Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không chờ cô bắt được thứ gì, một cánh tay ở bên vươn ra, cánh tay dài mà hữu lực, giống như không cần ra sức gì, chỉ khẽ vươn ra đã kéo cô vào được trong ngực.
Không đau đớn như trong dự đoán, sau khi Hạ Thanh Nịnh kịp thời phản ứng, phát hiện mình đã được Lục Kinh Chập kéo vào trong ngực, cơ thể đang kề sát vào người anh.
Bàn tay anh to và dày, đặt ở bên hông Hạ Thanh Nịnh, gần như bao lấy toàn bộ eo nhỏ của cô.
Hai người dán vào nhau rất gần, chỗ ngực Lục Kinh Chập truyền đến xúc cảm mềm mại khó mà ngăn cản, sau khi ý thức được đó là gì, sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, lập tức buông cô ra.
Vừa rồi đưa tay kéo cô hoàn toàn là xuất phát từ năng lực phản ứng nhạy bén của người quân nhân, lại không nghĩ đến sẽ kéo thẳng người vào trong ngực.
Điều này cũng không thể trách anh, trong bộ đội đều là cánh đàn ông thô lỗ, anh gần như chưa từng tiếp xúc với phụ nữ, sao biết phụ nữ yếu đuối, cơ thể nhẹ như vậy.
Cùng một người đàn ông không quá quen thuộc tiếp xúc cơ thể như vậy không khỏi có chút xấu hổ, Hạ Thanh Nịnh do dự một chút, vẫn nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Cô khách sáo như vậy khiến cho Lục Kinh Chập có chút không quen, cứng ngắc gật đầu một cái.
Vừa rồi ôm như vậy, anh mới ý thức được người phụ nữ trước mặt có bao nhiêu mảnh mai, giống như ngay cả một chút thịt cũng không có.
“Cô ấy chưa ăn no à?” Trong lòng anh không nhịn được nghĩ.
Trong lúc hai người đứng đó, Lục Tiểu Tuyết đã đến lật túi của Lục Kinh Chập, rất nhanh đã tìm được một túi kẹo sữa, vui vẻ cầm lên: “Oa, đại bạch thỏ!” Nói xong cầm túi kẹo chạy ra ngoài, trong miệng còn hô to.
“Mạch Cẩu Tử, cậu nhìn xem tôi có kẹo sữa này, một túi to như vậy, muốn ăn không, ha ha, một viên tôi cũng không cho cậu.”
Đợi mọi người kịp phản ứng, Lục Tiểu Tuyết đã cầm kẹo chạy đi mất dạng.
Lục Kinh Chập nhíu mày, cố gắng áp chế xúc động đuổi theo cô bé đánh cho một trận.
“Đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nghịch ngợm, chỉ trách dì ngày thường quá nuông chiều con bé.” Vương Minh Phương đi đến bên cạnh bàn, vừa rót nước, vừa cười nói.
Lời này bên ngoài là tự mình trách mình, nhưng thật ra là đang nhắc nhở Lục Kinh Chập mình đối xử với em gái anh rất tốt.
“Ôi chao, đứa nhỏ không có mẹ đúng là đáng thương, dì không thương nó thì thương ai đây.”
Vương Minh Phương đặt cốc nước đã rót vào trước mặt Lục Kinh Chập, giọng điệu chân thành.
Lục Kinh Chập lại ngay cả một ánh mắt cũng không cho bà ta.
Bác gái này không đi diễn kịch đúng là phí tài, trong lòng Hạ Thanh Nịnh âm thầm cảm thán.
Chẳng qua bây giờ cô cũng không rảnh nhìn bà ta ở nơi này xây dựng thiết lập nhân vật người mẹ hiền từ, quần áo trên người cô ướt, cô phải nhanh thay ra, nếu không sẽ bị bệnh mất.
Nói xong lại gọi Lục Kinh Chập một tiếng anh, chẳng qua giọng điệu tốt hơn nhiều.
Lục Kinh Chập gật đầu đáp lời.
Mạch Miêu thắt bím hai bên, mặt tròn, mặc dù không thể nói là xinh đẹp, mắt còn hơi nhỏ, nhưng nhìn tổng thể còn xem như đáng yêu, chẳng qua nói chuyện… Hạ Thanh Nịnh có chút bất đắc dĩ, hình như người nơi này chẳng có ai khách sáo với cô.
Hạ Thanh Nịnh nói cảm ơn, Mạch Miêu không ở lại nhà họ Lục quá lâu, rất nhanh lại đi.
Hạ Thanh Nịnh xách theo hai phích nước nóng về phòng của nguyên chủ, trong lòng càng thêm cảm kích Lý Thu Liên mấy phần, thật ra bà ấy đối xử với nguyên chủ cũng không tệ lắm, nếu không cũng sẽ không để con gái đưa nước qua đây.
Để phích nước dưới đất, Hạ Thanh Nịnh xoay người đi đóng cửa, rất nhanh cô phát hiện ra, then cài cửa có vấn đề, rất lỏng, chẳng qua bây giờ cô cũng không có thời gian để ý mấy chuyện này, có thể đóng là được.
Trên mặt bàn cạnh giường để một chiếc gương, gương mặt trong gương có mấy phần tương tự với mình ở hiện đại, gương mặt trứng ngỗng tiêu chuẩn, da thịt trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, chỉ có đôi mắt là không quá giống, đuôi mắt nguyên chủ hơi rũ xuống, khiến cho cả người cô lộ ra vẻ vô tội yếu ớt.
Hạ Thanh Nịnh đổ nước trong phích vào chậu gỗ, lại thêm ít nước lạnh, sau đó bắt đầu cởi quần áo.
Cô cởi áo khoác của Lục Kinh Chập để lên giường, sau đó cởi váy và đồ lót để lên ghế, cầm khăn mặt đi vào trong chậu gỗ.
Không thể cùng lúc gội đầu, cô dứt khoát dùng tay búi tóc lên đỉnh đầu hình viên thuốc, sau đó dùng khăn mặt ướt lau người, nơi này không có phòng tắm vòi hoa sen, chỉ có thể tạm chấp nhận như vậy.
Nước xối qua da thịt lạnh buốt, Hạ Thanh Nịnh cảm thấy nhiệt độ ấm áp, người cũng thoải mái hơn.
Cô phát hiện mặc dù cơ thể này hơi gầy, nhưng phát dục không tồi, có thể nói là mượt mà sung mãn, có lồi có lõm, nhất là trước ngực, gióng như bạch ngọc sứ, thêm một tầng vũ mị xinh đẹp.
Có lẽ là nhìn nguyên chủ quá đẹp, tính cách lại nhu nhược, hôm nay vị chủ nhiệm Liễu bên trong xưởng mới dám ban ngày ban mặt ra tay với nguyên chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


