Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông Hồng Nghê, từng là giảng viên một trung tâm luyện thi, nổi tiếng với tài ăn nói, bán được vô số sách. Nếu không chết quá sớm, cô cảm thấy mình ít nhiều cũng có thể thử sức với nghề diễn viên hài độc thoại.
Khi nhận được cuộc gọi video từ đồng nghiệp, cô đang ở chỗ làm của mình, tự giác luyện cười. Cô cố đạt tới mức mỗi lần cười, khóe miệng đều có thể kéo chuẩn xác đến tận mang tai. Nghe nói hiệu quả thị giác như vậy sẽ rất tốt.
"Nhanh nhanh, giúp một tay, ra một đề thi!" Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lo lắng của đồng nghiệp. "Có người đặt làm riêng, trả tiền còn ghi tên cô nữa!"
"???" Chết đã ba năm, đây là lần đầu cô nghe thấy yêu cầu như vậy. Ông Hồng Nghê xoa xoa quai hàm đã mỏi nhừ. "Tình hình gì thế? Anh nói chậm lại xem nào."
Không thể chậm được, kim chủ đang đợi ngay bên cạnh. Cổ Dài kích động đến mức cái cổ múa loạn xạ. Sau một hồi giải thích, Ông Hồng Nghê cuối cùng cũng miễn cưỡng hiểu ra.
"Ra đề vi tích phân cho người chơi à? Thú vị đấy." Cô chậm rãi ngồi thẳng dậy. "Nhưng anh có vội cũng vô dụng. Đợi tôi tìm chút tài liệu đã."
"Cô ấy ra giá hai cân cốt tử." Cổ Dài cuối cùng cũng nói đến trọng điểm.
"..." Hơi thở của Ông Hồng Nghê khựng lại, khóe miệng lại vô tình kéo đến tận mang tai.
Cô nhanh chóng trấn tĩnh lại và cho biết ít nhất cũng phải mất nửa tiếng, không nhanh hơn được.
"Nửa tiếng... À cũng được, tóm lại cô nhanh tay lên." Cổ Dài gãi gãi đầu, bỗng như nghe thấy gì đó. Anh quay đầu nói chuyện với người khác, cái cổ dần rời xa ống kính. Từ phía Ông Hồng Nghê, chỉ nghe được vài lời đứt quãng.
"À đúng rồi, cô muốn tôi giảm giá mạnh... Tự tùy chỉnh à? Cũng được thôi, nhưng phải xem ý cô thế nào... À, thật sao? Vậy thì chắc chắn không thành vấn đề..."
Một lát sau, ống kính hơi rung, cái cổ dài ngoằng lại rụt về.
"Lại sao nữa?" Cô tò mò. "Bán được diêm rồi à?"
"Ừ. Vẫn là vị đại lão đó." Cổ Dài trông có vẻ hơi lâng lâng. "Cô ấy thử dùng diêm của chúng ta xong, quyết định lấy trước hai mươi hộp. Dùng tốt sẽ mua thêm."
Hai mươi hộp diêm, tính theo giá giảm cũng chỉ hai mươi cốt tử, dĩ nhiên không thể so với khoản thu nhập lớn là hai cân. Nhưng với hoàn cảnh hiện tại của bọn họ, cốt tử chắc chắn là càng nhiều càng tốt.
"Nhiều thế?" Ông Hồng Nghê kinh ngạc. "Không phải cô ấy chỉ tổ chức thi cử thôi sao?"
"Ừm, cô ấy nói muốn nâng cao trải nghiệm của người chơi, thay đổi nhược điểm là nộp bài xong mới biết đúng sai..." Cổ Dài thực ra cũng không hiểu lắm. "Nhưng hình như cô ấy không hài lòng với ảo giác mặc định, muốn tạo ra chút gì đó ấm áp sống động, nên đang nghiên cứu cách tự tùy chỉnh..."
Ấm áp sống động. Bốn từ này vừa thốt ra, Ông Hồng Nghê không khỏi im lặng. Cố lý giải nhưng hơi khó.
Nhưng không sao, cô nghĩ. Vị kim chủ này làm vậy chắc chắn có thâm ý của mình.
Giống như một bên B ưu tú, việc duy nhất họ cần làm là nhận tiền làm việc, và phải làm cho thật tốt.
Vi tích phân chứ gì.
Cô kết thúc cuộc gọi, tự tin vỗ vỗ mặt.
Hôm nay sẽ cho cô ta thấy thế nào là chuyên nghiệp.
Tôi sẽ làm khó chết bọn họ!
*
Phía bên kia.
Cất điện thoại đi, Cổ Dài khẽ thở phào, thư giãn ngả người ra sau.
Việc ra đề cần thời gian, anh đã nói với Bạch Nguy rồi, may mà cô không có ý kiến gì. Vậy nên tiếp theo, anh chỉ cần ngoan ngoãn đợi ở đây là được.
Dĩ nhiên, vì sợ làm phiền kim chủ, anh không ngồi trong phòng học mà ra ngoài hành lang. Gió từ đâu thổi tới, mang theo tiếng hét thảm của người chơi từ xa, cũng khá là thư thái.
Đúng lúc này, cuối hành lang lại có tiếng bước chân. Anh quay đầu theo tiếng động, quả nhiên thấy lại có mấy người chơi đi cùng nhau về phía này, trông đều hơi nhếch nhác, dường như vừa trải qua một trận truy sát.
Anh theo bản năng muốn trốn đi, nhưng nhớ ra mình đang tàng hình nên lại yên tâm ngồi xuống. Thấy đám người chơi càng lúc càng đến gần, anh như cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Anh bật dậy, nhanh chóng đi vào phòng học.
Dân bản địa của trường này cơ bản đều mặc đồ giáo viên, học sinh, rất dễ nhận biết, phong cách hoàn toàn khác với đám mà anh vừa thấy.
Cổ Dài vừa nói vừa vô thức liếc nhìn hai bên phòng học.
Phòng học này không chỉ ở vị trí hẻo lánh, tín hiệu kém, mà quan trọng nhất là hai bên đều có cửa sổ lớn. Dựa theo 'nguyên tắc cái nhìn cuối cùng', nỗi sợ hãi thu thập được rất dễ bị kẻ khác hớt tay trên. Đây là chuyện ai cũng biết.
Thực tế, anh đã chú ý thấy bên ngoài cửa sổ sát hành lang thỉnh thoảng có bóng người trông như giáo viên chủ nhiệm lượn qua lượn lại. Nhưng không biết Bạch Nguy đã dùng cách gì, mà người chơi trong phòng lại không hề liếc ra ngoài một lần nào, khiến cho vị giáo viên âm khí nặng nề kia luôn phải về tay không.
Anh đoán có lẽ liên quan đến năng lực của cô. Dù sao trên bảng đen có viết "đừng nhìn đông ngó tây". Nếu có năng lực hệ quy tắc thì đúng là có thể dùng nó để ràng buộc người chơi.
Nhưng nếu có quái vật khác trà trộn vào phòng học thì lại là chuyện khác.
Ở khoảng cách gần như vậy, bọn chúng chắc chắn có nhiều cách gây rối hơn.
Là một bên B ưu tú luôn lo cho khách sộp, anh không khỏi sốt ruột. Bạch Nguy chỉ ngừng lại một chút, mặt không đổi sắc.
"Vậy à, thế thì đúng là hơi phiền." Cô nghĩ ngợi một lát, rồi nhấc một hình nhân nhỏ màu đen đặt vào tay Cổ Dài. "Vậy có thể phiền anh thêm lần nữa không?"
"Buổi thi tiếp theo, phiền anh làm giám thị. Rất đơn giản, chỉ cần đi đi lại lại, thỉnh thoảng gõ gõ lên bài thi, giữ tương tác với người chơi là được."
Nói xong, cô chỉ vào tờ giấy thi, vẻ mặt nghiêm túc: "Chuyện khác anh không cần bận tâm, có vấn đề gì, chúng sẽ trực tiếp trao đổi với tôi."
"Ờ... không vấn đề gì." Cổ Dài sững người, theo bản năng gật đầu. "Vậy còn ngài?"
"Tôi á?" Bạch Nguy nghiêng đầu, rồi cười ngọt ngào. "Tôi đương nhiên là phải đi duy trì trật tự phòng thi rồi!"
"Mấy thứ bẩn thỉu trà trộn vào luôn phải có người ném ra ngoài chứ."
Cổ Dài: Ồ... Hửm?
*
Không lâu sau.
Diễn đàn Như Tử.
Một bài đăng lặng lẽ trôi lên trang đầu.
[Chủ đề: Cứu mạng, có đại lão nào đã qua ải phòng 601 tòa nhà Chí Học trường Trung học Tri Hành chưa? Tha thiết xin đáp án chuẩn! Hướng dẫn cũng được!]
[L1 Chủ post: Như tiêu đề. Tôi và ba đồng đội đang ở phòng 601. Nhiệm vụ là thi cử, đề nhìn không khó nhưng không khí quá quỷ dị!]
[L2 Chủ post: Ba chúng tôi đều có "Giấy ghi chú Tâm Linh Tương Thông", có thể trao đổi riêng. Nhưng thật sự không chắc sau mấy câu hỏi này có cạm bẫy gì không, nên muốn hỏi có người tốt bụng nào qua rồi không? Cho một hướng đi cũng được, cầu xin đó!]
[L3 Khách 056: Hả? Tôi ngớ người rồi sao, chủ post đang ở trong quái đàm à? Sao đăng bài được?]
[L4 Hoa Đăng Sơ Thượng: @L3 Có đạo cụ + điện thoại thì được. @Chủ post Tòa Chí Học 601, tôi nhớ đó là ải dễ nhất mà? Lại không chết người, không làm được thì bỏ cuộc đi, chạy một chuyến về điểm hồi sinh là xong.]
[L5 Chủ post: @L3 Vâng, có đạo cụ. Tôi có "Trợ thủ mạng vạn năng", mỗi quái đàm đăng bài được một lần. @L4 Không dám về điểm hồi sinh. Vừa bị lao công dí, sợ nó ở đó canh xác. Hơn nữa ở đây đáng sợ quá, cũng không ghi rõ hình phạt thất bại, chúng tôi không dám cược.]
[L6 Khách 091: Ngủ dậy thấy chuyện lạ. Phòng 601 mà cũng có người kêu đáng sợ. Chủ post không có kính à?]
[L7 Chủ post: Có! Chúng tôi đều có! Tôi còn có nút bịt tai chống ồn! Nhưng không biết tại sao, cả hai đều vô dụng, một chút tác dụng cũng không có! Tôi vẫn thấy thứ quái dị, vẫn nghe thấy đủ loại âm thanh! Rất rõ ràng!]
[L8 Mod 002: Chủ post, cậu mô tả chi tiết tình hình được không?]
[L9 Chủ post: @L8 Thi viết, toàn đề toán, nhìn rất đơn giản nhưng nghiên cứu kỹ thì có chút quỷ dị, kiểu mơ hồ không đúng lắm. Quy tắc cấm trao đổi, cấm nhìn đông ngó tây, không biết có phải vì vậy không mà đầu tôi không dám quay đi. Chỉ cần nảy sinh ý nghĩ đó thôi là trong lòng đã thấy sợ, thở không ra hơi.]
[L10 Chủ post: @L8 Trong phòng có giám thị, cứ đi tới đi lui, còn nhìn chằm chằm vào những câu đã viết. Đây là quái vật duy nhất tôi thấy. Không có tính công kích nhưng luôn ra hiệu ám chỉ trên bài thi, tôi không biết nó có ý gì (chính vì thế chúng tôi mới thấy đề này không đơn giản).]
[L11 Chủ post: À đúng rồi, vị giám thị đó, tôi chưa thấy mặt chính diện nhưng cảm giác cô ta rất cao, cổ rất dài. Hơn nữa tôi luôn cảm thấy mặt cô ta như đang tan chảy, vì mỗi lần đến gần, tôi đều nghe thấy âm thanh giống như bùn đang chảy.]
[L12 Hoa Đăng Sơ Thượng: Eo ôi, đáng sợ. Bối cảnh ải này không phải là hỏa hoạn đấy chứ? Kiểu mặt người bị nướng chảy ra ấy?]
L13 Khách 056: Vốn không thấy đáng sợ, bị lầu trên nói một câu tự dưng rợn gáy. Vậy chiều cao của giáo viên thì sao?]
[L14 Hoa Đăng Sơ Thượng: @L13 Không phải cô ấy nói cổ giáo viên dài sao? Cổ dài thì rất có thể vừa bị thiêu vừa treo cổ. Treo cổ thì cơ thể sẽ bị dài ra do trọng lực.]
[L15 Khách 091: Vậy thì đáng sợ thật. Một cửa ải nhỏ mà có bối cảnh ẩn giấu. Thường loại này phải dựa vào câu chuyện để đưa ra quyết định mới đúng chứ?]
[L16 Hoa Đăng Sơ Thượng: Nếu thật sự như vậy thì bài thi chắc chắn không đơn giản. Không chỉ là bắt làm bài đâu, phần lớn cũng liên quan đến bối cảnh.]
[L17 Mod 002: Được rồi, đừng chen ngang nữa. @Chủ post tiếp tục đi, còn gì khác không?]
[L18 Chủ post: Những gì nhìn thấy được chỉ có vậy thôi. Nhưng còn nghe thấy đủ loại âm thanh khác. Hình như trong phòng còn có rất nhiều người cùng thi...]
[L19 Oan Chủng 1/4: Ờ, tôi vừa qua ải đó xong. Chỉ có thể nói chủ post và lầu trên nghĩ nhiều quá. Ải này thật sự không có nhiều khúc mắc, cứ làm theo quy tắc và lối suy nghĩ bình thường nhất, làm xong nộp là được. Nộp xong trên bục giảng có cái hộp, có thể lấy một tờ giấy nhỏ, nhưng tôi thấy vô dụng nên không rút. Chủ post có thể rút thử xem.]
[L20 Khách 0056: Hả? Gì đây? Lại thêm một người mang wifi vạn năng à?]
[L21 Oan Chủng 1/4: @L20 Tôi thật sự không phải. Xui bị lao công chém rồi. Bốn người lận đó, không biết sao lại chỉ chém tôi, thế là bị loại rồi còn gì.]
[L22 Hoa Đăng Sơ Thượng: Hừm... xin lỗi, tôi hơi nghi ngờ. Bởi vì theo cách nói của cậu thì ải này chẳng khác nào cho không. Điều này không hợp logic.]
[L23 Hoa Đăng Sơ Thượng: @L21 Hơn nữa cửa ải có thể vô hiệu hóa đạo cụ bảo vệ, chứng tỏ đằng sau nó chắc chắn có một sức mạnh rất lớn. Một tồn tại lợi hại như vậy lại tạo ra một cửa ải cho không, càng không hợp logic hơn.]
[L24 Khách 0023: Không có ý gì khác, chỉ nhắc nhở, giờ này sẽ có thứ quái dị trà trộn vào diễn đàn đó, mọi người cẩn thận chút.]
[L25 Oan Chủng 1/4: Các người có ý gì? Nghi ngờ tôi à?]
[L26 Oan Chủng 1/4: Được, vậy tôi nói thẳng. Lần này tôi vào cùng đội cố định, tổng cộng bốn người. ID tôi liệt kê hết ở đây, ai không tin tự đi mà xem thông tin. Tài khoản QQ cũng để hết ở đây, tài khoản giả có thể bắt chước được đến mức này sao? Tiện thể @Chủ post nếu cậu có lòng thì lúc đi nộp bài có thể lật xem mấy tờ giấy thi trên bục giảng. Lúc làm bài tôi dùng tên giả, cái tờ ghi "Tất Vĩnh Phát" chính là tôi! Anh em tôi ghi là "Tất Vĩnh Kiện"! Cậu lên lật xem là biết tôi có lừa không!]
[L27 Chủ post: @L26 Được rồi, cảm ơn bạn QAQ. Xin lỗi lúc nãy giám thị cứ lởn vởn, không dám dùng điện thoại. @L26 Đại ca vậy tôi muốn hỏi thêm, lúc các cậu thi, có luôn nghe thấy tiếng đông đông đông ở phía sau phòng học không?]
[L28 Oan Chủng 1/4: Đông đông đông gì? Cậu nói rõ hơn xem nào.]
[L29 Chủ post: Chính là, giống như có thứ gì đó gõ cộc cộc xuống đất. Phía cửa sổ cũng thường có tiếng "đông" một cái.]
[L30 Oan Chủng 1/4: Ờ, hình như không có. Hơn nữa tôi nhớ, lúc chúng tôi vượt ải, cửa sổ luôn đóng mà.]
...
Hả?
Trong phòng học, cô gái đang lén lút dùng điện thoại khựng lại.
Gần như ngay khoảnh khắc nhìn thấy câu nói này, cửa sổ phía sau lưng lại có một tiếng động trầm đục.
"Thịch". Như thể có thứ gì đó rơi từ cửa sổ xuống.
Ngón tay đang bấm điện thoại bất giác cứng đờ. Đúng lúc này, giao diện tự động làm mới, lại có thêm mấy dòng trả lời.
[L31 Khách 045: À, hóa ra là phòng 601.]
[L32 Khách 045: Tôi cũng là người chơi vượt ải ở Trung học Tri Hành lần này, đang học thể dục ở sân. Từ lúc nãy đến giờ, cứ liên tục có người rơi từ cửa sổ tầng 6 xuống, bên cửa sổ còn có một cô gái đứng đó, đáng sợ chết đi được... Đến cả quái vật làm giáo viên thể dục cũng đứng hình nhìn theo. Tôi còn đang thấy kỳ lạ, là người chơi trong phòng học nào mà lại bị hành thành ra nông nỗi này.]
[L33 Khách 045: @Chủ post Vậy là phòng học của các cậu cứ liên tục có người nhảy lầu, mà cậu không có cảm giác gì luôn à?]
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




