Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong bà ta lại quay đầu nhìn về phía Triệu Thúy Lan, nghĩ chính từ liêm nói: “Thím Thúy Lan, con người của cô tốt, nhưng tất cả đều bị cái miệng này hại, cô xem chuyện hôm nay mình gây ra đi, còn không nhanh xin lỗi Thanh Nịnh.”
Quả nhiên Vương Minh Phương rất lợi hại, dăm ba câu đã chuyển mâu thuẫn về phía người Triệu Thúy Lan.
Bắt bà ta phải nhận lỗi với một con bé từ nông thôn đến, trong lòng Triệu Thúy Lan có 100 lần không nguyện ý, nhưng lại sợ thằng hai nhà họ Lục kéo chính mình đến cục công an, đành phải không cam tâm tình nguyện xin lỗi Hạ Thanh Nịnh.
“Hôm nay là thím không đúng, không nên nói cháu như vậy, thím ở đây xin lỗi cháu, cháu đừng so đo với thím.”
Mặc dù nhìn ra được bà ta không có mấy phần thực lòng, nhưng có thể khiến bà ta xin lỗi mình trước mặt nhiều người như vậy, Hạ Thanh Nịnh vẫn xem như hài lòng.
“Đúng vậy, về sau đừng nói năng lung tung, người biết chuyện biết cô có lòng tốt muốn nhắc nhở, nhưng người không biết còn cho rằng cô đang cố ý bắt nạt tiểu bối đấy.” Vương Minh Phương nói.
Nhìn như là một câu lơ đãng, trong lúc vô tình lại đang chỉ điểm Triệu Thúy Lan, quả nhiên một giây sau, Triệu Thúy Lan bị lừa, theo ý của bà ta bắt đầu nói: “Đúng đúng đúng, Kinh Chập à, thím cũng chỉ có lòng tốt, chỉ muốn nhắc nhở con nhóc Thanh Nịnh này đừng làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Lục các cháu. Nhớ ngày đó cô ta ỷ lại vào cháu như thế nào, bắt cháu cưới cô ta, chuyện này mọi người đều biết.”
Vừa nói vậy, trong nháy mắt sắc mặt Lục Kinh Chập âm trầm, anh cau mày, vô thức siết chặt nắm đấm, nhìn ra được anh đang cực kỳ áp chế lửa giận.
Chuyện của anh và Hạ Thanh Nịnh, cho dù ở giữa có nội tình gì, anh làm chú em chồng lại cưới chị dâu chưa vào cửa, tóm lại vẫn là một chuyện không vẻ vang gì.
Đây cũng chính là nguyên nhân anh đi bộ đội bốn năm không về.
Đây vốn dĩ là chuyện xấu trong nhà họ Lục, lại bị một người ngoài không chút cố kỵ nói ra ở ngoài, chỉ cần là người cần mặt mũi đều sẽ cảm giác được nhục nhã.
Câu chuyện là do Vương Minh Phương cố ý đưa, cũng muốn mượn miệng Triệu Thúy Lan khiến Hạ Thanh Nịnh khó chịu, ai bảo vừa rồi cô không nghe lời, chen vào lời mình.
Lúc này ánh mắt mọi người nhìn về phía Hạ Thanh Nịnh đều vô thức mang theo vẻ khinh bỉ.
Sắc mặt Lục Kinh Chập càng tái mét, cơn giận không lời nào có thể miêu tả xông lên.
Vương Minh Phương thấy mục đích đã đạt được, lại giả bộ làm người tốt, đi lên giảng hòa.
“Ôi chao, sao lại nói mấy chuyện này chứ, việc này đã qua mấy năm rồi, bây giờ con Lập Đông nhà chúng tôi đã lớn vậy rồi, những chuyện này đều sớm quên đi, về sau tất cả mọi người đừng nhắc lại nữa, tránh cho ảnh hưởng đến tình cảm của anh em hai đứa.”
Người này quả nhiên xảo trá!
Hạ Thanh Nịnh thầm than, lời nói không một kẽ hở, vừa nhắc nhở Lục Kinh Chập trước đó ngủ với “chị dâu”, có lỗi với anh cả, lại cho thấy không tính toán với anh, là bọn họ rộng lượng.
Thế nhưng Hạ Thanh Nịnh đã không còn là người không biết ăn nói như nguyên chủ, cô cũng sẽ không chịu ngậm bồ hòn, chỉ thấy cô nhìn về phía Vương Minh Phương, phẫn nộ mang theo khẳng định hỏi ngược lại.
Sắc mặt Vương Minh Phương đột nhiên thay đổi, bà ta không nghĩ đến một Hạ Thanh Nịnh luôn nhẫn nhục chịu đựng, vụng về, không có đầu óc, bỗng nhiên vạch trần chân tướng năm đó, chẳng qua khi đó bọn họ làm kín kẽ không một lỗ hở, bà ta biết bây giờ chắc chắn Hạ Thanh Nịnh không lấy ra được chứng cứ, vì vậy rất nhanh ổn định tinh thần, bị cắn ngược một cái, nói:
“Ai nha, Thanh Nịnh, thím biết bây giờ cháu thấy Kinh Chập về, muốn cứu vãn hình tượng của mình trong lòng thằng bé, nhưng sao cháu có thể chụp bô phân thối như vậy lên đầu thím chứ.
Lúc trước cháu mới đến, Lập Đông nhà thím đối xử tốt với cháu bao nhiêu chứ, cho đến bây giờ đều chưa từng ghét bỏ cháu từ nông thôn đến, chỉ còn chờ cháu đủ tuổi sẽ cùng cháu đăng ký kết hôn.
Nào biết cháu lại nảy ra loại suy nghĩ đó với Kinh Chập, làm ra loại chuyện như vậy, khiến cho hai anh em chúng nó, thậm chí là cả nhà họ Lục đều bị người ta chế giễu, sau đó Kinh Chập cũng cưới cháu, Lập Đông nhà thím cũng không trách cháu, những năm nay thím cũng chưa từng trách móc nặng nề cháu, bây giờ lại nói là thím bảo Lập Đông hại cháu, haiz, Thanh Nịnh, làm người không thể không có lương tâm như vậy!”
Vương Minh Phương càng nói càng đau lòng, đến sau cùng thế mà còn chảy cả nước mắt, người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ Hạ Thanh Nịnh, đều nói cô vong ân phụ nghĩa.
Thật ra Hạ Thanh Nịnh nói ra chân tướng, trước đó đã đoán được kết quả sẽ là như vậy, dù sao lúc sự việc xảy ra, nguyên chủ cũng không giải thích, bây giờ đã qua bốn năm, chính mình lại nói ra, càng không ai tin.
Chẳng qua ý định của cô cũng không phải để mọi người lập tức tin mình, mà chính là chôn xuống một hạt giống hoài nghi trong lòng bọn họ.
Thấy dư luận đều nghiêng về phía mình, Vương Minh Phương càng yên tâm có chỗ dựa chắc chắn, bà ta biết bây giờ Hạ Thanh Nịnh không có chứng cứ, lại cố ý nói tiếp: “Thanh Nịnh, nếu như cháu nói mẹ con thím làm hại cháu, vậy cháu lấy chứng cứ ra, chỉ cần cháu có thể chứng minh là mẹ con thím làm hại cháu, chẳng những cháu có thể gọi công an đến bắt chúng ta, thím và Lập Đông còn dập đầu xin lỗi cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







