Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quái Đàm Của Tôi Tràn Đầy Tình Yêu Chương 8: Lớp Học Yêu Thương (2)

Cài Đặt

Chương 8: Lớp Học Yêu Thương (2)

Phòng học trống hoác, tĩnh lặng như tờ.

Yên tĩnh đến mức Tạ Bác Đức chỉ nghe thấy tiếng tim mình nện thình thịch trong lồng ngực.

Quy tắc "đừng nhìn đông ngó tây" hằn sâu trong óc, đến cái dũng khí khẽ xoay cổ hắn cũng chẳng có. Trong tầm mắt hắn, chỉ có bàn tay xanh trắng kia, không nhanh không chậm gõ gõ mấy cái, rồi mới từ từ rời đi.

Tiếng thở dài từ phía sau chỉ thoáng qua, nhưng cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm thì mãi không tan. Tạ Bác Đức gần như cứng đờ người. Mãi đến khi tiếng bước chân nhịp nhàng lại vang lên bên cạnh, hắn mới sực tỉnh, vội vàng đọc lại đề bài.

Lớp của Tiểu Phong có 69 người, hôm nay trường tổ chức cho 36 người đi tảo mộ, hỏi trong lớp còn lại ___ người?

...À.

Tạ Bác Đức sững người.

Lúc này hắn mới nhận ra mình tính sai thật. 69 trừ 36, hắn lại viết thành 36.

May mà bút chì có sẵn tẩy ở đuôi.

Hắn vội vàng tẩy đáp án sai, điền lại con số khác, trong lòng thầm thở phào.

...Ai ngờ, vừa điền xong chưa được bao lâu, tiếng bước chân khe khẽ kia lại dừng lại sau lưng hắn.

Tiếp đó lại là một tiếng thở dài.

Tạ Bác Đức, lúc này đã làm thêm được mấy câu sau: "..."

Khoan đã, ý gì đây? Lại sai câu nào nữa à??

Tạ Bác Đức lại cứng người.

Một cảm giác hoài nghi chính mình mơ hồ len lỏi, nhưng trớ trêu thay, lần này vị "giám thị" kia chỉ thở dài chứ không thèm đưa tay ra nữa. "Nó" chỉ im lặng đứng cạnh một lát rồi lại bỏ đi.

Cả phòng học chỉ có một mình hắn, chẳng hiểu nổi "cô ta" cứ đi tới đi lui giám sát cái quái gì.

Tạ Bác Đức hơi do dự nhưng vẫn quyết định xem lại kỹ mấy câu đầu. Nhưng vì xem một lượt không thấy lỗi, hắn đã phải xem lại đến ba lần.

Tính đi tính lại, xác nhận không sai sót, hắn vừa định yên tâm viết tiếp thì tiếng bước chân lại vang lên.

Cảm giác bị nhìn chằm chằm cũng quay trở lại.

Lần này không còn tiếng thở dài, mà là một tiếng cảm thán rất khẽ, như muốn nói gì đó lại thôi, một âm thanh kỳ quặc. Ngay sau đó, bàn tay xanh trắng lại xuất hiện.

Nó đè lên tờ giấy thi, gõ gõ vào một câu hỏi, rồi nhanh chóng rụt về.

Vấn đề là, chỗ nó chỉ, vẫn là câu hỏi về Tiểu Phong đi tảo mộ.

...

Điều này khiến Tạ Bác Đức rối trí cực độ.

69 trừ 36, bằng 33, đúng mà?

Chẳng lẽ viết cẩu thả quá, nhìn không ra?

Một cảm giác kỳ quái dâng lên, như có tảng đá lớn treo lơ lửng trên đầu. Tạ Bác Đức mím chặt môi, tự giác tẩy đáp án, rồi cẩn thận nắn nót viết lại.

Nhưng vừa viết xong, bàn tay kia lại xuất hiện.

Đầu ngón tay khẽ động, vẫn gõ vào vị trí đó.

Tạ Bác Đức: ...

Hay... hay là vì tẩy hai lần nên giấy bị nhòe?

Hắn không chắc, lại tẩy thêm lần nữa, rồi viết đáp án vào một chỗ trống sạch sẽ bên cạnh.

Đầu bút còn chưa nhấc lên, đầu ngón tay xanh trắng lại hạ xuống.

Chỗ này, chỗ này, chỗ này – Nhìn kỹ lại xem!

Đầu ngón tay gõ liên hồi, như một lời thúc giục câm lặng.

Lần này Tạ Bác Đức thật sự sắp điên rồi.

Này, nói rõ ra xem rốt cuộc hắn sai ở đâu đi chứ! Hắn viết rõ ràng thế này rồi, 33, 33, 33 – Rốt cuộc là sai chỗ nào!

Hôm nay dù Thiên Vương Lão Tử có đến, 69 trừ 36 vẫn cứ bằng 33.

"Cộc cộc."

Cơn giận vừa bốc lên tới nóc, bàn tay xanh trắng kia lại vươn tới.

Nó không nhanh không chậm gõ thêm mấy cái nữa vào con số "33" đã viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần.

Tạ Bác Đức: "..."

Cơn giận vừa bùng lên đã nguội ngắt.

...Có gì đó không ổn. Hắn nghĩ.

Chắc chắn có gì đó không ổn.

Bàn tay này rốt cuộc muốn ám chỉ điều gì?

Hắn làm hơn chục câu rồi, tại sao nó cứ nhằm đúng câu này mà nhấn mạnh mãi thế?

Lẽ nào, thật sự có gì đó mà hắn đã bỏ qua?

Tạ Bác Đức càng nghĩ càng thấy quái lạ, không kìm được lại đọc đề bài lần nữa, trong lòng chợt khẽ động.

Nghĩ kỹ lại, đúng là có chút kỳ quặc. Bây giờ trẻ con ít thế, một lớp làm sao có tới 69 người được?

Hơn nữa, tại sao lại tổ chức đi tảo mộ? Sao lại chỉ có 36 người đi? Hoạt động kiểu này không phải nên cả lớp cùng đi sao, 33 đứa còn lại tại sao không đi?

Chẳng lẽ là... không đi được?

Như thể vỡ lẽ ra điều gì, lưng hắn đột nhiên túa ra một tầng mồ hôi lạnh. Hắn hoảng hốt giơ tay tẩy đáp án, rồi dè dặt viết lên đó một con số không.

...Ngay khoảnh khắc viết xong, không biết có phải ảo giác không, hắn dường như nghe thấy "thứ đó" ở sau lưng hít vào một hơi thật sâu.

...?

Lại... lại sai nữa?

Bình thường ra đề chẳng phải toàn dùng Tiểu Minh, Tiểu Hồng, Giáp, Ất, Bính sao? Tại sao lại cứ là Tiểu Phong?

Nếu đã dùng chung một nhân vật, có phải giữa các câu hỏi này có mối liên hệ nào đó không? Có lẽ tất cả đều là chuyện xảy ra với cùng một người? Vậy thứ tự câu hỏi liệu có đại diện cho dòng thời gian không? Nhưng theo logic đó thì Tiểu Phong đã ăn táo nghẹn chết ở câu thứ hai rồi cơ mà?

Hay là, hắn phải tự sắp xếp lại dòng thời gian, rồi tổng hợp các sự kiện để suy ra đáp án...

Khoan, hình như vẫn không đúng. Dựa vào đâu mà hắn mặc định Tiểu Phong là người sống chứ?

Vô số suy đoán nảy ra trong óc, những câu hỏi toán tiểu học tưởng dễ như trở bàn tay bỗng trở nên hóc búa đến gai mắt. Tạ Bác Đức nhìn tờ giấy chi chít câu hỏi, nhất thời không biết phải làm sao. Vô tình ngước mắt lên, hắn giật mình nhận ra chỉ còn mười phút, tim càng đập loạn xạ, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi lạnh...

Đúng lúc này, hắn nghe rất rõ tiếng giấy được nhấc lên từ phía sau, lệch về một bên.

Tiếp đó là tiếng bước chân, như thể có ai đó đi từ sau lên trước, nhẹ nhàng đặt bài thi lên bục giảng.

Có người nộp bài rồi!

Không chỉ vậy, còn có tiếng lật giấy, tiếng bút sột soạt, tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng ho khan, tiếng thì thầm... Mọi người đều viết rất nhanh, rất suôn sẻ, dường như chỉ có hắn, đến tận lúc này vẫn cứng đờ, chẳng biết hạ bút thế nào...

Mà tại sao lại có người lật giấy? Mặt sau cũng có câu hỏi sao!

"Còn năm phút."

Ngay lúc này, phía trước lại vang lên một giọng nữ lạnh lẽo.

Tim Tạ Bác Đức giật thót. Hắn dùng lực tẩy quá mạnh, "Xoẹt" một tiếng, tờ giấy thi bị xé toạc làm đôi!

Tiêu rồi. Hắn gần như muốn hét lên theo bản năng. Cây bút chì tuột khỏi tay, rơi "cạch" xuống đất, tạo ra một tiếng vang trong trẻo.

Tiếng vang ấy như một cái búng tay ngay bên tai. Cả phòng học, đột nhiên lại chìm vào tĩnh lặng.

Không còn tiếng lật giấy, không còn tiếng bút viết, cũng chẳng có tiếng bước chân đi lại.

Một sự im lặng chết chóc.

Dường như hiểu ra điều gì, hắn gắng sức nuốt nước bọt. Nhân lúc cúi xuống nhặt bút, hắn liếc trộm bốn phía.

Gầm bàn xung quanh trống hoác. Cả phòng học trống không.

Ngay cả vị "giám thị" đã làm phiền hắn nãy giờ cũng không thấy đâu.

Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình hắn ngồi đây làm bài.

"..."

Cảm giác bất lực suýt nhấn chìm hắn ban nãy cuối cùng cũng tan đi, thay vào đó là một cơn ớn lạnh muộn màng bò dọc sống lưng.

Hắn không muốn ở lại đây nữa. Một giây cũng không.

Nói thì nói vậy nhưng bài vẫn phải nộp. Nhỡ đâu vượt ải được thì sao?

Nghĩ thế, Tạ Bác Đức vội vàng chắp lại tờ giấy rách, gần như viết bừa cho xong những câu còn lại. Hắn dùng lối tư duy thông thường nhất để hoàn thành năm mươi câu hỏi, rồi lập tức đặt bài lên bục giảng.

Đứng trước bục giảng hắn mới phát hiện, cửa phòng đã đóng chặt từ lúc nào. May mà ngay khi hắn nộp bài, cánh cửa lại mở ra. Cùng lúc, chiếc hộp vuông nhỏ trên bục giảng cũng bật nắp.

Người chơi được xác định đã vượt ải có thể nhận một phiếu bé ngoan từ trong đó.

Vậy là... thực ra hắn viết đúng? Thế cái trò ma quỷ vừa rồi là sao?

Tạ Bác Đức không nhịn được thầm chửi thề, tiện tay rút một mẩu giấy từ chiếc hộp, nhìn kỹ thì thấy trên đó chỉ có bốn chữ: "Chúc bạn bình an".

Chẳng biết nó dùng làm gì, hắn cũng lười bận tâm, vội nhét vào túi rồi hấp tấp chuồn thẳng, chạy như ma đuổi.

*

Cùng lúc đó.

Tòa nhà Chí Học, chỗ ngoặt tầng sáu.

Trong góc khuất, một bóng người vặn vẹo từ từ hiện ra.

Trông như một người đàn ông nhưng cổ lại dài hơn người thường, bàn chân trái không có nên dáng đi khập khiễng.

Anh khoác áo gió dày, mặt đeo khẩu trang, có vẻ rất sợ bị phát hiện nên vừa đi vừa ngó nghiêng liên tục.

Anh thành thạo đi về phía phòng 601. Chỉ là hướng đi ngược lại với Tạ Bác Đức nên không hề chạm mặt. Đến khi anh lê bước tới cửa thì bên trong đã chẳng còn ai.

Ồ, chính xác hơn là không còn người chơi nào.

Anh chớp mắt, vươn cái cổ dài ngoằng ra, cẩn thận nhìn vào trong. Từ góc của anh vừa vặn thấy một cô gái xinh xắn đang ngồi xổm ở góc lớp, tay trái dường như đang nắm chặt thứ gì đó, tay phải thì xách một cái lọ thủy tinh.

Cái lọ trống không.

Cô gái kia ngẩn người nhìn cái lọ, trông có vẻ rất phiền muộn.

Chậc, thảm thật, công cốc rồi...

Đổi lại là anh thì anh cũng bực.

Cổ Dài thầm nghĩ, khẽ ho một tiếng rồi giơ tay gõ nhẹ vào cửa.

"Em gái ơi, em gái." Anh khẽ gọi cô gái đang ngồi xổm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh đầy cảnh giác. Thấy cô gái nhìn sang, anh vội vã vẫy tay.

"Có cần đạo cụ không?" Anh nói với vẻ thần bí, rồi "xoạt" một tiếng kéo áo gió ra, để lộ bên trong treo đầy những hộp giấy nhỏ sặc sỡ.

"Đây, đạo cụ hiệu ứng đặc biệt do boss nhà tôi tự chế, diêm ảo giác mini, dùng cực tốt. Chỉ định người chơi, quẹt một phát là tạo ảo giác một lần. Một que khiến người chơi mất phương hướng, hai que thấy mộng đẹp thành thật, ba que là bà cố phi thăng luôn. Hai cốt tử một hộp, làm một hộp thử không?"

Anh thấy cô gái mím chặt môi, vẻ mặt trông thật sự không vui, ngẫm nghĩ một lát rồi đặc biệt chào hàng:

"Thế này nhé, tôi thấy cô em làm ăn ở đây xem ra khó khăn thật, giảm giá đặc biệt cho cô, giá dùng thử một cốt tử một hộp thôi. Dùng tốt lần sau lại mua, tôi vẫn giảm giá, được không?"

Lời còn chưa dứt, bỗng thấy cô gái bật người đứng dậy.

Cổ Dài bị dọa cho đứng hình. Thấy đối phương đi thẳng về phía mình "cộp cộp cộp", anh vội ra hiệu im lặng:

"Ấy đừng, em gái nói nhỏ thôi, đừng để lũ quái bên này nghe thấy."

Mấy hoạt động triển lãm kiểu này thường cấm các đội khác bán đồ riêng. Lỡ bị phát hiện, anh sẽ bị cho vào sổ đen ngay! Nói không chừng còn bị đánh cho một trận rồi tống cổ ra ngoài...

Nhưng anh biết làm sao được? Thời buổi này người chơi đứa nào cũng thủ sẵn kính Ngu Thiện, có đứa còn vũ trang tận răng. Bày sạp ở một khu quái đàm có khi còn phải đền tiền sửa chữa, chi bằng lén lút bán hàng kiếm tiền còn nhanh hơn...

Đang nghĩ ngợi, anh thấy cô gái đã đến trước mặt, giơ thẳng tay trái ra.

Lúc này anh mới nhìn rõ, thứ cô gái vẫn nắm chặt trong tay là một hình nhân nhỏ màu đen.

Nó nhỏ chưa bằng lòng bàn tay, đầu cúi gục, trông rất ủ rũ. Cánh tay phải mềm nhũn rủ xuống, nhìn kỹ sẽ thấy giữa cánh tay và thân mình có một đường chỉ khâu màu trắng.

"Ối chà." Cổ Dài không nhịn được kêu lên. "Thằng bé này bị làm sao vậy?"

"Bị người ta tưởng là giấy thi nên xé mất rồi." Cô gái nói ngắn gọn. "Phiền anh trông nó giúp tôi một lát, tôi về ngay. Không cần làm gì đâu, chỉ cần chú ý đừng để cánh tay nó rớt ra là được."

"Tôi á?" Cổ Dài lại ngẩn ra. "Nhưng tôi còn việc..."

"Sẽ trả tiền. Đây là tiền cọc." Cô gái vừa nói vừa thò tay vào túi, lôi ra một nắm cốt tử nhét thẳng vào tay anh.

"Anh chăm sóc nó cẩn thận, tôi về sẽ trả nốt."

Cổ Dài: "..."

Tổng cộng, ừm, hai mươi cốt tử, bằng mười hộp diêm...

"Xin cứ yên tâm." Anh trịnh trọng sửa lại sắc mặt. "Từ giờ trở đi, nó chính là bà cố của tôi."

"Nó không có giới tính." Cô gái thản nhiên nói, rồi quay người lấy một tờ giấy thi trống trên bục giảng, cất bước chạy ra ngoài.

"Này, khoan đã." Cổ Dài thấy có gì đó không đúng, vội gọi theo. "Vậy bà cố... à không, cô định đi đâu? Có quay lại làm việc nữa không?"

"Đi làm một cuộc khảo sát người dùng. Đừng lo, tôi về nhanh thôi." Bạch Nguy đầu chẳng buồn ngoảnh lại, tiện tay vo tròn tờ giấy thi. Tờ giấy nhàu nát trong nháy mắt đã biến thành một hình nhân nhỏ màu đen khác, "bộp" một tiếng, bám chặt lấy cổ tay cô.

Trong thoáng chốc, bóng người đã nhanh chóng đuổi theo hướng Tạ Bác Đức vừa rời đi, biến mất không tăm hơi, chỉ còn dư âm lời nói lượn lờ trong không khí.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc