Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 25: 478 Đồng

Cài Đặt

Chương 25: 478 Đồng

Lật đến phía sau, Hạ Thanh Nịnh lại phát hiện, trên đó còn ghi chép hai năm qua, Hà San San “mượn” của nguyên chủ mấy phiếu vải, tổng cộng 28 thước.

Hai mẹ con nhà này, một người lấy phiếu, một người lấy tiền, trên cơ bản ép khô tiền lương mỗi tháng của nguyên chủ.

Hạ Thanh Nịnh nhếch môi cười, về sau tiền lương, cô không thể nào lại giao cho bà ta, 478 đồng kia, cùng với 28 thước vải, cô một phần cũng không để lại, lấy hết về.

Chờ tóc khô, Hạ Thanh Nịnh cất sổ nhỏ đi, nhìn vào gương bắt đầu thắt bím tóc.

Chất tóc của nguyên chủ rất tốt, hơi xù, là kiểu trời sinh đã vậy, Hạ Thanh Nịnh không giống như nguyên chủ luôn thắt bím hai bên cứng ngắc, mà chải hết tóc về một bên, sau đó bện kiểu xương cá.

Sau khi bện xong, lại hơi kéo lỏng, rất nhanh một bím tóc xù đã được làm xong.

Vừa không rối lại lộ ra dịu dàng, càng làm cho gương mặt nhỏ tinh xảo cỡ một bàn tay thêm nổi bật.

Nếu ở chỗ đuôi tóc buộc thêm một dây buộc tóc lại càng tốt hơn, Hạ Thanh Nịnh nghĩ đến đó, tìm kiếm một lúc, phát hiện ngoài mấy dây chun trơn, cũng không có đồ trang sức gì.

Làm một sinh viên khoa thiết kế thời trang, Hạ Thanh Nịnh luôn chú ý cách ăn mặc, dù sao có nữ sinh nào mà không thích chưng diện đâu, huống chi bây giờ cô còn muốn ôm bắp đùi Lục Kinh Chập, ăn mặc đẹp một chút không sai được.

Mặc dù bây giờ không có gì, nhưng không sao, cô sẽ làm, trong nhà có sẵn máy may, đến lúc đó mua ít vải về, sẽ có thể làm ít dây buộc tóc, lại may cho mình mấy bộ quần áo, cô muốn thật xinh đẹp, không muốn làm cô nhóc nghèo đáng thương.

Căn phòng kia cũng cần bố trí lại, màu sắc rèm cửa rất tối, nhìn âm u đầy tử khí, nên đổi, còn cần mua thêm mấy bình hoa, cắm chút hoa tươi, đèn bàn cũng cần có một cái, thêm cả kem dưỡng da…

Hạ Thanh Nịnh nhìn một đồng rưỡi đáng thương trong hộp, khóe môi hơi cong lên, bây giờ thiếu tiền, nhưng không sao, cô sẽ nhanh chóng khiến Vương Minh Phương chủ động giao tiền vào tay mình.

Sau khi chỉnh trang xong, Hạ Thanh Nịnh đi ra khỏi phòng.

Quần áo vừa thay ra còn chưa giặt, cô vào bếp, chuẩn bị cầm chậu ra ngoài giặt.

Trong phòng bếp, Hà San San đang bực bội nghịch tóc mình, chỉ thấy bện rồi lại tháo, tháo rồi lại bện, luôn cảm thấy không hài lòng.

Cảm giác được có người đi vào, Hà San San lập tức quay đầu lại, mở miệng hỏi.

“Mẹ, điều kiện gia đình của người đàn ông kia như thế nào?”

Nhìn thấy người đi vào là Hạ Thanh Nịnh, cô ta nuốt câu sau vào, liếc cô một cái, trong miệng còn oán trách một câu.

“Sao lại là chị!”

Hà San San chú ý đến Hạ Thanh Nịnh bện một kiểu tóc khác, nhìn còn rất đẹp, lại thấy cô mặc áo trắng quần xanh, hiển nhiên là ăn mặc tỉ mỉ, tâm trạng càng khó chịu.

Chính mình xem mắt, cô mặc đẹp như vậy làm gì? Chẳng lẽ muốn đào góc tường của mình? Hà San San nghĩ như vậy, đi đến cạnh Hạ Thanh Nịnh, một tay kéo bím tóc cô, nói.

“Bím tóc này của chị chải đẹp lắm, để tôi nhìn xem làm thế nào.” Trong lúc nói chuyện đã kéo chun buộc tóc, túm tóc ra.

Hạ Thanh Nịnh biết cô ta cố ý, cũng không nuông chiều cô ta, vung tay đổ nước ở chậu ra trước mặt.

“Á!”

Loảng xoảng.

Chậu rơi xuống đất phát ra âm thành cùng với tiếng hét chói tai của Hà San San cùng lúc vang lên.

Nước đổ xuống, Hà San San cố gắng muốn tránh đi, nhưng không còn kịp, quần và giày đều bị làm ướt, cô ta không nghĩ đến một Hạ Thanh Nịnh luôn ngoan ngoãn nghe lời mình lại phản kháng, trong lúc nhất thời, mắt trợn tròn.

“Chị làm gì vậy?”

Nhìn Hà San San chật vật, Hạ Thanh Nịnh chậm rãi nhặt chậu dưới đất, vẻ mặt vô tội nhìn cô ta nói.

“Không làm gì hết, chỉ là không cẩn thận làm đổ chậu nước.” Nói xong dừng một lát mới nói tiếp.

“Cũng giống như vừa rồi cô không cẩn thận làm rối tóc tôi.”

Trò vặt bị chọc thủng, Hà San San cũng không cảm thấy xấu hổ, trái lại còn vênh váo tự đắc nói.

“Ha ha, ghen ghét, tôi ghen ghét ai, chị sao?” Bị chọc thủng tâm tư, Hà San San giống như mèo giẫm phải đuôi, thẹn quá hóa giận hỏi.

“Tôi ghen ghét chị cái gì? Ghen ghét chồng chị mấy năm không về, ghen ghét chị không ai cần sao?” Nói xong lời này, giống như tìm trúng chỗ đau của Hạ Thanh Nịnh, đắc ý tiếp tục giễu cợt.

“Theo tôi thấy, lúc trước chị không nên đến đây, tùy tiện tìm một người ở nông thôn gả đi, như vậy tốt biết bao, đâu cần giống như bây giờ mỗi ngày đều chờ đợi, ngày ngày trông mong, đáng thương biết bao.”

“Chẳng qua chị cũng đừng nản chí, chậm rãi chờ đi, nói không chừng qua ba, bốn mươi năm nữa, người ta sẽ quay về.”

Nói xong những lời này, cô ta giống như một con gà mái thu được thắng lợi, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra ngoài, vừa đi ra khỏi nhà bếp, đã thấy đối tượng hẹn hò của mình đứng ở cửa ra vào, lạnh lùng nhìn cô ta.

Hà San San bối rối, không biết anh có nghe được những lời cay nghiệt mình vừa nói không, ngộ nhỡ nghe thấy, liệu có khiến anh có ấn tượng xấu về cô ta hay không? Hà San San còn đang suy nghĩ lung tung, đã thấy Lục Kinh Chập chỉ lạnh lùng đứng đấy không hề nói gì.

“Chắc là không nghe được.” Hà San San an ủi chính mình, vội nói: “Em về phòng thay bộ đồ khác.”

Nói xong lại vòng qua Lục Kinh Chập, bước nhanh về phòng mình.

Lúc Hạ Thanh Nịnh bưng nước đi ra, Lục Kinh Chập đã quay về ngồi trong phòng khách, cô bưng nước về phòng, giặt quần áo vừa thay ra, một lần nữa chải lại tóc, xách theo hai phích nước ấm đi ra khỏi phòng, dùng lò than trong sân đun hai phích nước sôi, đưa đến nhà Lý Thu Liên.

Lý Thu Liên cầm phích, phát hiện bên trong đầy nước, nghi ngờ hỏi: “Cháu không dùng đến nước à?”

“Dùng, nghĩ đến có lẽ nhà dì cũng cần dùng đến nước nóng, nên cháu đun đầy trả lại.” Hạ Thanh Nịnh đáp.

Lý Thu Liên không nghĩ đến cô còn có thể nghĩ đến tầng này, trong lòng vui mừng, chỉ nói nước này không phí công cho.

“Cảm ơn dì Lý, vậy cháu về đây.” Hạ Thanh Nịnh thật lòng cảm ơn, trong khu tập thể này, Lý Thu Liên xem như là một trong số ít người đối xử tốt với nguyên chủ.

Thấy cô định đi, con gái Mạch Miêu của Lý Thu Liên muốn nói lại thôi, sau cùng vẫn không nhịn được nói.

“Tóc của cô là do cô tự bện sao?”

“Đúng vậy.” Hạ Thanh Nịnh thoải mái trả lời, thật ra cô sớm đã phát hiện, Mạch Miêu đang không ngừng nhìn lén kiểu tóc của cô.

“Chuyện đấy…” Mạch Miêu hơi do dự, có chút xấu hổ hỏi: “Cô có thể dạy cho tôi không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc