Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quái Đàm Của Tôi Tràn Đầy Tình Yêu Chương 6: Trước Tiên Phải Học Cách Yêu Lấy Chính Mình

Cài Đặt

Chương 6: Trước Tiên Phải Học Cách Yêu Lấy Chính Mình

Như thể đã chết, chính là Như Tử.

Hành hạ người sống, tức là Chỉnh Hoạt.

Bạch Nguy không biết hai diễn đàn này do ai tạo ra, đoán chừng là một đội ngũ bên ngoài nào đó mà học viện thuê về. Nhưng bất luận nhìn từ giao diện hay tên gọi, rõ ràng chúng đều cùng một dây chuyền sản xuất.

"Như Tử" nhắm đến người chơi, còn "Chỉnh Hoạt" chủ yếu phục vụ những người hành nghề quái đàm ở chiều không gian này. Chỉ khác là đám quái vật không thích tán gẫu cho lắm, vì vậy cả khu thảo luận lẫn khu đăng bài đều vắng tanh, chỉ có hai chuyên mục "Danh sách đen" và "Khu hợp tác" là còn chút nhiệt độ.

"Danh sách đen" là nơi ghi tên những người chơi cần cảnh giác. Tất cả người dùng đều có thể xem và tham gia chỉnh sửa.

Những người thường xuyên lên bảng nhất là một số game thủ thích dùng chiêu trò màu mè. Không phải vì tỷ lệ vượt ải của họ cao, mà vì những chiêu đó thường gây hư hại cho cơ sở vật chất của quái đàm, gián tiếp làm tăng chi phí bảo trì. Tiếp theo là những người chơi bị cho là có thói quen xấu, ví dụ như thích vẽ bậy khắp nơi, thích tìm quái vật tán tỉnh linh tinh, đường ruột không tốt đi vệ sinh có mùi... Tóm lại, sau mỗi cái tên đều sẽ ghi chú lý do tương ứng, nếu để ý thấy thì chuẩn bị phòng ngừa trước là được.

"Khu hợp tác" là chuyên mục chỉ dành cho các chủ quái đàm, cũng là trọng tâm mà Bạch Nguy xem xét lần này.

Cái gọi là "hợp tác" có hình thức rất đa dạng: cho thuê đạo cụ, phái nhân viên, thuê thiết kế bên ngoài... Ngoài ra còn có một hình thức đặc biệt, gọi là "tham gia triển lãm".

Nói đơn giản, một quái đàm sẽ đóng vai trò sân nhà, còn các đội từ quái đàm khác là sân khách. Đội sân khách cần trả trước cho chủ quái đàm sân nhà một khoản phí gian hàng, từ đó có quyền sử dụng một phần khu vực, bắt đầu màn trình diễn của mình trên cơ sở phù hợp với chủ đề của sân nhà.

Vì mọi người đều ngầm mặc định rằng đội sân khách không được can thiệp vào tiến trình chính, dù thiết kế có đầu tư bao nhiêu cũng chỉ được tính là "tuyến phụ", nên hình thức này còn được gọi là "mâm cỗ tuyến phụ".

Lần này Bạch Nguy muốn đổi môi trường, đi xem thử các quái đàm khác, loại "mâm cỗ tuyến phụ" này không nghi ngờ gì chính là cách tốt nhất.

Nhấn vào chuyên mục, cô thấy không ít quái đàm đang công khai mời các đội sân khách. Bạch Nguy sàng lọc từng cái một, rất nhanh đã chọn được một quái đàm, dùng thân phận chủ quái đàm để gửi đơn đăng ký. Không lâu sau, cô đã nhận được hồi âm.

Quái đàm đó tên là "Trường Trung học Tri Hành", ở địa phương dường như cũng khá nổi tiếng. Người phụ trách liên lạc bên kia khá lịch sự, sau khi thêm phương thức liên lạc liền chào hỏi một hồi, rồi gửi đến một bảng giá dài dằng dặc, ngoài phí gian hàng còn có một đống dịch vụ trả phí tùy chọn. Nhưng Bạch Nguy rất dứt khoát, trực tiếp chọn hình thức hợp tác cơ bản nhất, ngoài phí gian hàng ra thì một xu cũng không chi thêm.

Dù sao thì cô cũng không dùng đến.

Không biết có phải ảo giác không, cô vừa trả lời xong, thái độ bên kia lập tức lạnh nhạt đi nhiều. May mà cuối cùng chuyện cũng đã định xong. Hai bên ký hợp đồng trực tuyến, chỉ đợi lần tới quái đàm đó mở ra, Bạch Nguy đến trước để sắp xếp là được.

Vậy thì, vấn đề quan trọng nhất lại đến nữa rồi.

Một ngôi trường như thế nào mới khiến người ta cảm thấy có tình yêu?

Hay nói cách khác, trong một quái đàm bối cảnh trường học, cô nên thiết kế thế nào để khơi dậy tình yêu trong lòng con người?

Bạch Nguy lại chìm vào suy tư.

Khác với lần trước, lần này cô không chạy lên diễn đàn của con người đăng bài hỏi nữa.

Không phải không muốn, cũng chẳng phải không tin các cư dân mạng nhiệt tình, mà là vì cô hết quyền hạn rồi. Loại chủ quái đàm như cô hoạt động trên diễn đàn con người có hạn chế rất lớn: số lượng bài đăng có giới hạn, một chu kỳ chỉ được đăng một lần. Số lượt của Bạch Nguy đã dùng hết, phải đợi hai tuần sau mới có thể đăng lại, nhưng quái đàm kia tuần sau đã mở, căn bản không kịp.

Hết cách, cô đành thử tìm câu trả lời từ những con đường khác.

Người đầu tiên cô nghĩ đến là cô gái mà lần nào đi xe cô cũng gặp. Dù sao cũng là học sinh, tay lúc nào cũng cầm sách, vừa nhìn đã biết tình cảm dành cho trường học rất sâu đậm.

...Đáng tiếc là, ngày hôm sau khi cô lên xe buýt, cô gái kia đang ngủ. Trông phờ phạc như đang bị bệnh, Bạch Nguy cũng không nỡ gọi cô ấy dậy. Chuyện này đành thôi.

May mà cô còn quen biết những người tốt bụng khác.

Thế là một tiếng rưỡi sau, câu hỏi tương tự đã được bày ra trước mặt Tô Anh.

Lúc đó Tô Anh đang nhắn tin, vẻ mặt nghiêm túc thảo luận về "huyền học cầu may trên diễn đàn" trong nhóm người chơi, không nghe rõ lời cô lắm, chỉ theo phản xạ "A" một tiếng:

"Yêu gì cơ?"

"Chính là, trường học..." Bạch Nguy chớp mắt, cố gắng diễn đạt nghi vấn của mình theo cách dễ hiểu hơn.

"Em chỉ đang nghĩ, trong trường học liệu có thật sự tồn tại tình yêu không?" Sau một hồi cân nhắc, cô không chắc chắn lắm lên tiếng. "Nếu có, tại sao em lại chưa từng cảm nhận được?"

Nói xong, cô còn tự khẳng định mà gật gật đầu.

Cô cảm thấy mình vừa thành công nói ra một câu vừa dài vừa khó.

...Tô Anh nghe xong lại ngẩn người.

Giây tiếp theo, cô đột ngột quay đầu lại, mày nhíu chặt:

"Xảy ra chuyện gì rồi? Bạn cùng phòng lại bắt nạt em sao?"

Bạch Nguy: "..." Hả? Lại liên quan gì đến bạn cùng phòng của cô nữa?

"Hay là giáo viên phụ đạo của em không quản? Em đã nói với giáo viên chuyện muốn đổi phòng chưa?" Tô Anh hỏi dồn dập, đặt điện thoại xuống, lau tay vào tạp dề, nhanh chân đi về phía Bạch Nguy. "Giáo viên nói sao? Hay là gặp phải chuyện gì khác rồi?"

Bạch Nguy: "..."

"Không, không có." Cô vội nói. "Em chỉ tò mò thôi... Thật sự không có gì, em vẫn ổn mà!"

Cô không biết câu nói vừa rồi của Bạch Nguy là tò mò đơn thuần hay là cảm xúc gì đó sau khi gặp vấn đề. Nhưng để chắc chắn, cô cảm thấy chuyện này tuyệt đối không thể cho qua một cách mơ hồ được.

Thấy Bạch Nguy vẫn không chịu nói, cô cũng không hỏi kỹ nữa. Suy nghĩ một chút, cô dứt khoát kéo Bạch Nguy ngồi xuống gần đó.

"Câu hỏi vừa rồi của em, chị thấy rất thú vị." Tô Anh mím môi trầm ngâm. "Nhưng chị phải nói rằng cách em hỏi thực ra không đúng."

"?" Bạch Nguy mờ mịt. "Tại sao không đúng?"

"Bởi vì em nhầm lẫn về tác dụng của trường học rồi." Tô Anh nghiêm mặt. "Trong trường học có tình yêu không? Chắc chắn là có. Nhưng em đừng quên, ý nghĩa tồn tại của trường học là gì?"

"Là dạy dỗ và giáo dục con người, là giúp con người trưởng thành, hiểu không?"

"Cho nên, trường học không phải dùng để yêu, cũng không cần cảm nhận tình yêu. Trường học là nơi dạy người ta cách yêu."

"Yêu thầy cô, yêu bạn bè. Quan trọng nhất là nó có thể dạy em, làm thế nào để yêu chính bản thân mình."

Tô Anh nghiêm túc nhìn Bạch Nguy với vẻ mặt ngơ ngác: "Không có gì quan trọng hơn chính bản thân em. Sự khẳng định và đồng hành của người khác có thể giúp em vượt qua một giai đoạn khó khăn. Nhưng cuối cùng, người có thể ở bên em chỉ có chính em mà thôi. Cái gì mà tình yêu, tình cảm, đều là hư ảo. Chỉ có những gì em học được, sự tiến bộ của em, thành quả của em, những thứ đó mới là thực tế."

"Cho nên đừng quan tâm người khác có yêu em hay không. Em phải nhớ, em đã tốn bao nhiêu công sức để thi vào Đại học A, không phải vì điều gì khác mà là vì chính bản thân em! Người khác nhìn em thế nào, không hề quan trọng. Điều quan trọng là em phải học cách yêu lấy chính mình. Đây mới là môn học bắt buộc của mỗi người, hiểu chưa?"

Tô Anh kiên nhẫn giảng giải, vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của Bạch Nguy. Đáng tiếc, lần này cô không còn thấy được vẻ mặt vỡ lẽ trên gương mặt cô ấy nữa.

Bạch Nguy chỉ hơi nhíu mày, như đang tiêu hóa một điểm kiến thức khá khó nhằn. Một lúc lâu sau, cô mới do dự lên tiếng:

"Vậy, ý của chị là... tình yêu ở trường học, trọng điểm nằm ở chỗ, dạy người ta, yêu chính mình?"

"Đúng vậy!" Tô Anh lập tức gật đầu, gật mạnh.

... Bạch Nguy trông lại càng mờ mịt hơn.

"Vâng, cảm ơn chị chủ." Một lúc lâu sau, cô mới mơ mơ hồ hồ nói. "Vô cùng cảm ơn, chúc chị bình an."

"Vậy em, ừm, em sẽ suy nghĩ kỹ lại..."

Nói thì hay lắm. Thực ra hoàn toàn chẳng suy nghĩ ra được gì.

"Tôi không thể nào ngờ được, chị ấy lại nói với tôi điều này."

Vài giờ sau, trên chuyến xe buýt về nhà, Bạch Nguy ngồi trên ghế, vừa lẩm bẩm vừa ôm một cốc trà sữa hút rột roạt.

Trà sữa do cô tự làm trước khi tan làm, tận dụng thiết bị trong quán. Tuy nguyên liệu hạn chế nên không ngon xuất sắc, nhưng miễn cưỡng cũng giải tỏa cơn thèm một chút.

Bên cạnh cô vẫn là cô gái đeo ba lô đen cầm cuốn sách bìa đỏ. Lần này cô gái đó không ngủ, chỉ là trông vẫn không có tinh thần, tay hờ hững cầm một cốc trà sữa cắm ống hút - Chính là cốc mà Bạch Nguy dúi vào tay cô ấy sau khi lên xe.

Qua thành cốc trong mờ, có thể nhìn thấy những viên trân châu đen nổi lềnh bềnh. Cô gái do dự hút một ngụm, dường như bị thứ gì đó làm kinh ngạc, mắt lập tức sáng lên.

Bạch Nguy như không chú ý đến sự thay đổi của cô ấy, ôm cốc, mặt vẫn đầy vẻ bối rối:

"Tôi cứ nghĩ chị ấy sẽ nói những thứ như tình thầy trò, tình bạn bè. Nào ngờ lại nói về việc yêu bản thân. Đây lại là cách nói gì vậy chứ."

"Tôi lại thấy chị ấy nói rất có lý đấy chứ." Cũng không biết có phải do ăn của người ta nên mềm lòng không, lần này, cô gái vốn kiệm lời lại chủ động lên tiếng. "Học là học cho mình. Ai cũng có thể bỏ rơi cô nhưng kiến thức đã học thì không. Đây là đạo lý rất cơ bản."

"?" Bạch Nguy tò mò quay đầu nhìn cô ấy. "Vậy học cho mình tức là yêu bản thân sao?"

"Coi như vậy đi." Cô gái phồng má hút thêm một ngụm trà sữa, mặt không biểu cảm nhai trân châu, nuốt xuống rồi lại nói. "Cũng không chỉ là học tập."

"Nâng cao bản thân, làm phong phú bản thân, thử thách bản thân, xác định rõ từng bước trưởng thành và phát triển của mình. Tôi nghĩ, những điều đó chắc đều được tính là yêu bản thân nhỉ."

"..."

Là vậy sao?

Bạch Nguy ngờ vực thu lại ánh mắt, vẫn nhíu chặt mày.

Một lúc lâu sau, cô như thể đã nghĩ thông suốt điều gì đó, mắt từ từ mở to.

"Đợi đã, hình như tôi hiểu rồi." Cô lẩm bẩm, rồi đột nhiên khe khẽ kêu lên một tiếng "a".

Cô có ý tưởng rồi! Cô biết quái đàm lần này nên sắp xếp thế nào rồi!

"Cảm ơn cô! Cô đã cho tôi nguồn cảm hứng rất lớn!" Đột ngột quay sang cô gái ngồi bên cạnh, cô không hề che giấu sự vui mừng. "Chúc cô bình... A, không đúng."

Như ý thức được lời nói của mình không ổn, cô vội im bặt, ngừng một chút mới lại nói: "Thứ tư tuần sau tôi có ca làm, đến lúc đó lại mang trà sữa cho cô nhé!"

"À... được, cảm ơn." Cô gái rõ ràng cũng không ngờ mình chỉ thuận miệng nói vậy mà Bạch Nguy lại phản ứng lớn đến thế, ngập ngừng một lát mới nói. "Cô... sống ở gần đây à?"

Trong lúc nói chuyện, xe buýt đang từ từ cập vào lề đường. Bạch Nguy đáp một tiếng, nhanh nhẹn nhảy khỏi ghế.

"Đúng vậy, ở góc cua phía trước rẽ phải. Lúc nào cũng chào đón cô đến chơi!"

Lời vừa dứt, đèn trong xe sáng lên, cửa xe mở ra. Bạch Nguy không dừng lại, mặc kệ ánh mắt kỳ quái của mọi người trên xe, thoáng cái đã nhảy xuống.

Chỉ còn lại cô gái đeo ba lô đen, im lặng ngồi trên ghế, mặt đầy vẻ khó hiểu nâng cốc trà sữa lên, lại uống một ngụm.

Xe rất nhanh lại khởi động, khoang xe cũng tối trở lại. Cô gái cứ thế vừa uống trà sữa vừa lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thấy xe sắp đi qua góc cua mà Bạch Nguy vừa nói, cô giống như đột nhiên nhìn thấy thứ gì đó kinh người, hãi hùng mở to mắt.

Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc