Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 31: Một Ngày Cũng Chỉ Mấy Lần Thôi

Cài Đặt

Chương 31: Một Ngày Cũng Chỉ Mấy Lần Thôi

Nghe cô nói vậy, Lục Kinh Chập vừa mới an tâm đã nghe thấy.

“Một ngày cũng chỉ mấy lần thôi.”

Lục Kinh Chập: “…”

Một lúc lâu sau, Lục Kinh Chập mới mở miệng nói.

“Hôm nay cô không cẩn thận rơi xuống sông sao?”

Vốn dĩ anh không hướng đến phương diện kia mà nghĩ đến, nhưng hôm nay trở về, nhìn thấy rất nhiều người ức hiếp cô, nhục nhã cô, tính tình cô lại mềm yếu như thế, mới nghĩ đến có phải cô nhất thời nghĩ quần, đi làm chuyện điên rồ.

Việc này bảo Hạ Thanh Nịnh phải trả lời như thế nào, chẳng lẽ muốn cô nói có người đàn ông muốn phi lễ mình, chính mình dưới tình thế cấp bách mới nhảy sông, nghĩ đến nguyên chủ đúng là từng cùng chủ nhiệm Liễu ăn cơm, xem phim, vấn đề này nếu ồn ào, truy cứu đầu đuôi, chính mình cũng không có kết cục tốt.

“Ừm, là không cẩn thận ngã xuống.” Hạ Thanh Nịnh gật đầu nói.

Nhìn dáng vẻ chần chờ của cô, Lục Kinh Chập nửa tin nửa ngờ, mặc dù trong lòng có giận Hạ Thanh Nịnh, nhưng cho đến bây giờ chưa từng muốn để cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.

“Về sau có ai bắt nạt cô, cô cứ mắng lại, đừng khúm núm.” Lục Kinh Chập nhìn cô, nói tiếp.

“Nếu có người ra tay với cô, cô cứ… Chạy đi.”

Ban đầu anh định nói, cô cứ đánh lại, lại nhìn dáng vẻ nhỏ bé của cô, sau đó lập tức thay đổi suy nghĩ.

Hạ Thanh Nịnh bật cười, còn cho rằng anh muốn dạy mình phương pháp khó lường nào, thế mà chỉ bảo mình chạy.

Sau khi cười xong, cô nhìn Lục Kinh Chập, phối hợp gật đầu một cái.

“Tôi biết rồi.”

Trong nháy mắt này, Lục Kinh Chập phát hiện Hạ Thanh Nịnh cười rộ lên thế mà cực kỳ xinh đẹp, đôi mắt linh động tràn đầy tinh thần phấn chấn, giống như mỗi sáng huấn luyện xong lại nhìn thấy mặt trời nhô lên.

Nếu như là huấn luyện binh lính trong quân đội, anh sẽ nói không đánh thắng thì tiếp tục huấn luyện, luyện đến khi thắng mới thôi, nhưng trước mắt là một cô gái gầy yếu, cả người không được mấy lạng thịt, phải luyện như thế nào.

Rất nhanh anh lại ý thức được ý tưởng “chạy” kia của mình cũng không quá sáng suốt, đánh không lại, chẳng lẽ chạy thắng được?

Bây giờ anh đột nhiên có chút hiểu được vì sao tính cách Hạ Thanh Nịnh lại mềm nhũn như thế, mắng không mắng lại, đánh không đánh thắng, lại không có ai làm chỗ dựa, đây không phải là không có cách nào nên mới có thể mềm nhũn à.

Lục Kinh Chập không tiếp tục đề tài này nữa, mà nhìn Hạ Thanh Nịnh hỏi.

“Còn thừa chăn không?”

Hạ Thanh Nịnh cho rằng anh không muốn cùng mình đắp một cái chăn, may mà mình cũng không định cùng anh đắp chung chăn, cùng một người đàn ông xa lạ ngủ chung một chăn, dù sao cũng hơi xấu hổ, thế nên nói.

“Có.”

Nói xong lại quay người đến thùng gỗ lấy ra một chiếc chăn, thời đại này lưu hành chăn bông hình hoa mẫu đơn, đây chính là một chiếc như vậy, Hạ Thanh Nịnh vừa định để lên giường, Lục Kinh Chập đã nhận lấy, trầm giọng nói một câu.

“Tối nay tôi qua phòng cha tôi ngủ.”

Hạ Thanh Nịnh nghe xong, trong lòng cuống lên, anh vẫn không có ý định ngủ ở đây, vậy ngày mai chuyện anh không chịu chung phòng với mình sẽ truyền khắp đại viện, đám người Hà San San, Triệu Thúy Lan kia còn không cười chết mình, không được, không thể để cho anh đi.

Cô cầm chăn trên tay không chịu buông, cố gắng muốn rặn ra nước mắt, nhưng nghĩ hết chuyện đau lòng một lượt cũng không chảy được nước mắt, xem ra cô vẫn cần luyện khả năng diễn kịch.

“Anh có thể ngủ ở đây không?” Cô cố gắng để cho giọng mình nghe qua mềm yếu, sợ anh hiểu lầm lại vội vàng giải thích.

“Ý tôi là chỉ ngủ, đắp riêng chăn, không làm gì hết.”

Lục Kinh Chập thấy cô không buông tay, cũng không cưỡng ép kéo chăn, nhưng cũng không dự định ở lại, hai người cứ như vậy giằng co.

Giằng co một lúc lâu, Hạ Thanh Nịnh nghĩ nghĩ, dứt khoát nói rõ với anh.

“Anh cũng thấy hôm nay bọn họ đối xử với tôi như thế nào rồi, nếu biết hai chúng ta không ngủ chung phòng, cũng không biết sẽ truyền ra tin đồn gì nữa.”

Nghe xong lời này, vẻ mặt Lục Kinh Chập rõ ràng thả lỏng, nhưng cân nhắc đến quá khứ của cô, vẫn không đồng ý.

Thấy giả bộ yếu đuối đáng thương đều không được, Hạ Thanh Nịnh bắt đầu phân tích tình hình cho Lục Kinh Chập.

“Hôm nay anh ở phòng cha, ngày mai cha về, anh lại ở đâu?” Phân tích xong cô vội biểu đạt: “Anh yên tâm, tôi sẽ ngủ ngoan.”

“Ngoan?” Lục Kinh Chập nghe nói vậy, ngọn lửa năm xưa lại dấy lên, không nhịn được châm chọc.

“Nửa đêm ngủ đến giường người khác là ngoan sao?”

Lời này đúng là làm tổn thương người ta, lần này Hạ Thanh Nịnh thật sự cảm thấy tủi thân, một sinh viên đại học như cô, chuyện gì cũng không làm, cứ vậy xuyên sách, cô chỉ muốn sống tốt ở thế giới này thôi, vậy mà ấm ức thành dáng vẻ gì, còn phải năm lần bảy lượt bị người ta lấy chuyện “leo” giường ra nhục nhã.

Nhưng cố tình cô còn chưa cách nào giải thích được, dù sao nguyên chủ cũng bị người ta phát hiện trên giường Lục Kinh Chập, đám người Vương Minh Phương lại làm đến một giọt nước cũng không lọt, lần trước cô nói chân tướng cũng không ai tin, bây giờ Lục Kinh Chập không tin mình, chính mình lại nói với anh lần nữa, sẽ chỉ khiến anh cảm thấy mình đang nói dối, tranh thủ đồng tình, sẽ khiến anh càng ghét mình hơn.

Vừa rồi làm cách nào cũng không khóc được, lần này hay rồi, nước mắt chảy ra, vừa khóc, trên tay cũng không còn sức, vô thức buông lỏng.

Cảm giác được Hạ Thanh Nịnh thả lỏng tay, Lục Kinh Chập ôm chăn đang định đi ra ngoài, vừa quay đầu nhìn thấy cô lau nước mắt, cô không khóc thành tiếng, nước mắt cứ thế chảy, nhìn qua rất đáng thương.

Nhìn cô như vậy, Lục Kinh Chập có chút không đi nổi, cũng ý thức được chính mình lại nặng lời, bây giờ hành vi của mình có khác gì đám người bắt nạt cô.

Do dự một lúc, anh quay người đặt chăn xuống giường, trầm giọng nói.

“Được rồi, cô đừng khóc, tôi ngủ ở đây.”

Lục Kinh Chập đột nhiên thỏa hiệp khiến cho Hạ Thanh Nịnh cảm thấy ngoài ý muốn, chẳng lẽ nước mắt của mình có tác dụng?

Quả nhiên trước mặt đàn ông, nước mắt chính là vũ khí tốt nhất của phụ nữ.

Thật ra đứng ở góc độ của anh, cô cũng có thể hiểu được hành động của anh, dù sao bị người ta mưu hại, trên lưng gánh tiếng xấu, còn phải xuất phát từ trách nhiệm cưới người mà mình ghét, là người đều sẽ có tâm trạng mâu thuẫn.

Thấy anh chịu ở lại, Hạ Thanh Nịnh cũng không làm kiêu, lập tức lau sạch nước mắt trên mặt, chân thành nhìn anh, nói.

“Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm gì anh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc