Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Công bằng mà nói, Bạch Nguy thật sự không thấy thiết kế lần này có vấn đề gì.
Trước đó cô đã hỏi han cẩn thận những người mình quen, bản thân cũng đã nghiền ngẫm rất lâu.
Ý nghĩa của trường học là dạy người ta yêu bản thân. Điểm này có sai không? Chắc chắn không, chủ tiệm đã nói vậy.
Biểu hiện của việc yêu bản thân là thử thách chính mình, nâng cao năng lực, nhận ra từng bước tiến bộ. Điểm này có sai không? Chắc chắn là không, người tốt bụng trên xe buýt đã nói thế.
Với học sinh, còn gì thử thách hơn, còn gì thấy rõ sự tiến bộ hơn việc thi cử chứ? Đương nhiên là không. Ít nhất, cô nghĩ vậy.
Vả lại, tuy chưa từng học trường của loài người, nhưng cô cũng vừa tốt nghiệp Học viện Quỷ Dị hẳn hoi, còn nhận bằng xuất sắc mấy lần.
Cô thấy thi cử rất thú vị. Luyện đề vui biết bao, thú vị hơn nhiều so với thực tập hay thực hành xã hội.
Dĩ nhiên, cô cũng không thật sự định dạy dỗ gì đám người chơi kia. Những kẻ được chọn làm người chơi đa số là thanh niên khỏe mạnh, rất nhiều người đã từng đi học, những thứ cần học sớm đã học cả rồi.
Điều cô muốn làm, chỉ là tái hiện lại một khung cảnh chân thực, gợi lại ký ức của họ, để họ tức cảnh sinh tình, để nỗi cảm động và hoài niệm trỗi dậy từ tận đáy lòng.
Để làm được điều này, cô còn đặc biệt tham khảo phòng thi thật của loài người, sắm thiết bị ghi âm chuyên dụng, bắt chước và ghi lại đủ loại âm thanh thường có trong phòng thi...
Cô nhớ, loài người còn có một từ chuyên môn cho loại âm thanh này, hình như gọi là tiếng ồn trắng.
Đã tra trên mạng rồi. Có trang web còn phải trả tiền mới được nghe. Của cô hoàn toàn miễn phí.
Đề bài cũng cố tình ra thật đơn giản, sợ khó quá sẽ làm người chơi mất hứng hồi tưởng quá khứ. Để tăng cảm giác nhập tâm, còn có cả "giám thị chuyên nghiệp" biểu diễn.
Hơn nữa lúc nãy cô làm giám thị, phản ứng của người chơi kia rõ ràng rất tốt mà!
Dù đến giờ cô vẫn chưa hiểu tại sao giáo viên loài người lại thích gõ gõ lên bài thi của người khác. Nhưng không sao, kết quả mới là quan trọng.
Mỗi lần cô bắt chước gõ gõ lên bài thi, hắn đều lập tức có phản ứng, rõ ràng là rất thích kiểu tương tác nhỏ đầy thiện ý này.
Cho nên Bạch Nguy thật sự nghĩ mãi không ra. Gần một phần tư lọ Kinh Cụ Cốt Tử kia từ đâu mà ra?
Sinh ra cốt tử thì thôi đi, cứ cho là vì đang trong quái đàm nên áp lực lớn. Nhưng cái lọ Ái Ý trống rỗng kia là sao?
Nửa đêm mơ về phòng thi năm xưa, chẳng lẽ không gợi lên nổi một chút hoài niệm nào sao?
Điều này hợp lý không? Không hợp lý chút nào!
Bạch Nguy càng nghĩ càng phiền, thậm chí còn hơi tức giận. Mãi đến khi bóng lưng Tạ Bác Đức xuất hiện trước mắt, cô mới lặng lẽ đi chậm lại.
Đối phương đang nấp sau một cây cột, căng thẳng nhìn ngó xung quanh.
Bạch Nguy không quên mục đích, lập tức thu liễm hơi thở, rồi nhấc hình nhân nhỏ màu đen trên tay lên, cẩn thận đặt lên đầu.
Hình nhân phối hợp 'bộp' một tiếng nằm rạp xuống, cơ thể nhanh chóng giãn ra, tan chảy, trong nháy mắt biến thành một vũng chất lỏng sền sệt, lặng lẽ chảy xuôi theo trán và má cô, rồi dần đông cứng lại.
Đến khi Bạch Nguy ngẩng mặt lên lần nữa, ngũ quan đã thay đổi hoàn toàn.
Sợ có sự cố, Bạch Nguy còn đưa tay sờ sờ. Xác nhận ngũ quan bình thường, cô mới nhanh chân đuổi theo, vỗ nhẹ vào vai Tạ Bác Đức.
"!" Tạ Bác Đức đang rình xem có lao công nào xuất hiện không, bị vỗ bất thình lình, sợ tới mức suýt hét lên.
"Xin lỗi, xin lỗi đã làm cậu giật mình!" Bạch Nguy vội vàng xin lỗi. "Tôi... tôi chỉ là, lúc nãy thấy cậu từ phòng 601 đi ra..."
Cô cố gắng đọc thuộc lời thoại đã chuẩn bị, ra vẻ bí mật hạ giọng: "Chuyện là thế này, tiết học sau của tôi còn lâu mới tới, muốn đến đó ngồi một lát, nhưng lại không dám, nên muốn đến tìm cậu hỏi thăm chút..."
"Cửa ải phụ trong phòng 601 đó, có đáng sợ không?"
Tạ Bác Đức: "..."
Dường như bị gợi lại ký ức tồi tệ, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Ngừng một lát, hắn mới nói với giọng không tự nhiên: "Cũng được... không đáng sợ lắm. Bình thường thôi."
"Thật không?" Mắt Bạch Nguy sáng lên. "Vậy thì tốt quá."
"À phải rồi, lúc trước tôi còn thấy, trên bảng đen có ghi quy tắc... có phải chỉ cần làm đúng bài là qua ải được không?"
"Đúng vậy." Tạ Bác Đức gật đầu không nghĩ, giọng hơi thiếu kiên nhẫn. "Chỉ là giữa chừng nó có thể gây ra chút động tĩnh dọa cậu thôi... nói chung có tay là qua được."
"Vậy chẳng phải gần giống kỳ thi bình thường sao?" Bạch Nguy hỏi dồn. "Giống hệt đúng không?"
"Xem cậu nói kìa, sao có thể giống được!" Tạ Bác Đức lại nói ngay.
Có giám thị nhà ai lại rảnh rỗi đứng chỉ trỏ mãi vào một câu hỏi không hề sai chứ.
Hắn rất muốn nói vậy, nhưng ý nghĩ vừa xoay chuyển, lời đến miệng lại nuốt vào.
Hắn đâu phải thằng ngốc. Hắn đã qua ải, đó là sự thật. Vậy suy ngược lại, rất dễ kết luận:
Màn này quả thực không khó. Bài kiểm tra không có cạm bẫy, thậm chí đề bài đúng là toán tiểu học, là do hắn tự suy diễn quá nhiều.
Còn việc vị giám thị kia cứ gõ gõ mãi, phần lớn cũng giống những âm thanh kỳ lạ kia, chỉ là để làm người ta rối trí.
Tuy hắn đúng là có bị dọa, nhưng trong mắt người ngoài, những thủ đoạn này có lẽ thật sự không cao tay.
Hơn nữa, dù không biết tại sao kính Ngu Thiện không có tác dụng, nhưng xét cho cùng, là do hắn tự dọa mình mới gây ra động tĩnh lớn như vậy...
Chuyện này mà nói ra thì ít nhiều cũng hơi mất mặt.
Vả lại...
Hắn tự thấy mình không phải người xấu, nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam. Ít nhất là không tốt đến mức hào phóng đem kinh nghiệm dò mìn của mình tặng không cho người khác. Người ta nhận gợi ý, qua ải không tổn thất gì, vậy bản thân mình bị dọa cho ngớ người thì tính là gì? Thằng ngốc à?
Với lại màn này thật sự không khó, cũng không chết người. Không qua ải thì phần lớn cũng chỉ bị dọa một phen rồi về điểm hồi sinh, hậu quả không nghiêm trọng.
Thế là, hắn cố nuốt mấy chữ "giám thị" vào bụng, đổi giọng nói:
"Có kỳ thi nhà ai lại... kỳ quặc thế này chứ!"
"?" Bạch Nguy nghe vậy lại ngớ người.
"Kỳ quặc lắm sao?" Cô không nhịn được lặp lại, ánh mắt có chút mờ mịt. "Xin hỏi là kỳ quặc thế nào?"
"Chính là mấy câu hỏi đó, nhìn thì đơn giản." Tạ Bác Đức ra vẻ cao thâm. "Đơn giản đến mức như đang sỉ nhục trí thông minh của cậu vậy. Nhưng thực tế, tất cả chỉ là bề ngoài thôi. Bên trong ẩn chứa nhiều điều sâu xa lắm."
Bạch Nguy: "..."
À. Có sao?
"Nói thật cho cậu biết, đây mới là điểm đáng sợ của ải này." Thấy cô ngơ ngác, Tạ Bác Đức vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng. "Hơn nữa cậu nghĩ mà xem, điều đáng sợ nhất của thi cử là gì? Chính là bắt cậu làm bài nhưng không cho cậu biết đáp án, đợi đến khi cậu biết đúng sai thì đã không còn cơ hội hối hận... Nó lợi dụng chính điểm này!"
Bạch Nguy: "..."
À. Là vậy sao?
"Ừm, nói chung tình hình rất phức tạp, tôi cũng không thể nói quá chi tiết được, đợi khi nào cậu gặp phải sẽ hiểu thôi. Màn này với tôi thì đơn giản, nhưng tôi không biết trình độ của cậu thế nào, nên không dám nói chắc..." Tạ Bác Đức chốt lại, giọng điệu vẫn đầy vẻ cao thâm.
"Tóm lại cậu cứ nhớ kỹ, phải để ý. Nhớ kỹ, thứ càng đơn giản, càng phải cảnh giác."
Bạch Nguy: "..."
Cái đầu vốn đã đầy nghi vấn giờ lại càng thêm mơ hồ.
Cô còn định hỏi thêm nhưng Tạ Bác Đức đã nói bận việc, vội vàng chạy mất. Bạch Nguy đành phải quay về phòng 601. Vừa vào cửa lại có người chơi lẻn vào.
Lần này đến khá đông, một lúc bốn người, có lẽ là một đội.
Cô vội vàng sắp xếp lại hiện trường và đóng vai giám thị, nhất thời quên mất việc trả nốt tiền cho Cổ Dài. May mà tính tình anh cũng tốt, thấy Bạch Nguy đang bận cũng không giục, tự tìm một góc yên lặng chờ đợi, còn cố tình ẩn thân đi vì sợ bị nghi là cướp công.
Nửa tiếng nữa nhanh chóng trôi qua. Mãi đến khi xác định mấy người chơi kia đã rời đi, anh mới chui ra từ sau thùng rác, đang định khéo léo đòi tiền, thì lại thấy Bạch Nguy như bị kích thích, 'vèo' một tiếng, lại chạy ra ngoài.
...Chắc không phải định quỵt nợ đấy chứ?
Cổ Dài thầm nghĩ, khập khiễng đi về phía trước vài bước, nhìn thấy cái lọ Kinh Cụ Cốt Tử được Bạch Nguy lấy ra, trong lòng thốt lên một tiếng "Oa", lập tức phủ định suy nghĩ của mình.
Mới bắt đầu được bao lâu, cốt tử đã tích được hơn nửa lọ rồi. Đặt vào quái đàm của bọn họ, một ván mà thu hoạch được thế này, đúng là phải đốt lửa ma ăn mừng.
Nghĩ đến đây, anh không nhịn được ôm lấy túi áo. Bên trong vẫn còn hai mươi cốt tử mà Bạch Nguy trả lúc trước.
Hơi đói, nhưng nghĩ lại thì thôi. Còn phải mang về chia nữa.
Anh thầm thở dài, thấy Bạch Nguy không có ở đó, còn tốt bụng giúp cô trông nom thêm hình nhân nhỏ bị gãy tay kia một lát, ép mình không nhìn vào cái lọ Kinh Cụ Cốt Tử sắp đầy ắp. Càng nhìn càng đói.
Vả lại, có nhìn cũng vô dụng. Lọ Kinh Cụ Cốt Tử hiện nay đều do Học viện Quỷ Dị thống nhất phát hành, có kỹ thuật chống trộm tiên tiến nhất. Ngoài chủ nhân ra, quái vật khác không thể nhấc lọ lên, đừng nói đến chuyện lấy đồ bên trong.
May mà cô gái kia rất nhanh đã quay lại, sòng phẳng trả nốt tiền, sau đó liền nhíu mày, nghiêm túc nghiên cứu tờ giấy thi trên bàn.
Cổ Dài nhận tiền xong vốn định đi, thấy vẻ mặt cô đầy đau khổ, lại không khỏi tò mò: "Sao thế, cô muốn sửa à?"
"Ừm." Bạch Nguy cũng không giấu, gật đầu thẳng thắn. "Dựa theo kết quả khảo sát người dùng hai lần trước, độ khó của đề bài chắc chắn có vấn đề, bắt buộc phải điều chỉnh."
Cổ Dài: ...
Đúng là đại lão có thể farm hơn nửa lọ cốt tử chỉ sau một tiếng. Nghe cách dùng từ, nhìn thái độ này xem.
Thế nào gọi là chuyên nghiệp.
Anh càng thêm tò mò, thử nhích về phía bục giảng, thấy Bạch Nguy không phản đối, bèn cẩn thận vươn dài cổ ra nhìn.
"Đúng thật." Anh không nhịn được gật đầu. "Dễ quá."
"Đúng không!" Bạch Nguy liếc anh. "Cho nên tôi quyết định, phải tăng độ khó lên một chút..."
Cô vốn đã rất để tâm đến câu "đơn giản đến mức sỉ nhục trí thông minh" và "càng đơn giản càng phải cảnh giác" của Tạ Bác Đức. Vừa nãy chạy ra ngoài hỏi thêm một lượt, phản hồi nhận được càng khiến cô kiên định hơn với ý định sửa đề.
"Hiểu rồi, là muốn đề bài phù hợp hơn với trình độ học sinh trung học đúng không." Cổ Dài tỏ vẻ đã hiểu. Nếu nhớ không lầm thì trung học của loài người học cái gì ấy nhỉ? Hàm số? Phương trình? Hình như còn có hình học, trong ấn tượng của anh thì khó kinh khủng...
"Tôi chuẩn bị đưa vi tích phân vào." Bạch Nguy bình tĩnh nói nốt vế sau.
Cổ Dài: "..." Hả??
"Tôi vừa hỏi rồi, mấy người chơi kia nói khi học trung học bọn họ học vi tích phân." Bạch Nguy vẻ mặt nghiêm túc. "Bọn họ lớp 10 đã phải học toán cao cấp, lớp 11 phải học mô hình hóa toán học, ai cũng phải biết hết."
Cổ Dài: "..." Khoan đã, cô chắc chắn bọn họ không phải đang chém gió đấy chứ? Hoặc là, đang mỉa mai?
Anh thật sự tò mò lúc đó Bạch Nguy đã hỏi thế nào, nhưng so với chuyện này, bây giờ anh còn tò mò một chuyện khác hơn.
"Vậy thì, cô có hiểu thứ này không?" Anh hỏi với giọng đầy kính trọng. "Cái thứ gọi là vi tích phân ấy?"
"Hoàn toàn không biết." Bạch Nguy vô cùng thẳng thắn. "Nhưng tôi có thể học ngay bây giờ. Tôi học mấy thứ này nhanh lắm."
...
Cổ Dài nói đến cuối, giọng bất giác nhỏ đi. Bạch Nguy ngược lại rất dứt khoát, suy nghĩ một lát rồi lập tức gật đầu.
"Được, nếu các người giúp tôi hoàn thành, cốt tử... tôi cân cho các người hai cân."
Xét thấy sau khi sửa xong, số cốt tử thu được chắc chắn sẽ không nhiều như bây giờ, nếu chia theo phần trăm thì đối phương sẽ bị thiệt, Bạch Nguy dứt khoát ra giá trọn gói. Nói xong, cô ngẫm nghĩ, lại bổ sung: "À phải rồi, quái đàm của các người tên là gì? Hoặc có thể cho tôi tên của giáo viên đó không? Tôi sẽ ghi tên các người vào phần người ra đề, cũng coi như là cảm ơn."
"Ối chà không cần đâu!" Cổ Dài lần đầu gặp người trả tiền theo cân, vui tới mức cổ muốn xoay vòng, ngừng một lát, lại nói nhỏ. "Chị đại kia tên là Ông Hồng Nghê, lúc còn sống rất nổi tiếng, là danh sư đó! Cô có thể ghi tên chị ấy."
"Được." Bạch Nguy đồng ý ngay, rồi lại lật xem mấy tờ bài thi đã làm trước đó. Cổ Dài lại thấy kỳ quặc: "Mấy tờ bài thi đó có vấn đề gì sao?"
"Không có. Tôi chỉ muốn ghi lại hết tên của những người chơi này thôi." Bạch Nguy đã có ý tưởng, trên mặt cũng nở nụ cười.
Cổ Dài nhìn theo, chỉ thấy trên những tờ giấy đó có tên thật, có tên lại giống ID trên mạng.
"Dù sao thì việc hoàn thiện bài thi cũng là dựa trên đề xuất của bọn họ." Bạch Nguy nói tiếp. "Cho nên tôi muốn sau khi hoàn thành phiên bản bài thi mới, sẽ dành riêng một khu vực để viết danh sách cảm ơn, ghi hết tên bọn họ vào, để những người chơi đến sau đều biết, chúng ta có thể tiến bộ, công lao của họ là không thể phủ nhận."
Có qua có lại, biết ơn báo đáp.
Đây, sao lại không phải là một loại tình yêu chứ?
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




