Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghĩ đến chủ nhiệm Liễu kia, Hạ Thanh Nịnh mới phản ứng lại được, sở dĩ hôm nay nguyên chủ và anh ta trai đơn gái chiếc đến bờ sông, còn thiếu chút nữa bị anh ta chiếm hời, đều là do Vương Minh Phương xúi giục.
Hai năm trước nguyên chủ còn có thể ở trong nhiều nữ công nhân như vậy bộc lộ hết tài năng, được tuyển vào công xưởng, một phần nguyên nhân rất lớn là vì dáng dấp xinh đẹp, rất nhiều nam giới trong xưởng đều có ý tứ với cô, nhưng sau khi biết chồng cô tham gia quân ngũ trong bộ đội, hơn nữa chức vị còn không thấp, cũng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Người hôm nay tên Liễu Cường, là người mới vào nhà máy năm nay, nghe nói phía sau có hậu thuẫn, sau khi vào xưởng đã được làm chủ nhiệm phân xưởng, thấy dáng dấp nguyên chủ thực sự xinh đẹp, lại nghe nói chồng cô mấy năm không về nhà, cho nên bắt đầu thường xuyên quấy rối cô.
Nguyên chủ nhát gan sợ phiền phức, không biết ứng đối như thế nào, cho nên nói chuyện này cho Vương Minh Phương biết.
Vương Minh Phương nghe xong, lập tức nảy sinh ý đồ xấu, bà ta và người chồng sau có với nhau một cô con gái tên Hà San San, năm nay 21 tuổi, bây giờ đang làm thời vụ ở hợp tác xã mua bán, vẫn luôn muốn vào làm trong nhà máy quốc doanh, nhưng không có quan hệ, lần này rốt cuộc cũng tìm được cơ hội.
Chẳng những Vương Minh Phương không giúp nguyên chủ, còn đe dọa cô, không giữ gìn quan hệ với chủ nhiệm, sẽ bị mất việc.
Nguyên chủ nhát gan đâu trải qua chuyện này, dưới sự hù dọa của bà ta, rất sợ mất đi công việc tốt như vậy, chỉ có thể nhẫn nhịn chịu Liễu Cường quấy rối.
Vương Minh Phương chỉ chờ sau khi hai người có chuyện cẩu thả, sẽ dùng nó làm nhược điểm đi uy hiếp Liễu Cường, để anh ta cho con gái mình vào làm trong xưởng.
Người phụ nữ này đúng là gương mặt bồ tát tâm địa rắn rết, Hạ Thanh Nịnh biết đây cũng không phải lần đầu tiên bà ta thiết kế nguyên chủ.
Lúc trước khi nguyên chủ mới từ nông thôn đến, con trai bà ta là Lục Lập Đông cực kỳ chướng mắt cô, lập tức muốn hủy hôn.
Bà ta lại dặn dò con trai cứ bình tĩnh, chẳng những không nhắc đến từ hôn, còn phải đối xử rất tốt với nguyên chủ.
Về sau Lục Kinh Chập về nhà thăm người thân, bà ta để con trai nhân cơ hội chuốc say anh, sau đó lại bỏ thuốc ngủ cho nguyên chủ, đưa nguyên chủ ngủ say đặt lên giường Lục Kinh Chập.
Nửa đêm bà ta giả bộ bị bệnh, nhờ người đến nhà họ Lục gọi Lục Lập Đông, tạo chứng cứ không ở nhà cho anh ta.
Ngày hôm sau lúc Lục Lập Đông về nhà, nguyên chủ và Lục Kinh Chập đã theo kế hoạch của bọn họ bị hàng xóm “bắt gian” trên giường.
Lục Lập Đông “nổi giận” bắt đầu đập phá đồ đạc, nguyên chủ bị dọa đến chỉ biết khóc, hỏi cái gì cũng không biết.
Lục Kinh Chập đâu ngờ đến người anh trai lớn lên với mình lại tính kế anh, chỉ cho rằng nguyên chủ không đứng đắn chủ động leo lên giường mình, trong lòng còn cảm thấy xấu hổ với anh trai.
Đến tận đây, nguyên chủ “leo giường” chú em chồng thành chuyện ván đã đóng thuyền, nhà họ Lục vì cô mà xấu hổ, những người khác trong âm thầm đều châm chọc, xem thường cô, trong lòng Lục Kinh Chập càng xấu hổ và giận dữ đan xen nhau, bốn năm không về.
Sắc mặt Hạ Thanh Nịnh trầm xuống, nếu như việc “leo giường” không giải thích được rõ ràng, đoán chừng vách ngăn trong lòng Lục Kinh Chập không bỏ xuống được, người ngoài sẽ càng dùng chuyện này cười nhạo mình.
Nhưng bây giờ chuyện đã qua lâu như vậy, vừa rồi chính mình nói ra tình hình thực tế, nhưng không ai tin tưởng, điều này cũng không có gì lạ, dù sao trong mắt tất cả mọi người, Vương Minh Phương chính là người tốt hiếm có, nói chuyện làm việc đều khiến cho người ta không tìm ra được một chút sai sót nào.
Tình huống bây giờ nhìn qua là một bàn cờ toàn nước thua, nhưng từ trước đến nay Hạ Thanh Nịnh không phải người dễ dàng chịu thua, càng sẽ không nhu nhược như nguyên chủ, mặc cho người ta bắt nạt.
Sắc mặt Vương Minh Phương âm hiểm, cô để lộ ra một chút, khiến bà ta nhận được trừng phạt xứng đáng.
Ồ không phải bà ta luôn thích tính kế người khác ư? Vậy cứ để cho bà ta nếm thử mùi vị bị người ta mưu hại.
Không phải bà ta muốn cùng Lục Bách Xuyên phục hôn sao? Vậy cô sẽ hoàn toàn đánh gãy suy nghĩ này của bà ta.
Lúc này Lục Kinh Chập xách theo túi đi về phía phòng mình, anh cũng không biết bây giờ Hạ Thanh Nịnh đang ở phòng anh.
Vốn dĩ cửa đóng then cửa, nhưng then cửa này lỏng lẻo, anh đẩy hai cái là tự mở.
Trong tích tắc khi cửa mở ra, trong nháy mắt cả người Lục Kinh Chập ngơ ngác, chỉ thấy một người phụ nữ vừa tắm rửa xong đang cúi đầu cài cúc áo.
Cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, tóc búi lỏng lẻo, mấy sợi tóc đen rũ xuống, tản mát trên cần cổ thon dài.
Áo sơ mi vừa đủ che đến mông, một đôi chân dài thẳng tắp cứ vậy không chút che chắn lộ ra trước mặt Lục Kinh Chập, không khỏi có chút chói mắt.
Mái tóc ướt át, áo sơ mi trắng, hai chân thon dài, hình ảnh xuân sắc mang đến cho người ta mơ màng vô hạn.
Trong nháy mắt mặt Lục Kinh Chập ửng đỏ.
Hạ Thanh Nịnh ở trong phòng cũng không ngờ đến cửa phòng tự mở, lúc cùng Lục Kinh Chập bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng cô có chút bối rối, nhưng cũng không thất thố đến mức kêu to.
Lục Kinh Chập kịp phản ứng lại, vội vàng lùi lại một bước đóng cửa lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










