rỗ gì đó.”
“Câm miệng!” Vương Minh Phương lập tức cắt ngang lời cô ta, nhỏ giọng quát to.
“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, chuyện này một chữ cũng không được nhắc lại, nếu Lục Kinh Chập biết, một nhà chúng ta còn có ngày lành sao?”
Thấy người mẹ luôn yêu thương mình nổi giận, Hà San San lập tức ngậm miệng, cô ta bị Hạ Thanh Nịnh chọc giận đến váng đầu mới có thể mất chừng mực.
Sợ cô ta không rõ lợi hại trong này, Vương Minh Phương một lần nữa nhắc nhở.
“Mấy người cậu kia của Lục Kinh Chập đều làm quan lớn trong bộ đội, chính cậu ta cũng có chức vị không thấp, mặc dù bây giờ chị dâu con chỉ sinh được một cô con gái, nhưng về sau chắc chắn sẽ sinh thêm con trai, cháu con không tránh được việc cần nhờ cậu ta, nếu không con cho rằng vì sao mẹ lại đối xử khách sáo như vậy với cậu ta, đối xử với con nhóc Lục Tiểu Tuyết tốt như vậy!”
“Ừm, con biết rồi, về sau con không nói nữa.” Hà San San gật đầu nói.
Thấy con gái nhận sai, sắc mặt Vương Minh Phương dịu đi, an ủi: “Con cũng đừng đau lòng, lần này bà mối giới thiệu đối tượng kia cho con, điều kiện nhà cậu ta không tệ, là con một, trong nhà rất có tiền, lại đi làm ở nhà máy quốc doanh, dáng người không kém.”
Ánh mắt Hà San San sáng lên: “Thật ư? Khi nào anh ta đến nhà mình?”
“Nhìn con gấp thành bộ dạng gì kìa, chỉ trong mấy ngày nay thôi.” Vương Minh Phương gõ lên đầu con gái một cái.
“Vậy mẹ mua cho con một bộ đồ mới đi, hôm qua con nhìn thấy một chiếc váy bằng sợi tổng hợp ở bách hóa, nhìn đẹp lắm.” Hà San San kéo cánh tay Vương Minh Phương, làm nũng.
“Không phải tháng này con mới mua một chiếc rồi à? Con nhìn xem trong tủ mình có bao nhiêu bộ.” Vương Minh Phương nói.
“Ôi chao, đây không phải là do muốn đi xem mắt ư, chiếc váy kia đẹp lắm, màu đỏ tươi, nhìn thôi cũng thấy vui vẻ.” Hà San San lắc tay Vương Minh Phương làm nũng, cầu xin.
“Mua, mua, mua cho con.” Vương Minh Phương cười nói: “Hạ Thanh Nịnh cũng sắp được phát tiền lương, đến lúc đó mua cho con.”
Không biết tiền lương tháng này của mình đã bị hai mẹ con Vương Minh Phương đánh chủ ý, lúc này Hạ Thanh Nịnh đang cùng Lục Kinh Chập nằm trên giường, mỗi người đắp một chăn.
Hai người ngủ trên một giường, cộng thêm hai chăn, lộ ra không quá rộng rãi, cô cố gắng dựa vào mép giường, tránh cho chạm phải người kia.
Có lẽ là do chưa từng ngủ chung với người đàn ông nào trên cùng một giường, dù sao Hạ Thanh Nịnh cũng hơi không quen.
Mặc dù Lục Kinh Chập ở cạnh vẫn luôn không có động tĩnh gì, nhưng cô cũng biết anh chưa ngủ.
Dù cho hai người đã đăng ký kết hôn, nhưng cũng không quen thuộc, vì vậy đều ăn ý không mở miệng nói chuyện.
Ngay lúc Hạ Thanh Nịnh lần nữa xê dịch ra ngoài, bên gối bỗng nhiên vang lên một giọng trầm thấp.
“Cô không cần dịch ra bên ngoài như vậy.”
“À, không sao, không sao.” Hạ Thanh Nịnh giải thích.
“Vẫn nên ngủ xa một chút, tôi sợ ngủ thiếp đi xoay người đụng vào anh.”
“Không phải cô nói mình ngủ rất ngoan sao?” Lục Kinh Chập hỏi.
Cô ngủ ngoan, nhưng bây giờ cơ thể này cũng không phải cô, cô cũng không biết “mình” ngủ có ngoan không, đừng để lát nữa ngủ thiếp đi lại xoay người gác chân lên Lục Kinh Chập, đến lúc đó anh lại hiểu lầm, đuổi mình ra ngoài, đúng là quá mất mặt.
“Chắc là… Ngoan!” Hạ Thanh Nịnh nói, hiển nhiên không quá tự tin, sợ anh cảm thấy vừa rồi mình lừa anh, vội vàng nhấn mạnh lần nữa.
“Chẳng qua anh yên tâm, tôi đối với anh tuyệt đối không có ý nghĩ đó, tuyệt đối sẽ không làm gì anh cả.”
Nói xong Hạ Thanh Nịnh mới ý thức được, lời này nghe có loại ngu ngốc giấu đầu lòi đuôi.
Người khác cũng không nói cô có loại suy nghĩ kia muốn làm gì anh, vì làm dịu bầu không khí, Hạ Thanh Nịnh đổi chủ đề.
“Lần này anh về thăm người thân được bao lâu?”
Đến lúc đó không có bất ngờ gì xảy ra, cô có thể cùng Lục Kinh Chập theo quân, đến bộ đội cô có thể đến ban văn nghệ, ban tuyên truyền hoặc làm giáo viên cũng được.
Chờ sang năm thi tốt nghiệp cấp ba, lại thi đại học, cho dù cô không thể thay đổi nội dung cốt truyện trong sách, Mạc Hiểu Hiểu và Lục Kinh Chập cuối cùng vẫn ở bên nhau, cô cũng có sức mạnh không cần dựa vào người khác, làm cho cuộc sống sau này của mình tốt hơn.
Có lẽ bởi vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, quá mệt mỏi, hai người nằm xuống chưa được bao lâu đã ngủ mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


