Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn 70: Kết Hôn Bốn Năm Không Động Phòng, Ông Xã Sĩ Quan Trở Về Rồi! Chương 15: Chờ Cô Cầm Chứng Cứ Ra Rồi Nói Sau

Cài Đặt

Chương 15: Chờ Cô Cầm Chứng Cứ Ra Rồi Nói Sau

Bây giờ Hạ Thanh Nịnh đúng là không có chứng cứ, cô không thể nào nói trong truyện viết như vậy, chẳng qua trong lòng cô đã có chủ ý, nếu bây giờ chính mình nói mọi người không tin, vậy thì để bọn họ tự nói.

“Chuyện này thím làm hay không, trong lòng thím rõ hơn ai khác, yên tâm, chẳng mấy chốc chứng cứ sẽ có, đến lúc đó thím phải nhớ rõ lời hôm nay.”

Ánh mắt Hạ Thanh Nịnh bình tĩnh nhìn sang Vương Minh Phương, giống như muốn nhìn thấy vẻ dối trá của bà ta.

Không biết vì sao, mặc dù biết cô không có chứng cứ, nhưng bị cô nhìn như vậy, Vương Minh Phương lại chột dạ, ra vẻ trấn định nói.

“Chờ cô cầm chứng cứ ra rồi nói sau.”

Thấy Hạ Thanh Nịnh nói chắc chắn như vậy, trong đám người lại xì xầm bàn tán, bắt đầu hoài nghi chuyện “leo giường” kia có phải thật sự có ẩn tình gì hay không.

Người làm chuyện xấu trong lòng luôn thấy chột dạ, Vương Minh Phương không muốn làm lớn chuyện, sợ lát nữa Hạ Thanh Nịnh còn nói ra chuyện gì, bà ta nhìn về phía đám người, thúc giục.

“Được rồi được rồi, tất cả mọi người nhanh về nấu cơm đi.”

Mọi người thấy đã không còn trò vui gì để xem, vì vậy cũng tản đi.

Ánh mắt Lục Kinh Chập đảo qua Hạ Thanh Nịnh và Vương Minh Phương, ánh mắt đó trở nên ảm đạm không rõ.

Vương Minh Phương giống như cảm nhận được gì đó, chột dạ quay đầu nhìn về phía Lục Kinh Chập, rất nhanh đã trở nên nhiệt tình.

“Trên đường về chắc Kinh Chập cũng vất vả rồi, đi nào, chúng ta về nhà thôi.”

Ní xong đưa tay qua muốn giúp Lục Kinh Chập cầm túi xách.

“Không cần.”

Giọng của Lục Kinh Chập rất lạnh, tránh đi tay của Vương Minh Phương, cũng không nể mặt bà ta.

Tay Vương Minh Phương rơi vào khoảng không, trong nháy mắt nụ cười bà ta cứng đờ, rất nhanh lại khôi phục như thường.

Lục Kinh Chập không tiếp tục để ý đến bà ta, quay đầu nhìn về phía Lý Thu Liên còn chưa đi, ân cần hỏi thăm.

“Dì Lý, chú dì vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe khỏe khỏe, chú dì đều khỏe.” Lý Thu Liên nhìn người đã mấy năm không gặp – Lục Kinh Chập, gương mặt này có mấy phần giống với Tô Duệ, khiến cho bà ấy nhớ đến người bạn thân đã qua đời của mình, bỗng nhiên trong lòng buồn bã, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.

Chờ tâm trạng ổn định hơn, Lý Thu Liên nhìn về phía Lục Kinh Chập dò hỏi: “Á Quân nhà dì ở bộ đội biểu hiện như thế nào, nó không mắc lỗi hay làm trái lời lãnh đạo gì chứ?”

“Không đâu, cậu ấy biểu hiện rất tốt.” Lục Kinh Chập đáp, sau đó còn tiếp tục nói: “Chờ cháu rảnh cháu sẽ đến thăm dì.”

“Ừ, nhanh về nghỉ ngơi đi.” Lý Thu Liên vội gật đầu.

Tạm biệt Lý Thu Liên, Lục Kinh Chập nhấc chân đi về nhà, Vương Minh Phương vội vã đi sau lưng anh nói: “Cháu đó đứa nhỏ này, sao về nhà lại không điện báo trước, cháu về mà trong nhà không chuẩn bị cẩn thận đồ ăn gì cả, cha cháu cũng đi công tác.”

Lời này trong ngoài một chút cũng không coi mình là người ngoài, nghiêm chỉnh dáng vẻ nữ chủ nhân.

Lục Kinh Chập bỗng nhiên quay đầu cắt ngang lời bà ta, giọng điệu cứng ngắc hỏi: “Sao bà lại ở chỗ này?”

Vương Minh Phương không nghĩ đến anh sẽ hỏi thẳng như vậy, sửng sốt một chút mới cười bồi nói: “À, anh cả và chị dâu cháu đều phải đi làm, bận tối mày tối mặt, dì đến giúp đỡ trông cháu, cha cháu cũng bận, cũng không bận tâm được đến Tiểu Tuyết…”

“Khi nào thì đi?” Hiển nhiên Lục Kinh Chập không muốn nghe bà ta nói tiếp, trực tiếp hỏi, một chút thể diện cũng không giữ lại cho bà ta.

Hạ Thanh Nịnh đi theo sau, trong lòng không nhịn được cho Lục Kinh Chập một tràng vỗ tay, người đàn ông này chẳng những không bị vẻ ngoài giả nhân giả nghĩa của Vương Minh Phương che đậy, còn cực kỳ hiểu rõ.

Vương Minh Phương không nghĩ đến Lục Kinh Chập đuổi thẳng người như vậy, nụ cười trên mặt thiếu chút nữa không giữ được, nhưng từ trước đến nay bà ta nói chuyện xử sự luôn khéo léo đưa đẩy, lập tức cho thấy thái độ.

“Chờ đứa nhỏ lớn hơn chút dì sẽ đi, Kinh Chập à, dì cũng biết mình không thích hợp ở đây.”

“Biết không thích hợp thì đi sớm chút.”

Nhìn Vương Minh Phương bị nói đến nghẹn họng, trong lòng Hạ Thanh Nịnh lại lần nữa cho Lục Kinh Chập một like.

Vương Minh Phương vừa đi vào vừa nói với Lục Tiểu Tuyết, giống như hoàn toàn quên đi xấu hổ bị người ta đuổi.

“Ai nha, dì đừng làm ầm ĩ, cháu sắp không nghe rõ Na Tra náo Hải.”

Bé gái cực kỳ không kiên nhẫn nói.

“Đứa nhỏ này, anh ruột cháu còn không quan trọng hơn việc cháu nghe kể chuyện à?” Vương Minh Phương hơi trách cứ, giống như một người mẹ hiền.

Một lần nữa bị quấy rầy, Lục Tiểu Tuyết rất không vui, mang theo tính tình quay đầu nhìn qua, vừa hay nhìn thấy Lục Kinh Chập đặt túi mang về lên bàn, nhìn thấy túi căng phồng, ánh mắt Lục Tiểu Tuyết sáng lên, hỏi: “Anh hai, anh mang đồ tốt gì vậy, có gì ăn không?”

Nói xong cũng nhanh bước đến, cô bé chạy gấp, hoàn toàn không chú ý đến Hạ Thanh Nịnh đang vào nhà, đâm vào cô.

Dáng dấp Lục Tiểu Tuyết chắc nịch, bây giờ cơ thể này của Hạ Thanh Nịnh quá mảnh mai, lực to lớn đánh thẳng vào eo, cô không đứng vững, cơ thể lảo đảo về sau, bên cạnh là cạnh bàn nhô ra, trước khi ngã xuống, cô theo bản năng đưa tay túm vào thứ có thể nắm được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc