Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 27: Mẹ, Mẹ Có Cảm Thấy Hình Như Cô Ấy Không Giống Trước

Cài Đặt

Chương 27: Mẹ, Mẹ Có Cảm Thấy Hình Như Cô Ấy Không Giống Trước

Cô ấy biết trước kia thái độ của mình với Hạ Thanh Nịnh không tốt, bây giờ có việc nhờ người, đương nhiên xấu hổ, nhưng kiểu tóc này của Hạ Thanh Nịnh thật sự đẹp mắt, cô ấy cũng không sợ mất mặt nữa.

“Không vấn đề, ngoại trừ kiểu này, tôi còn có thể bện rất nhiều kiểu dáng khác, đến lúc đó đều có thể dạy cho cô.” Hạ Thanh Nịnh không so đo thái độ của cô ấy trước kia với mình, hào phóng nói.

“Thật sao?” Ánh mắt Mạch Miêu sáng lên, không nghĩ đến Hạ Thanh Nịnh này lại không so đo hiềm khích trước kia, thoải mái đồng ý như vậy, trong lòng lại càng thêm có ấn tượng tốt về cô.

“Như vậy đi, ngày mai sau khi tan làm, tôi đến nhà dạy cho cô.” Hạ Thanh Nịnh nghĩ nghĩ, nói.

“Được, được, được. Tôi chờ cô.” Mạch Miêu liên tục gật đầu.

Sau khi hai người hẹn xong, Hạ Thanh Nịnh vẫy tay chào cô ấy, chờ sau khi cô đi, Mạch Miêu đột nhiên quay đầu nói với Lý Thu Liên.

“Mẹ, mẹ có cảm thấy hình như cô ấy không giống trước.”

Thật ra Mạch Miêu không nói, Lý Thu Liên cũng đã phát hiện ra, mặc dù trước đó bà ấy vẫn luôn cảm thấy Hạ Thanh Nịnh không xứng với Lục Kinh Chập, cũng khinh thường chuyện trước đó cô làm, nhưng hai người kia cũng đã đăng ký kết hôn, chính là gia đình, thôi thì mong muốn bọn họ sống tốt.

Sau khi trả phích nước xong, Hạ Thanh Nịnh về nhà, phát hiện Lục Kinh Chập đang nhắm mắt ngồi dựa vào ghế, kỷ luật nghiêm khắc trong quân đội khắc sâu vào xương tủy, cho dù như vậy, dáng người vẫn đoan chính.

Ngồi xe lửa lâu như vậy, đoán chừng là thật sự mệt, nhìn thấy anh như vậy, biến bản thân chiếm phòng của anh, làm anh không có chỗ nghỉ ngơi, Hạ Thanh Nịnh áy náy, đi qua vỗ nhẹ vai anh, cúi đầu nhỏ giọng nói.

“Tôi thay ga giường rồi, anh vào phòng nghỉ ngơi một lát đi.”

Lục Kinh Chập bị đánh thức mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt nhỏ tinh xảo của Hạ Thanh Nịnh, trong lúc nhất thời không biết là hiện thực hay cảnh trong mơ.

“Lên giường nghỉ ngơi một lát đi.” Hạ Thanh Nịnh thấy anh tỉnh, lặp lại lần nữa, mặc dù giọng nói dịu dàng nhưng vẻ mặt tự nhiên hào phóng, tuyệt đối không õng ẹo.

“Ừm.” Lục Kinh Chập tỉnh táo lại, lên tiếng, không có từ chối.

Lúc này Hà San San rốt cuộc cũng chọn xong quần áo để thay, vừa hay đi ra, nào biết vừa đến cửa phòng đã thấy Hạ Thanh Nịnh vỗ vai đối tượng xem mắt của mình, còn cúi đầu nói chuyện với anh, nhất thời lửa giận xông lên.

Vốn định ra dạy cho Hạ Thanh Nịnh một bài học, nhưng nghĩ đến có thể để lại ấn tượng xấu cho người đàn ông, sau cùng vẫn nhịn xuống, nào biết một giây sau, cô ta nhìn thấy người đàn ông kia đứng lên, đi thẳng đến phòng Hạ Thanh Nịnh.

Lần này cô ta đâu nhịn được nữa, nhanh chân đi đến trước mặt người đàn ông, ngăn cản đường đi của anh, vẻ mặt tức giận chất vấn.

“Anh qua phòng cô ta làm gì?” Không đợi anh mở miệng, lại chĩa mũi nhọn về Hạ Thanh Nịnh, giống như súng máy liên thanh liên tục nói.

“Hạ Thanh Nịnh, chị giỏi lắm, bản thân chồng chị không cần chị, chị lại đánh chủ ý lên người đàn ông của người khác, tôi nói sao hôm nay chị lại cố ý ăn mặc quyến rũ như vậy, thì ra là muốn dụ dỗ người đàn ông của tôi, đúng là không biết xấu hổ!”

Nhìn Hà San San giống như người đàn bà chanh chua, nghe những ô ngôn uế ngữ cô ta nói, Lục Kinh Chập không khỏi cau mày, chán ghét, lạnh lùng nói.

“Không biết nói chuyện thì câm miệng, không câm miệng nổi thì cút về nhà cô sống!”

Nghe đến đó Hạ Thanh Nịnh xem như đã hiểu, Hà San San không biết Lục Kinh Chập, coi anh thành đối tượng xem mắt của cô ta.

Hà San San bị quát to, ngây người tại chỗ, cho đến bây giờ cô ta chưa từng bị nhục nhã như vậy, còn là người mình thích, trong nháy mắt không chịu nổi, nước mắt chảy ra, chỉ vào Lục Kinh Chập và Hạ Thanh Nịnh nói.

“Anh… Các người…”

Lúc này Vương Minh Phương xách theo hộp cơm đi vào nhà, sau lưng còn có con trai Lục Lập Đông và con dâu Diêu Hồng Mai đi theo.

Hà San San nhìn thấy mẹ mình, giống như tìm được chỗ dựa, trong nháy mắt đã có sức mạnh, kéo Vương Minh Phương qua chỉ vào Lục Kinh Chập và Hạ Thanh Nịnh, nói: “Mẹ, mẹ về rồi, hai người bọn họ hùa nhau ức hiếp con, vừa rồi ở ngay trước mặt con, Hạ Thanh Nịnh còn dụ dỗ anh ta, nếu còn không ngăn cản, bây giờ hai người này đã về phòng…”

Dưới cơn nóng giận, Hà San San liên tục lên án, hoàn toàn không chú ý đến, mấy người vừa về đều có vẻ mặt xấu hổ.

“Con đấy, đứa nhỏ này, người ta là vợ chồng, sao không thể về phòng.” Vương Minh Phương vội vàng kéo Hà San San lại, mở miệng nhắc nhở.

“Vợ chồng?” Vẻ mặt Hà San San ngạc nhiên nhìn Lục Kinh Chập thốt lên: “Anh ta không phải đến xem mắt với con sao?”

Câu này vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều dừng trên người bà ta, vẻ mặt mẹ con Vương Minh Phương xấu hổ, còn Lục Kinh Chập lại không còn che giấu chán ghét.

“Nói linh tinh gì vậy.” Vương Minh Phương cười xấu hổ, kéo Hà San San lại, trừng cô ta một cái, nhỏ giọng nói.

“Đây là anh Kinh Chập của con, cùng anh con xem mắt gì chứ.”

“Anh Kinh Chập!” Hà San San lặp lại một lần, lúc này mới như từ trong mơ tỉnh dậy: “Anh ta là Lục Kinh Chập?”

Nói xong lại là vẻ mặt không thể tin nhìn về phía Vương Minh Phương: “Sao anh ta lại quay về?”

Lục Kinh Chập lạnh lùng nhìn Hà San San, trong ánh mắt tản ra hơi lạnh, trầm giọng nói: “Sao nào, trước khi tôi về còn phải báo cáo với cô à?”

Cảm nhận được áp suất thấp trên người Lục Kinh Chập, lại nghe thấy đứa con gái kia của mình nói lời ngốc nghếch, Vương Minh Phương giận không chỗ phát tiết, vừa nháy mắt ra hiệu cho Hà San San để cô ta im miệng, vừa lấy lòng nói.

“Sao người ta có thể không về được, đây vốn là nhà của Kinh Chập.”

Cuối cùng Hà San San cũng tiếp nhận sự thật này, nghĩ đến một loạt hành động vừa rồi của mình, mặt đột nhiên đỏ lên, chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt.

Lúc này Hạ Thanh Nịnh ở bên nhỏ giọng nói với Hà San San.

“Để cô phải thất vọng rồi, hình như tôi không cần phải đợi thêm 30, 40 năm nữa.”

“Chú út.” Cô nhóc ba tuổi non nớt gọi một tiếng.

Cô bé có đôi mắt to tròn, đỉnh đầu còn búi hai bên, cực kỳ đáng yêu, Lục Kinh Chập lên tiếng, bế lấy cô bé, trên mặt là nụ cười hiếm có.

Lúc này Lục Lập Đông quay về phía Vương Minh Phương, nói: “Mẹ, chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Nghe được một tiếng mẹ này, vốn dĩ trên mặt Lục Kinh Chập còn có ý cười, mắt thường cũng có thể thấy được lạnh đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc