Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 21: Bị Giữ Tiền

Cài Đặt

Chương 21: Bị Giữ Tiền

Sau đó Hạ Thanh Nịnh ở trong phòng nghe được tiếng bước chân rời đi, gấp rút lại hỗn loạn.

Hạ Thanh Nịnh cúi đầu tiếp tục cài cúc áo, cũng không cảm thấy quá lúng túng.

Cô cũng đâu phải không mặc quần áo, thời đại này quần áo dài, nên che đều che khuất, huống chi ở hiện đại nhiều người mặc áo sơ mi quần đùi đi lại trên phố.

Điều khiến cô không nghĩ đến chính là, người có vẻ ngoài người sống chớ gần như Lục Kinh Chập lại ngây thơ như vậy, vừa rồi có chút cảm giác chạy trối chết.

Mặc quần áo tử tế xong, Hạ Thanh Nịnh lại chọn một chiếc váy màu xanh nhạt trong tủ quần áo để mặc vào.

Váy rất dài, vải bông, gần như đến mắt cá chân, phối với áo sơ mi trắng, trái lại mang đến cảm giác cực kỳ tươi mát, tao nhã.

Trong tủ, nguyên chủ cũng không có nhiều quần áo, ngoại trừ hai bộ quần áo lao động màu xanh đậm, quần áo mùa hè cũng chỉ có hai, ba bộ, bộ váy vừa thay ra, cùng với bộ đang mặc trên người được xem là tốt nhất trong đó.

Trong phòng cũng không có gì đáng tiền, mỹ phẩm dưỡng da cũng chỉ có một hộp mỡ sò.

Thật ra nguyên chủ đi làm ở nhà máy quốc doanh, tiền lương cũng không thấp, mỗi tháng ngoại trừ tiền lương 24.5 đồng, còn có sáu cân phiếu lương, ba cân phiếu dầu.

Số tiền này vốn dĩ đủ cho cô sống thoải mái, nhưng cô là người cả nể, lại không có chủ kiến, Vương Minh Phương nói cô còn trẻ, không thể phung phí, trước giúp cô giữ lấy, cô tin.

Mỗi tháng sau khi phát tiền lương, Vương Minh Phương sẽ lấy 20 đồng, chỉ để lại cho cô 4.5 đồng.

Hạ Thanh Nịnh tính qua, hơn hai năm qua, cũng tầm 500 đồng.

Số tiền này nói là giữ cho cô, thật ra vào hết túi Vương Minh Phương.

Hạ Thanh Nịnh biết cho dù bây giờ gọi Vương Minh Phương lấy ra, bà ta cũng sẽ có vô số lý do từ chối.

Chẳng qua không sao, nếu tiền đó đã là của nguyên chủ, Hạ Thanh Nịnh có cách khiến Vương Minh Phương nhả ra hết.

“Cốc cốc cốc!”

Lúc này bên ngoài vang lên mấy tiếng gõ cửa, Hạ Thanh Nịnh đi qua mở, thấy Lục Kinh Chập xách theo túi đứng bên ngoài, cô nghiêng người để anh vào nhà.

Sau khi vào nhà, Lục Kinh Chập để túi sang một bên, do dự một chút, vẫn xin lỗi vì chuyện vừa rồi.

“Vừa rồi… Ngại quá.”

“Không có gì.” Hạ Thanh Nịnh nhẹ giọng đáp, cũng không có ý trách anh.

Mặc dù anh xin lỗi vì mình lỗ mãng, nhưng không có nghĩ là anh nhìn thấy Hạ Thanh Nịnh ở trong phòng mình mà không tức giận, một lát sau, chỉ nghe thấy anh trầm giọng hỏi: “Sao cô lại ở trong phòng tôi?”

Giọng nói kia rõ ràng không vui.

Xem ra Lục Kinh Chập cũng không biết, sau khi anh đi chưa đến một năm, Vương Minh Phương lấy cớ chăm sóc cháu gái làm lý do chuyển đến nhà họ Lục, không bao lâu sau cũng mặt dày mày dạn đón luôn con gái đến.

Trong nhà không đủ phòng, vốn dĩ là phòng khách cũng bị ngăn ra một gian, bây giờ trong nhà rất chật.

Dù sao cũng vừa mới thấy anh không nể mặt mũi bật lại Vương Minh Phương, sự chán ghét của anh với nguyên chủ, đoán chừng không ít hơn với Vương Minh Phương, nói ra lời khó nghe cũng là chuyện bình thường.

Nhưng hiện tại cô không muốn dọn ra ngoài.

Cô xem như đã thấy rõ, bây giờ thái độ của Lục Kinh Chập với cô, trực tiếp ảnh hưởng đến thái độ của cái nhà này, thậm chí là toàn bộ đại viện này với cô.

Nếu như cô bị đuổi ra khỏi phòng, không thể nghi ngờ là nói cho tất cả mọi người, Lục Kinh Chập hoàn toàn không muốn thừa nhận thân phận của cô.

Sau này mấy mẹ con Vương Minh Phương, thậm chí là người toàn bộ đại viện đều sẽ xem thường cô, chỉ sợ càng thêm không khách khí với cô.

Lục Kinh Chập trầm mặc khiến Hạ Thanh Nịnh rất bất an.

Không được! Cô không thể ngồi yên chờ chết, phải nghĩ cách ở lại, ngay khi đầu óc cô nhanh chóng vận chuyển, chợt nghe Lục Kinh Chập mở miệng.

“Cha tôi đi công tác bao lâu? Khi nào về?”

Anh không tiếp tục xoắn xuýt vấn đề cô ở phòng mình, khiến Hạ Thanh Nịnh an tâm hơn, đáp.

“Đã mấy ngày rồi, nói là phải đi một tuần, đoán chừng ngày mai ngày kia là về.”

Bây giờ Lục Bách Xuyên đang làm việc ở sở nghiên cứu, bình thường khá bận rộn, thi thoảng cũng đi công tác.

Lục Kinh Chập nghe xong không hỏi thêm nữa, mà nhìn cô nói.

“Cô thu dọn ra một ngăn tủ, bỏ đồ của tôi.”

Hạ Thanh Nịnh hơi ngạc nhiên, đây là anh ngầm thừa nhận ở chung một chỗ với mình à?

Vốn dĩ cô còn nghĩ, nếu như anh bảo cô chuyển ra ngoài, chính mình sẽ bán thảm, tranh thủ sự đồng tình của anh, bây giờ không cần nữa.

“À, được.” Hạ Thanh Nịnh vội nói, sợ anh đổi ý, cười nói với anh.

“Bây giờ tôi giúp anh dọn ngay.”

Nhìn bóng dáng nhỏ bé không ngừng bận rộn của cô, trong lòng Lục Kinh Chập đột nhiên có loại cảm giác khó nói thành lời.

Hình như cô không giống bốn năm trước, không chỉ là bề ngoài, càng nhiều hơn là cảm giác mang đến cho người ta.

Trước kia cô luôn cúi đầu, dáng vẻ rất ủ rũ, bây giờ mặc dù nhìn cũng rất yếu đuối nhưng lại không chút khiếp sợ, nói chuyện làm việc tự nhiên hơn nhiều.

Nhất là vừa rồi cười một tiếng, trong nháy mắt anh cảm thấy cô cũng không đáng ghét như thế.

Trong lòng Lục Kinh Chập thay đổi, Hạ Thanh Nịnh hoàn toàn không biết, cô chăm chú dọn dẹp, chỉ một lát đã dọn ra một ngăn tủ, nhìn Lục Kinh Chập nói.

“Anh bỏ vào đây đi.”

Lúc Lục Kinh Chập chỉnh trang lại hành lý, Hạ Thanh Nịnh mang chậu nước ra ngoài đổ, lại ở ngoài dùng nước ấm gội đầu, cảm giác mới thoải mái hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc