Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 29: Lì Xì Gặp Mặt

Cài Đặt

Chương 29: Lì Xì Gặp Mặt

Mẹ con mấy người chú ý đến sắc mặt Lục Kinh Chập thay đổi, vẻ mặt không được tự nhiên, sau khi Vương Minh Phương kịp phản ứng, lập tức nói.

“Được được, ăn cơm thôi.” Nói xong lại quay người nói với Hạ Thanh Nịnh.

“Thanh Nịnh à, nhanh đi gọi Tiểu Tuyết về, ôi chao, đứa nhỏ này vừa đi chơi, không gọi cũng không biết đường về.”

Không bao lâu sau trên bàn đã bày đầy đồ ăn, cực kỳ thịnh soạn, có thịt ba chỉ kho tàu, rau cần xào thịt băm, còn cả một con gà nướng…

Vương Minh Phương mời mọi người ngồi xuống, lại qua gõ cửa phòng Hà San San, bảo cô ta nhanh đi ra ăn cơm.

Mặc dù mới bị mất mặt, nhưng cơm vẫn phải ăn, huống chi hôm nay đồ ăn ngon như vậy, Hà San San õng ẹo từ trong phòng đi ra.

“Anh Anh, qua chỗ mẹ, chú út phải ăn cơm.” Diêu Hồng Mai nhận lấy đứa nhỏ trên tay Lục Kinh Chập.

Lục Kinh Chập móc ra tờ 10 đồng, đưa vào tay Anh Anh.

“Lì xì gặp mặt.”

Ở niên đại này, phong bao cho trẻ con đều là bảy, tám hào, vừa ra tay đã là 10 đồng, đúng là hiếm thấy, mấy người trong phòng đều ngạc nhiên, nhất là Hà San San, mắt nhìn chằm chằm, đây chính là hơn nửa tháng tiền lương của cô ta, đúng là càng nghĩ càng đáng giận, người đàn ông đẹp trai lại có tiền như vậy, sao lại hời cho Hạ Thanh Nịnh rồi.

Vương Minh Phương là người kịp phản ứng trước, dùng bả vai huých con dâu, Diêu Hồng Mai hiểu ý, vội nói với con gái.

“Anh Anh, nhanh cảm ơn chú út.”

“Một đứa nhỏ, cho bảy, tám hào là được, sao phải cho nhiều như vậy.” Vương Minh Phương cũng ở bên nói lời hay.

Lúc này Hạ Thanh Nịnh dẫn Lục Tiểu Tuyết về, Lục Tiểu Tuyết về nhà, liếc mắt thấy được gà nướng trên bàn, hai mắt sáng lên.

“Ôi, gà nướng.”

Nói xong lập tức chạy đến trước bàn, đưa tay muốn cầm, Hạ Thanh Nịnh nhanh tay nhanh mắt túm lấy cô bé nói.

“Rửa tay đã.”

Chỉ thấy trên tay cô bé dính đầy đất và nước bùn, nhìn đèn sì, muốn bẩn thế nào thì bẩn thế đó.

Lục Tiểu Tuyết còn lâu mới quan tâm đến mấy chuyện này, bây giờ trong mắt cô bé chỉ có gà nướng, trừng Hạ Thanh Nịnh một cái, tức giận nói.

“Ai cần chị lo!”

“Đi rửa!” Lục Kinh Chập liếc cô bé một cái, trầm giọng nói ra hai chữ.

Có lẽ Lục Kinh Chập mặc quân phục, nói chuyện mang đến áp lực quá lớn cho người ta, một Lục Tiểu Tuyết luôn không sợ trời không sợ đất lại bị dọa sợ, không cam tâm tình nguyện đi về phía nhà bếp, ngoài miệng còn không phục nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Rửa thì rửa.”

Cô bé rửa cho có lệ, lại từ trong bếp chạy ra, ngồi lên bàn, không chút khách sáo bẻ hai đùi xuống, tay trái cầm một cái, tay phải cầm một cái.

Lục Kinh Chập nhìn em gái không hề có lễ nghĩa gì, sắc mặt tối sầm: “Lục Tiểu Tuyết, chia một cái cho Anh Anh.”

“Dựa vào đâu chứ, đều là của em hết.” Lục Tiểu Tuyết không phục, lớn tiếng kêu la.

“Cứ để con bé ăn, không phải ở đây vẫn còn thịt gà à, Anh Anh ăn thịt gà là được.” Vương Minh Phương vội vàng đi lên giảng hòa.

Lục Tiểu Tuyết cầm đùi gà, làm mặt quỷ, nhanh chóng chạy về phòng.

“Thằng hai, em ăn đi, kệ con bé.” Lục Lập Đông nói, nhìn như đã thành thói quen.

Trong lòng Hạ Thanh Nịnh nói thầm, một người dung túng, một người mặc kệ, đúng là nuôi phế.

Lục Kinh Chập như có điều suy nghĩ, lại không nói gì.

Ăn xong cơm, phụ nữ dọn dẹp, Lục Lập Đông kéo Lục Kinh Chập còn đang uống rượu, Lục Lập Đông nhìn như uống say, lớn tiếng nói với Lục Kinh Chập.

“Thằng hai, anh biết em nhìn thấy bà ấy ở đây, trong lòng không vui, nhưng bây giờ anh thật sự không có cách nào, Anh Anh còn nhỏ, không thể không có người chăm sóc, anh và chị dâu đều phải đi làm, hoàn toàn không có thời gian trông…”

“Dù sao bà ấy cũng là người sinh ra anh, những năm này vất vả trong nhà, coi Tiểu Tuyết như con gái ruột mà chăm sóc, tim người đều từ máu thịt, anh cũng không thể để bà ấy đi.”

Buổi chiều Vương Minh Phương đến nhà ăn quốc doanh mua đồ ăn, đã kể cho con trai nghe những lời Lục Kinh Chập nói, cho nên bây giờ Lục Lập Đông mới cố ý mượn rượu nói mấy lời đó.

Đúng là đàn ông ba phần say diễn đến người ta chảy cả nước mắt, Hạ Thanh Nịnh ở trong phòng nghe mấy lời sến súa này, cảm thán Lục Lập Đông đúng là con trai của Vương Minh Phương, mấy chiêu kia của mẹ anh ta, đoán chừng từ trong bụng mẹ, anh ta đã biết.

Nếu anh ta thật sự có tình anh em sâu đậm như thế với Lục Kinh Chập, đã không tính toán anh, đưa nguyên chủ - người mà mình không thích lên giường em trai.

Đối mặt với khổ nhục kế của Lục Lập Đông, Lục Kinh Chập không tỏ thái độ gì, chỉ đưa tay vỗ vai anh ta.

Hạ Thanh Nịnh chỉ cảm thấy nhàm chán, không tiếp tục nghe nữa, ngồi xuống giường, đưa tay với lấy áo khoác phủ lên người mình hôm nay của Lục Kinh Chập, để lên trên ghế, chợt nhớ ra gì đó, mở ngăn kéo lấy ra kim khâu.

Thời gian còn sớm, thời đại này không có di động máy tính, nhàn rỗi chính là nhàm chán, giúp anh đính lại cúc áo xem như báo đáp anh, dù sao hôm nay anh đã giúp đỡ mình nhiều như vậy.

Đối với người học thiết kế thời trang như Hạ Thanh Nịnh mà nói, đơm lại cúc áo là chuyện đơn giản như ăn sáng.

Cô tìm chỉ cùng màu với áo, xe chỉ luồn kim, lại đặt cúc áo lên vị trí ống tay áo, dùng kiểu khâu chữ thập, chỉ một lát đã đơm xong, nghĩ nghĩ lại đơm lại mấy chỗ cúc áo bị lỏng.

Chờ cô làm gần xong, Lục Kinh Chập bỗng nhiên mở cửa đi vào.

Đi vào trong phòng, Lục Kinh Chập liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hạ Thanh Nịnh ngồi trên ghế, chỉ thấy cô hơi cúi đầu, nghiêm túc khâu vá gì đó, đến gần mới phát hiện là áo mình.

Ánh đèn chiếu lên gương mặt trắng nõn tinh xảo của cô, giống như phủ một tầng sáng nhu hòa, tinh xảo lại dịu dàng.

Bởi vì Hạ Thanh Nịnh không tùy quân, cho nên anh không xin nhà chỗ khu tập thể, vẫn luôn ở ký túc xá tập thể bộ đội, trong ký túc xá đều là đàn ông, cuộc sống cẩu thả, giống như bây giờ đi vào trong phòng lập tức nhìn thấy một người phụ nữ nhỏ nhắn, yên lặng may vá áo cho mình, nhất thời anh còn chưa quen.

Hạ Thanh Nịnh cũng chú ý đến Lục Kinh Chập đi vào, cô không nói gì, tiếp tục công việc trên tay, chỉ một lát sau đã đơm hết cúc áo, cô gấp cẩn thận lại, sau đó đưa cho Lục Kinh Chập.

“Cúc áo bị rơi kia, tôi giúp anh đơm lại.”

Lục Kinh Chập nhận lấy áo, lễ phép nói một tiếng cảm ơn, sau đó bỏ vào tủ treo đồ, do dự một lát, nhìn Hạ Thanh Nịnh hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc