Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bạch Nguy chẳng hề hay biết cô gái kia kinh ngạc đến mức nào. Cô chỉ biết, lần sau lên xe buýt, người đó đã biến mất.
Cô cũng chẳng bận tâm, vẫn đi làm về như thường lệ, tiện thể dò la thêm về các trường trung học và tiểu học gần đó, tranh thủ quan sát kỹ càng. Dù vẫn còn vài khúc mắc, nhưng kế hoạch tổng thể trong đầu cô ngày càng rõ nét.
Ba ngày sau, cuối cùng cũng đến giờ hẹn.
Hôm đó vừa hay Bạch Nguy được nghỉ, cô ru rú trong ổ cả ngày để chuẩn bị. Mãi đến sát giờ, cô mới đeo một chiếc túi vải, dịch chuyển tức thời đến tọa độ của "Trường Trung học Tri Hành".
Lúc này còn cách thời điểm quái đàm chính thức bắt đầu bốn mươi lăm phút, nhưng tại tọa độ thực đã có cả đám người chơi tụ tập chờ sẵn.
Khác với cái quái đàm cấp thấp bé tí tẹo mà Bạch Nguy từng suýt chết dí trong đó, quy mô của "Trường Trung học Tri Hành" phải nói là cực kỳ đáng nể. Số lượng người chơi chứa được trong một lần cũng không ít, chỉ riêng đám đợi sẵn ở cổng đã có hai ba chục mạng.
Cộng thêm những người bị ném vào ngẫu nhiên sau đó, e rằng con số phải ngót nghét năm mươi.
Đông vui thật... Bạch Nguy thầm cảm thán, lặng lẽ ẩn mình, không một tiếng động lướt qua đám người chơi, thoáng chốc đã đến lối vào thực sự của quái đàm.
Dưới cổng trường cũ kỹ nhuốm máu, cũng có "người" đang tụ tập chờ đợi. Giống Bạch Nguy, họ là những nhóm quái đàm khác đã bắt tay hợp tác với "Trường Trung học Tri Hành", đến đây tham gia hoạt động "mâm cỗ".
Mấy học sinh mặc đồng phục đang đứng ở cổng, vừa giữ trật tự vừa sắp xếp cho họ đăng ký vào cổng. Bạch Nguy ngoan ngoãn xếp hàng, đến lượt mình, cậu học sinh phụ trách đăng ký rõ ràng đã khựng lại.
"Bạch Nguy phải không?" Cậu ta cẩn thận đối chiếu danh sách trong tay. "Khu vực cô phụ trách là, ờ... Tòa nhà Chí Học, phòng 601..."
Nói đến đây, vẻ mặt cậu ta càng thêm quái lạ. "Xin hỏi cô có cần thuê NPC hay gói vật liệu của trường không? Nếu cần, chúng tôi có thể làm thủ tục ngay, đồng thời tặng kèm dịch vụ nâng cấp khu vực một lần, miễn phí đổi sang khu săn bắn khác."
"Cô có cần không?"
"Cảm ơn." Bạch Nguy gật đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Không cần đâu."
"Cô chắc chứ?" Cậu học sinh hỏi lại, giọng điệu đầy ẩn ý. "Nếu không thuê, khu vực của cô chỉ có thể là phòng 601, Tòa nhà Chí Học thôi đấy."
Bạch Nguy không hiểu sao cậu ta lại hỏi đi hỏi lại một vấn đề, may mà cô vốn kiên nhẫn. Đang định mỉm cười gật đầu lần nữa thì vai bỗng bị người phía sau chọc một cái.
Cô cứ tưởng người ta sốt ruột, quay lại định trấn an thì thấy nữ quỷ tóc dài xếp sau mình đang lặng lẽ vẫy tay. Cô ta vén nửa tấm rèm tóc lên, hạ giọng:
"Em gái ơi, nếu rủng rỉnh thì thuê một cái đi."
"Cái chỗ 601 đó không ổn thật đâu, từ trường tệ lắm, trang bị mang theo loại nào cũng khó dùng, cộng thêm bên trường này... làm không khéo đến tiền vốn cũng chẳng gỡ lại được."
Dường như e ngại có người của trường ở đây, nữ quỷ nói năng úp mở, vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu liên tục về phía Bạch Nguy.
...Sở dĩ nói là "liếc mắt ra hiệu", vì trong hốc mắt cô ta vốn chẳng có nhãn cầu, chỉ một khoảng tối om, có ra hiệu hay không cũng chẳng tài nào nhìn ra được.
Bạch Nguy lại như hiểu ra, khẽ "a" một tiếng. Cô quay lại nhìn cậu học sinh đang dần mất kiên nhẫn, rồi lại quay sang thành khẩn cảm ơn nữ quỷ.
"Nhưng tôi không cần đâu." Cô vẫn nói câu đó. "Tôi không cần bất cứ thứ gì khác."
Không cần thì thôi.
Thấy cô kiên quyết, cậu học sinh cũng không nói thêm, lẩm bẩm một câu "đồ nghèo kiết xác" rồi quẹt bút đăng ký cho xong.
Lẽ ra đăng ký xong phải có người dẫn đi, nhưng mấy cậu học sinh kia dường như chẳng đứa nào muốn chạy cuốc này, cứ đùn đẩy cho nhau. Cuối cùng, một nữ sinh mặt đầy máu từ xa chạy tới, cô ta vừa trừng mắt dữ tợn mấy cậu học sinh đăng ký vừa nhẹ nhàng tử tế dẫn Bạch Nguy đi.
"Trong trò chơi lần này, phòng học này sẽ thuộc toàn quyền sử dụng của cô. Suốt thời gian diễn ra, nhân viên sân nhà không thể vào. Nhưng hãy nhớ, khu vực cô dùng được chỉ có phòng học, những nơi khác, kể cả hành lang bên ngoài, đều không tính. Ở những khu vực đó, bất kể quái vật khác làm gì, cô đều không có quyền can thiệp."
Dẫn người đến nơi, cô gái lại ân cần dặn dò:
Cái gọi là "nguyên tắc cái nhìn cuối cùng", nghĩa là nếu người chơi bị quái vật của nhiều hơn một đội dọa trong thời gian ngắn, thì bất kể họ đang ở đâu, nỗi sợ hãi tạo ra sẽ được tính thẳng cho đội có con quái vật mà người đó nhìn thấy sau cùng.
Bạch Nguy đăm chiêu đáp lời, mắt lướt qua hai ô cửa sổ lớn hai bên phòng học, càng hiểu rõ tại sao chị gái nữ quỷ lúc nãy lại khuyên mình đổi chỗ.
Tính theo "nguyên tắc cái nhìn cuối cùng" thế này, cách bố trí này đúng là quá dễ bị kẻ khác hớt tay trên.
Huống chi phòng học này chỉ cấm thành viên sân nhà, chứ hoàn toàn không cấm những con quái vật sân khách khác...
Phí thuê gì chứ. Phí bảo kê thì có.
Nhưng kệ đi, cô cũng đâu đến đây vì Kinh Cụ Cốt Tử.
Bạch Nguy thờ ơ nghĩ. Thấy cô gái kia đã đi xa, cô quay người mở chiếc túi vải, lấy ra Lọ Kinh Cụ và lọ Ái Ý, tìm một góc khuất giấu kỹ đi.
Giấu xong, cô lại nhấc túi lên giũ một cái. Chỉ nghe tiếng loảng xoảng, mười mấy hình nhân nhỏ màu đen rơi xuống bục giảng như lính nhảy dù. Vài đứa lanh lẹ còn tự tạo dáng sau khi tiếp đất.
Tiện tay nhấc một đứa bị ngã chổng mông lên, Bạch Nguy mặt mày nghiêm túc:
"Được rồi, còn nhớ trước khi đi ta đã dạy các ngươi thế nào không? Đứa nào không hiểu giơ tay."
"Không có đứa nào phải không?"
"Tốt, bắt đầu làm việc!"
*
Nửa giờ sau đó trôi qua nhanh chóng.
Quái đàm chính thức mở ra. Năm mươi lăm người chơi đồng loạt tiến vào, bị ném đến những góc khác nhau của "Trường Trung học Tri Hành".
Theo quy tắc, họ cần ở lại trường đủ tám tiếng, đồng thời phải bám sát thời khóa biểu, đến đúng lớp học được chỉ định vào đúng giờ. Nếu tham gia đủ các tiết, họ sẽ vượt ải.
Còn trong "giờ nghỉ" không có tiết học, họ phải liên tục di chuyển trong trường, né tránh sự truy đuổi của đám thầy trò biến dạng và lũ lao công quái vật. Quá trình này có thể kích hoạt vài "cửa ải phụ", mà nội dung của chúng thì không tài nào biết trước.
Ít nhất, từ những tài liệu thu thập được, nội dung cửa ải phụ mỗi lần chơi đều khác nhau. Muốn học thuộc lòng hướng dẫn để qua ải hoàn hảo là chuyện không tưởng.
...Dĩ nhiên, ở các mặt khác, hướng dẫn vẫn cực kỳ hữu ích.
Ví dụ, dựa vào sự phân bố của các cửa ải phụ trước đây, người chơi có thể dễ dàng ước tính độ khó của một cửa ải dựa vào vị trí của nó, từ đó quyết định lộ trình an toàn.
Như bây giờ, Tạ Bác Đức đang cắm đầu cắm cổ leo lên tòa nhà Chí Học.
Hắn quá đen, điểm xuất phát lại ở tòa nhà Chí Học nhiều quái nhất, mà tiết học đầu tiên còn cách cả tiếng đồng hồ. Nghĩa là trong một tiếng này, hắn hoàn toàn không được bảo vệ. Gặp bất kỳ học sinh quái vật nào cũng có thể bị nó tát cho một phát. Lỡ xui xẻo chạm mặt lao công, chắc chắn bị dí đến chết.
Quan trọng nhất là trang bị của hắn còn chưa đủ. Trong tay chỉ có mỗi cái kính Ngu Thiện, ngoài ra chẳng có gì. Quái vật trong trường này con nào cũng giết người được, né không khéo một cái là có khả năng bị loại trực tiếp.
Trong tình thế này, cách tốt nhất là tìm một cửa ải phụ ít nguy hiểm, lủi vào đó sống sót qua một tiếng này rồi hẵng ra ngoài đi học.
Theo tài liệu hắn có, nơi thích hợp nhất để trốn không đâu khác chính là phòng 601 trên tầng cao nhất của tòa nhà Chí Học.
Tuy không biết tại sao, nhưng cửa ải ở đây luôn là loại đơn giản và hiền lành nhất trong một vòng chơi. Quái vật bên trong cũng rất ít, có thể tấn công nhưng chưa bao giờ giết người, chỉ cần đeo kính là dễ dàng phòng thủ...
Thứ duy nhất đáng sợ hơn một chút là bên ngoài phòng học. Nghe đồn bên ngoài hai cửa sổ đó luôn có quái vật đi qua đi lại... Nhưng so ra thì vẫn chấp nhận được.
Nghĩ vậy, Tạ Bác Đức gắng sức bước lên bậc thang cuối cùng.
Rẽ phải thêm một đoạn, đi đến cuối hành lang, chính là phòng 601, nơi vẫn được người chơi gọi đùa là "khu an toàn của Trường Trung học Tri Hành".
Phía sau mơ hồ vọng lại tiếng bước chân không phải của mình. Tạ Bác Đức giật thót, không dám chần chừ, vội vàng ba chân bốn cẳng chuồn vào trong.
Khoảnh khắc bước vào cửa, một luồng khí lạnh lẽo âm u ập vào mặt. Tạ Bác Đức bất giác rùng mình, ngẩng đầu nhìn lên rồi sững người.
Trong phòng học không một bóng người.
Chỉ có trên bục giảng đặt một chồng giấy trông như bài kiểm tra; trên bảng đen là mấy dòng chữ nhỏ xiêu vẹo.
[Chào mừng đến nơi đây, đây là một phòng học tràn đầy tình yêu.]
[Người vào xin tự giác nhận đề thi, ngồi vào chỗ bắt đầu làm bài.]
[Trong thời gian làm bài, xin đừng nhìn đông ngó tây. Xin đừng trao đổi bài.]
[Hoàn thành năm mươi câu hỏi trong vòng ba mươi phút, tỷ lệ đúng trên 90% được coi là vượt ải. Người vượt ải có thể rút một phiếu bé ngoan màu đỏ từ hộp rút thăm trên bục giảng.]
...Hết rồi.
Không thể nào... Chỉ có thế thôi sao?
Tạ Bác Đức không dám tin vào mắt mình.
Hắn cẩn thận tiến lên, đọc đi đọc lại mấy dòng chữ trên bảng, ánh mắt càng thêm hoang mang.
Không phải hắn không hiểu luật. Mà vì, đã lâu lắm rồi hắn không gặp lại loại cửa ải thi cử này.
Chính xác hơn, kể từ khi các cao thủ trên diễn đàn tìm ra chiêu trò vạn năng để đối phó với bài kiểm tra trong quái đàm, hình thức này đã dần biến mất.
Cái gọi là "thi cử", bản chất là một cách lan truyền ô nhiễm tinh thần. Lũ quái vật dùng việc làm bài làm mồi nhử, dụ người chơi tiếp nhận những nội dung ô nhiễm, không ngừng đào sâu ảnh hưởng, cuối cùng đốt cháy hoàn toàn nỗi sợ hãi trong lòng họ.
Ngược lại, chỉ cần biết mánh khóe này, chuẩn bị trước là được.
Cách đơn giản nhất là dựa vào đạo cụ, cứng rắn hơn thì tự tạo điểm neo tinh thần. Nghe đồn trên diễn đàn còn từng có một cao thủ, chỉ dựa vào tài năng viết truyện người lớn thiên bẩm mà gần như càn quét sạch các phòng thi quái đàm trong thành phố. Cũng từ đó, quái đàm dần dần không còn trò thi cử nữa.
Vạn lần không ngờ, lại gặp lại thứ đồ cổ lỗ sĩ này ở đây...
May mà các phương án đối phó hắn đã thuộc nằm lòng. Chắc không vấn đề gì.
Tạ Bác Đức thầm tính toán, cẩn thận cầm một tờ đề thi từ bục giảng.
Vội vàng lướt qua, mặt hắn lập tức trở nên kỳ quặc.
Lý do rất đơn giản. Tờ đề thi toàn là câu hỏi.
Đề toán.
Dạng điền vào chỗ trống, loại cộng trừ hai chữ số.
... Cái quái gì đây?
Đây là kiểu ô nhiễm mới à? Định dùng toán học để làm ô nhiễm bộ não trong sáng của ta sao? Thế thì ngươi đến muộn rồi, có khi trước năm mười tám tuổi não ta đã bị thứ này 'ngâm' cho nát bét rồi cũng nên.
Hơn nữa muốn chơi thì ít nhất cũng phải là toán cao cấp chứ... toán tiểu học? Ngươi đang coi thường ai vậy hả?
Tạ Bác Đức càng nghĩ càng rối, nhưng đã vào đây rồi, cứ đứng đực ra cũng không phải cách.
Trầm ngâm một lát, hắn quyết định lấy một cây bút từ bục giảng, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.
Đề thi trông khá bài bản, có cả dòng niêm phong, còn phải điền tên. Tạ Bác Đức dĩ nhiên không viết tên thật, liền thử viết ID diễn đàn của mình vào, thấy không có vấn đề gì, bèn mặc kệ.
Tiếp theo là làm bài.
Câu hỏi có vẻ thực sự chẳng có gì, chỉ đơn thuần là toán điền vào chỗ trống. Tạ Bác Đức thử làm hai câu, thấy không kích hoạt sự kiện lạ nào, liền yên tâm hơn, lấy kính Ngu Thiện ra đeo, cả người thả lỏng đi nhiều.
Dù sao cũng còn lâu mới đến tiết học, hắn chẳng vội, cứ thế ngồi đó trắng trợn câu giờ, mấy câu toán gạch đi viết lại, làm bài còn chậm hơn sên bò...
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một âm thanh.
Từ phía sau vọng tới. Như thể có người đang đi lại sau lưng hắn.
Tạ Bác Đức theo bản năng cứng đờ người, nhưng rồi lại nhanh chóng thả lỏng.
Hóa ra là có quái vật. May mà mình lanh trí, đeo kính trước rồi.
Chỉ là chút âm thanh, không sao.
Hắn chắc mẩm nghĩ, hai mắt khóa chặt vào tờ đề thi, không hề có ý định liếc ngang liếc dọc.
Nhưng tiếng động đó cứ vang lên một hồi, dường như đang tiến thẳng về phía hắn. Đến gần rồi, lại không động đậy nữa.
Như thể đã dừng lại ngay bên cạnh.
Khóe mắt bắt được bóng đen đứng sừng sững cạnh bàn, Tạ Bác Đức thầm thấy không ổn.
Không phải chứ, khoan đã, cái tình hình quái gì đây?
Quái vật? Sao có thể? Vậy thứ hắn đang đeo trên mặt là gì? Hắn lấy nhầm đồ rồi hay là...
Tim đập như trống dồn. Nhưng không đợi hắn nghĩ ra nguyên do, thứ bên cạnh đột nhiên hành động.
Nó cúi người xuống, mái tóc rũ xuống gần như chạm vào mặt Tạ Bác Đức.
Sau đó, trong ánh mắt kinh hoàng của hắn, nó từ từ giơ tay lên.
Một bàn tay xanh xao khô héo xuất hiện trên tờ đề thi.
Nó chỉ vào một trong những câu đã điền xong, gật gật ra chiều ẩn ý.
Gần như cùng lúc đó, Tạ Bác Đức nghe thấy sau lưng mình vang lên một tiếng thở dài, như đang nhìn một thằng đần.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




