Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 23: Nhận Lầm

Cài Đặt

Chương 23: Nhận Lầm

Chờ đến lúc cô vào phòng tìm khăn lau tóc, Lục Kinh Chập đã thu dọn xong hành lý của mình.

Bởi vì trong lúc nhất thời còn chưa quen ở chung một phòng với phụ nữ, Lục Kinh Chập đang định ra ngoài, ánh mắt lại nhìn thoáng qua Hạ Thanh Nịnh.

Chỉ thấy cô tựa vào đầu giường, để tóc ướt qua một bên, bàn tay nhỏ dài đang luồn qua giữa những sợi tóc.

Cô đưa lưng về phía anh, chỉ lộ ra ngoài sườn mặt, xinh đẹp dịu dàng.

Cô cứ thế lẳng lặng ngồi đó, ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu lên người cô, đẹp đến người ta không dời nổi mắt.

Trong lúc nhất thời Lục Kinh Chập có chút hoảng hốt, đây thật sự là cô nhóc xấu xí bốn năm trước ư?

Một lát sau anh đi ra khỏi phòng, không biết đã xảy ra chuyện gì, căn phòng kia thế mà khiến cho tim người ta đập thình thịch, hô hấp không thông.

Lục Kinh Chập mới đi ra khỏi phòng khách đã nghe thấy tiếng leng keng của xe đạp, sau đó một cô gái hai mươi từ trên xe nhảy xuống, dắt xe vào sân.

Cô gái mặc một chiếc áo khoác đẹp màu đỏ, cắt tóc mái, tóc dài được uốn nóng dùng hai bím tóc màu vàng kẹp sát bên tai, trên cổ còn đeo băng đô thời thượng bằng khăn lụa.

Cô gái này chính là Hà San San con gái của Vương Minh Phương, ngũ quan không tệ, nhưng làn da hơi đen, cố tình lại mặc quần áo màu sáng, trang điểm cho bản thân lộng lẫy, khiến cho người ta cảm thấy chẳng ra làm sao cả.

Chẳng qua cô ta ngực to mông lớn, rất phù hợp với tiêu chuẩn mắn đẻ của thời đại này, cho nên mới có nhiều người đến nhà làm thân, nhưng ánh mắt cô ta rất cao, chẳng những yêu cầu điều kiện nhà trai tốt, công việc tốt, dáng dấp cò phải đẹp.

Hôm qua mẹ mới nói với cô ta lại có người giới thiệu đối tượng, nói hai ngày nữa sẽ đến nhà xem mắt, không nghĩ đến nhanh như vậy đã tới rồi.

Càng không nghĩ đến dáng dấp đối phương lại anh tuấn như thế, còn mặc quân phục, cô ta liếc mắt một cái đã nhìn trúng.

Chỉ thấy Hà San San ngượng ngùng cất lược và gương nhỏ về lại túi áo, nghịch góc áo đi đến ghế bên cạnh Lục Kinh Chập ngồi xuống.

Cô ta xấu hổ cúi đầu, một lát sau lại không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn đối phương, sau khi nhìn thấy gương mặt anh tuấn kia lại xấu hổ cúi đầu xuống.

Cô ta đã đi xem mắt rất nhiều lần, đối với quá trình xem mắt đã thành thói quen, nhưng lần này đúng là quá ưu tú, cô ta vô thức căng thẳng, sợ đối phương ghét bỏ mình.

Thấy đối phương không có ý muốn nói chuyện với mình, cô ta vô thức cuộn ngón tay vén mấy lọn tóc ra sau tai, cố gắng tỏ ra dịu dàng nhất có thể.

“Anh đã đến rồi.”

Từ gương mặt giống Vương Minh Phương sáu, bảy phần, Lục Kinh Chập đã đoán ra thân phận của cô ta.

Nhìn dáng vẻ õng ẹo của cô ta, vừa có chút phản cảm, vừa cảm thấy không hiểu sao cô ta lại nói một câu như vậy, vô thức cau mày.

Thấy đối phương không trả lời, Hà San San ý thức được có lẽ anh còn chưa biết mình là ai, lại liên tục không ngừng giới thiệu bản thân.

“À, em tên Hà San San.”

“Vậy nên?” Lục Kinh Chập trầm giọng hỏi.

Thật buồn cười, chẳng lẽ cô ta còn đang chờ anh nói hoan nghênh cô ta vào nhà mình ở, hại mình bây giờ không có phòng ở à.

Hà San San ngây người, không nghĩ đến thái độ của anh lại lãnh đạm như thế.

Nếu đổi lại là trước kia, đối tượng xem mắt đối xử với cô ta như thế, cô ta chắc chắn sẽ xoay người rời đi luôn, thậm chí còn mắng đối phương vài câu, nhưng đối diện với gương mặt kia của Lục Kinh Chập, cô ta một chút tức giận cũng không bày ra nổi.

“Em cảm thấy anh…” Hà San San ngước mắt lên nhìn anh, dừng lại một lát, khóe môi hơi cong lên, lại cúi đầu xuống, nhẹ giọng nói ra mấy chữ: “Rất tốt.”

Ban đầu Lục Kinh Chập chỉ cảm thấy cô ta làm ra vẻ đáng ghét, lại không nghĩ đến cô ta nói chuyện không bình thường như thế, chưa phát giác ở giữa lại thêm mấy phần chán ghét.

Lúc này vừa hay Vương Minh Phương từ trong phòng bếp đi ra, Hà San San vừa bày tỏ tâm ý với Lục Kinh Chập, mặt đang xấu hổ không thôi, thấy mẹ mình đi ra, lập tức từ trên ghế đứng lên nói.

“Mẹ, con đi giúp mẹ nấu cơm.”

Nói xong lại xấu hổ cúi đầu đi vào bếp.

Con gái luôn luôn rất lười, thế mà chủ động đi vào nhà bếp nấu cơm, Vương Minh Phương có chút không hiểu lắm, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười nói với Lục Kinh Chập.

“Kinh Chập à, cháu đói bụng không, bây giờ dì đi nhà hàng quốc doanh báo cho anh cháu, lại tiện đường gói món ăn mặn về, chúng ta cùng ăn cơm.”

Lục Kinh Chập ngồi trước bàn, chỉ hơi ngước mắt, cũng không nói gì.

Đối với sự lãnh đạm của Lục Kinh Chập, trái lại Vương Minh Phương một chút cũng không tức giận, vui vẻ ra ngoài.

Trong phòng, Hạ Thanh Nịnh đã lau khô tóc, nơi này không có máy sấy, may mà thời tiết này cũng không cần sấy, tóc khô khá nhanh.

Cô mở cửa sổ ra, để gió thổi vào, vừa mở ra đã nghe thấy tiếng trêu chọc.

“Tôi nói này thím Minh Phương, không phải hôm nay Kinh Chập về à? Sao thím không nấu cơm, còn phải chạy ra ngoài thế?”

“Nấu chứ nấu chứ, ôi chao, đứa nhỏ Kinh Chập này về cũng không nói trước một tiếng, trong nhà không có đồ ăn ngon gì, tôi đây không phải muốn qua nhà hàng quốc doanh, đóng gói mấy món ăn ngon về cho thằng bé ăn à!”

Trên mặt Vương Minh Phương là nụ cười hiền từ vạn năm không đổi, giơ hộp cơm trong tay lên.

“Thím là tốt nhất!” Bà thím khen ngợi, còn nói: “Chăm sóc từ già trẻ lớn bé ổn thỏa, đúng là hiếm có!”

“Xem thím nói gì kìa, chẳng phải chỉ là giúp mấy việc thôi à?” Vương Minh Phương khiêm tốn đáp.

Bác gái này đúng là thật biết cách làm người tốt, hơn nữa còn làm người tốt đến mức tất cả mọi người đều khen ngợi, tâm cơ này chẳng trách nguyên chủ lại không chút phòng bị nào với bà ta, mặc bà ta nói gì nghe nấy.

Hạ Thanh Nịnh ngồi lại trước bàn, vừa chải tóc vừa xem một quyển sổ nhỏ, đây là vừa rồi lúc cô thu dọn ngăn tủ phát hiện ra, bên trong ghi chép lại tiền lương mỗi tháng nguyên chủ đưa cho Vương Minh Phương, cùng với thi thoảng Vương Minh Phương cho nguyên chủ ít tiền để dùng gấp.

Bù trừ hai bên, bên Vương Minh Phương, nguyên chủ con 478 đồng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc