Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
...Hả?
Đường Bang An ngẩn người.
Cô và Tô Anh quen biết chưa lâu nhưng cũng hiểu sơ sơ. Cô biết Tô Anh gia cảnh giàu có, mở quán cà phê này chỉ vì sở thích, hoàn toàn không quan tâm lợi nhuận.
Nhân viên các thứ đương nhiên cũng không quan trọng, huống chi cô Bạch Nguy kia chỉ là nhân viên làm thêm...
Vậy tại sao lại thà tự chuốc phiền phức cũng nhất quyết giữ cô ấy lại?
Đường Bang An không hề che giấu sự khó hiểu, nhưng Tô Anh lại chẳng có ý giải thích. Cô chỉ nhắc Đường Bang An mau về chuẩn bị.
"Chị cũng phải về đây." Tô Anh nói. "Tối nay cố lên nhé. Chờ tin tốt của em."
Đường Bang An lập tức căng thẳng gật đầu.
Tô Anh nhìn theo bóng cô rời đi, rồi cũng quay về. Đi một mạch về quán cà phê, qua tấm kính nhìn thấy bóng dáng Bạch Nguy đang chăm chú làm việc, cô im lặng một lát rồi bất giác nhíu mày.
*
Việc tuyển Bạch Nguy hoàn toàn là một sự cố.
Thời buổi này, giới người chơi rất thịnh hành việc lập hội nhóm, tương tự như bang hội trong game online. Tô Anh không thích giao du, nhưng để tiện lập đội, cô cũng tự lập một nhóm nhỏ của riêng mình.
Tháng trước, một thành viên trong đội bị lôi kéo đi mất. Cô liền đăng bài tuyển người trên diễn đàn, cuối cùng đạt được thỏa thuận với một người chơi, hẹn gặp mặt ở quán cà phê. Vì người đó là sinh viên Đại học A, lại đang tìm việc làm thêm, nên Tô Anh thuận tiện giữ lại một vị trí bán thời gian cho cô ấy.
Ai ngờ đến ngày hẹn, người chơi kia không tới mà Bạch Nguy lại đến, còn chủ động hỏi quán có tuyển người không. Tô Anh giật mình, lập tức hỏi cô học trường nào. Bạch Nguy nói là Đại học A. Khớp rồi.
Thế là cô cứ thế nhầm lẫn tai hại. Quyết định xong xuôi, lúc lên diễn đàn xem lại mới thấy người chơi kia nhắn tin riêng, nói rằng mình đổi ý không đến nữa.
Lúc này, Tô Anh mới phát hiện mình đã nhầm to.
Cô lập tức định cho Bạch Nguy nghỉ việc để tránh rắc rối. Chỉ là do tính cách, lúc khuyên người ta nghỉ, cô dùng từ không thẳng thắn lắm mà khá uyển chuyển.
Ai ngờ cô gái này cũng thuộc dạng mặt dày, ngơ ngác chẳng hiểu gì. Ngày hôm sau vẫn vui vẻ đến làm như thường, khiến Tô Anh ngây cả người.
Muốn nói thẳng thì lại sợ làm tổn thương lòng tự trọng của người ta. Hơn nữa, sau này dần phát hiện ra hoàn cảnh của cô gái này thực sự khó khăn, cô càng không thể mở lời...
"A, chị chủ!" Đúng lúc này, Bạch Nguy cũng thấy cô đứng ngoài cửa kính, mắt mày cong cong, nụ cười rạng rỡ. "Chị về rồi!"
Tô Anh gắng gượng nhếch mép, đẩy cửa vào quán, đi vào sau quầy thay tạp dề. Cô liếc mắt, vừa hay nhìn thấy chiếc điện thoại Bạch Nguy đặt ở mặt trong quầy.
Kiểu máy cũ kỹ, nặng nề, bọc ốp lưng nhựa dẻo đã ố vàng, màn hình còn có một vết nứt kéo dài từ mép vào tận giữa.
Tô Anh sững người: "Điện thoại em bị rơi à? Nứt thế này mà vẫn dùng được sao?"
"Vẫn được, không sao cả." Bạch Nguy đang bận làm đơn giao hàng, "Chỉ có chỗ hỏng thì cảm ứng không nhạy thôi, nhưng vẫn dùng tốt!"
...Thế này mà gọi là dùng tốt sao?
Tô Anh càng nhíu chặt mày: "Vậy thì bất tiện quá. Hay là em đổi cái mới đi..."
Lời chưa dứt, cô thoáng nhìn thấy quần áo của Bạch Nguy, lại im bặt ngay lập tức.
Phía trước có tạp dề che, nhưng nhìn từ sau lưng thì thấy rất rõ. Chiếc áo nỉ thể thao cổ tròn cũ kỹ, chất liệu chẳng ra gì, kiểu dáng bình thường, kích cỡ rõ ràng cũng không vừa người. Nhìn xuống dưới là chiếc quần cũng không vừa vặn và đôi giày thể thao rõ ràng là hàng nhái...
Ánh mắt lại dừng trên chiếc điện thoại vỡ nát, Tô Anh lúc này mới nhận ra, lời mình vừa nói quả thực có chút vô ý.
Điều kiện kinh tế của Bạch Nguy không tốt.
Qua một tháng tiếp xúc, cô đã hiểu rõ hơn về tình hình của Bạch Nguy.
Cô biết Bạch Nguy từ nơi khác thi vào Đại học A, quê nhà xa xôi hẻo lánh, trường cũ chất lượng không tốt, phần lớn bạn học đều đi làm công nhân. Người có thể vượt qua bao khó khăn để đến thành phố A, nghe nói mấy năm gần đây cũng chỉ có mình cô ấy.
Cô cũng biết Bạch Nguy trước đây gần như chưa từng đến thành phố lớn, rất ít khi lên mạng, nên cảm thấy xa lạ với nhiều thứ, một số meme cũ rích cũng xem không hiểu. Giao tiếp với người khác cũng hơi khó khăn, thỉnh thoảng lại có chút hiểu lầm.
Không biết có phải vì thế mà cô ấy sống không hòa hợp với bạn cùng phòng. Lần trước khi nói đến chuyện này, Bạch Nguy từng rất thản nhiên kể rằng các bạn cùng phòng đều không nói chuyện với cô, không rủ cô đi chơi, lại thích chơi game lúc cô đang ngủ, luôn trưng bộ mặt đưa đám, còn thường xuyên giẫm lên đồ đạc của cô...
Rõ ràng là bị bắt nạt hội đồng rồi. Tệ hơn nữa là, bản thân cô ấy dường như còn không nhận ra.
Nhưng dù sao đi nữa, cô gái nhỏ này thực sự rất tốt, luôn tươi cười với mọi người, khả năng học hỏi lại cực kỳ mạnh mẽ. Ít nhất là về mặt kỹ thuật, học một biết mười, suy một ra ba.
Có thể nói là vô cùng thông minh. Tô Anh đôi khi không nhịn được mà nghĩ, nếu cô ấy may mắn hơn, từ nhỏ được sống trong môi trường tốt hơn, thì sẽ thành công đến mức nào.
Nghĩ lại thì ít nhất cũng tốt hơn bây giờ nhiều.
Đã vậy, người nhà ở quê cô ấy còn gây cản trở. Tô Anh từng không chỉ một lần nghe cô ấy nói, bạn bè trưởng bối ở quê đều không coi trọng sự phát triển hiện tại của cô, liên tục viết thư khuyên bảo, nói đã tìm sẵn việc cho cô, muốn cô về làm...
Nghe xem, đây là lời con người nên nói sao? Đại học còn không cho học, ai biết tìm cho cái công việc quỷ quái gì, đi làm cái thứ quỷ quái gì?
May mà Bạch Nguy thông minh lại có chí hướng, kiên quyết bày tỏ trước khi thực hiện được ước mơ sẽ không quay về. Đôi khi cô ấy thậm chí còn gọi thẳng những người ở quê là "ác quỷ" và "quái vật", có thể thấy là không thích đến mức nào.
Tô Anh phải thừa nhận, việc mình chần chừ mãi chưa sa thải Bạch Nguy, một mặt đúng là vì thông cảm, mặt khác cũng là vì ngưỡng mộ chí khí của cô ấy.
Nhưng quán cà phê này trên diễn đàn cũng có chút tiếng tăm. Ngoài thành viên trong đội, thỉnh thoảng những người chơi khác cũng sẽ đến họp hoặc giao dịch. Giữ cô ấy ở đây, xét cho cùng vẫn là một rủi ro.
Cho nên, cô chỉ đành nhờ bạn bè đáng tin cậy tìm giúp công việc mới trước. Đợi có hồi âm rồi sẽ nói chuyện tử tế với Bạch Nguy, khuyên cô qua đó, ít nhất đừng để cô mất đi thu nhập...
Tô Anh nghĩ đến đây, tiện tay lấy điện thoại ra, định nhân lúc rảnh rỗi hỏi lại bạn bè về tiến độ.
Nhưng lại nghe tiếng "ding dong" từ máy tính, báo có đơn hàng mới. Theo sau là tiếng "Ui da" của Bạch Nguy.
"Americano mơ vàng à... Mứt quả vừa hết mất rồi."
Cô nhìn sang Tô Anh: "Chị chủ, em ra kho lấy hộp mới nhé."
Tô Anh ừ một tiếng. Đang định làm đồ uống khác trước thì lại nghe thấy điện thoại của mình reo lên.
Mở ra xem, có người tag cô trong nhóm người chơi. Nhìn kỹ lại mới phát hiện không hiểu sao trong nhóm lại bắt đầu thảo luận về bài đăng của Người Qua Đường P. Chắc là vì trước đó cô từng công khai phàn nàn về chuyện này nên có người cố tình réo tên cô ra gây sự.
Tình huống này, chấp nhặt mới là có vấn đề. Tô Anh không thèm để ý, cất điện thoại đi. Quay đầu lại thấy vị trí đặt điện thoại của Bạch Nguy không ổn nên liền cầm lên, định đặt sang chỗ khác.
Tuy nhiên, khi cầm lại gần, cô chợt cảm thấy có gì đó không đúng.
Mặt trước không nhìn ra, nhưng mặt sau của chiếc điện thoại rõ ràng in hằn từng vệt màu xám đen. Hình dạng mơ hồ khó nhận ra, nhưng nhìn cách phân bố này... sao trông giống... dấu giày thế nhỉ?
"..."
Như nghĩ tới điều gì, sắc mặt Tô Anh trầm xuống.
*
Trong kho, Bạch Nguy lấy đồ xong, đang đi ra ngoài.
Sách giáo khoa viết quả không sai, học tập và làm việc có thể khiến người ta quên đi phiền não. Giống như cô bây giờ, tuy mới pha vài cốc cà phê nhưng tâm trạng đã tốt lên không ít.
Có điều, tâm trạng tốt lên nhưng đầu óc vẫn mơ hồ. Cô vẫn không nghĩ ra nổi, quái đàm mình sắp đặt tối qua rốt cuộc có vấn đề ở đâu...
Không, phải nói là cả bốn quái đàm mình sắp đặt trước đây, rốt cuộc có vấn đề ở đâu?
Cấp bậc quái đàm của cô còn rất thấp, số lượng người chơi có thể chứa trong một lần có hạn, cô biết điểm này ảnh hưởng rất lớn. Nhưng không thể nào vận may lại tệ đến thế, liên tiếp gặp phải bốn người chơi toàn là những kẻ máu lạnh vô tình, không biết yêu là gì chứ?
Bạch Nguy miên man suy nghĩ, lại quay về trước quầy.
Tô Anh đang làm việc, thấy cô đi tới nhưng không nói gì. Mãi cho đến khi người giao hàng đến lấy đồ đi, cô ấy mới thản nhiên mở lời, hỏi màn hình điện thoại của Bạch Nguy có phải bị bạn cùng phòng làm vỡ không.
Bạch Nguy vẫn đang mải mê suy nghĩ, nghe vậy liền gật đầu theo phản xạ, gật xong mới thấy kỳ lạ:
"Hửm, sao chị chủ biết được?"
"Làm sao chị biết... Chuyện này em đừng bận tâm." Tô Anh thầm nghĩ, dấu giày trên điện thoại vẫn còn kia kìa, ai mà không nhìn ra? Nhưng cô không xoáy sâu vào vấn đề này nữa mà nói thẳng:
"Vậy họ có xin lỗi em không?"
Bị hỏi về trường học, cô nói thẳng là Đại học A, vì trường này vốn tồn tại. Nhưng nếu phải bịa thêm vài người bạn cùng phòng có vẻ thật nữa, vấn đề có lẽ sẽ hơi nghiêm trọng.
May mà cô vốn rất biết ứng biến, nhanh chóng nghĩ ra cách. Nếu "bạn cùng phòng" chỉ những người ở cùng một phòng, vậy thì mấy hình nhân nhỏ màu đen mà cô nuôi, về mặt lý thuyết, chắc cũng được tính nhỉ?
Thế là lúc đó, cô liền thử kể cho Tô Anh một chút về tình hình của đám hình nhân. Giao tiếp rất thuận lợi, đối phương dường như không nhận ra có gì không đúng.
Nhưng không hiểu sao, từ đó về sau Tô Anh lại cực kỳ hứng thú với cuộc sống ký túc xá của cô, động chút là lại hỏi... giống như bây giờ.
Cô trả lời thật, Tô Anh lại không vui, mày nhíu càng chặt hơn.
"Không xin lỗi, cũng không bồi thường?" Giọng cô ấy cao lên. "Em có biết là họ cố tình không?"
"Không phải đâu, bọn họ không cố ý đâu." Bạch Nguy vội nói. "Chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi..."
Hơn nữa, tuy không nói xin lỗi, nhưng sau khi cô phát hiện, bọn chúng đã ngồi thành hàng dập đầu lia lịa, còn khóc thút thít xếp hàng cúi gập người trước cái điện thoại...
Bản thân Bạch Nguy thực sự không để bụng, nhưng nhìn vẻ mặt của Tô Anh, chẳng lẽ mình lại hiểu sai gì rồi sao?
Cô không biết cụ thể sai ở đâu, chỉ đành nở một nụ cười lịch sự mà không kém phần hoang mang.
Nụ cười có phần ngơ ngác kia lọt vào mắt Tô Anh, lại khiến cô bình tĩnh lại.
Một lát sau, cô hít sâu một hơi, lại lên tiếng.
Đầu tiên, cô hỏi cách liên lạc với giáo viên phụ đạo của Bạch Nguy, nhưng nói thế nào cô ấy cũng không chịu đưa. Hết cách, cô đành đổi hướng, thành khẩn đề nghị Bạch Nguy về tìm giáo viên, xin chuyển ký túc xá.
"Việc này... không hay lắm đâu." Bạch Nguy đã không hiểu rõ tình hình, bây giờ sao lại liên quan đến "giáo viên phụ đạo" nữa?
Cô chỉ đành cười gượng, vừa cười vừa cố nhớ lại những câu nói lịch sự của con người: "Như vậy, sẽ gây, phiền phức cho giáo viên..."
"Không phiền phức gì cả, đây là việc giáo viên nên làm!" Tô Anh rất kiên quyết. "Em chỉ cần kể hết mọi chuyện bạn cùng phòng đã làm với em cho giáo viên biết. Giáo viên chắc chắn sẽ giúp em chuyển! Nếu không chịu đổi, em... em nói với chị, chị tìm chỗ ở cho em!"
Thấy Bạch Nguy vẫn mang vẻ mặt mờ mịt, cô lại có chút bất đắc dĩ.
Tô Anh chưa từng trông trẻ con, càng chưa từng trông trẻ bị bắt nạt, lại càng chưa từng trông đứa trẻ bị bắt nạt mà còn ngơ ngác không biết gì. Cô không biết có nên nói thẳng ra không, chỉ đành nói vòng vo:
"Tiểu Bạch à, em phải biết rằng môi trường rất quan trọng. Một môi trường tồi tệ thì không thể nào giúp con người trưởng thành tốt được."
"Nhưng đôi khi, vì tầm nhìn hạn hẹp mà chúng ta không nhận ra vấn đề của môi trường hiện tại. Lúc này cách tốt nhất là cứ đổi sang một môi trường khác. Giống như em vậy, sau khi lên đại học mới phát hiện ra quê nhà không hợp với mình, đúng không?"
"Cho nên chị hy vọng em dù thế nào đi nữa, trước tiên hãy dọn ra khỏi ký túc xá đó, trải nghiệm thử các mối quan hệ bình thường... Em có hiểu ý chị không?"
Cô vừa nói vừa nhìn chằm chằm Bạch Nguy, thật lòng lo lắng cô ấy có hiểu không. Dù sao đây cũng là một cô gái thật thà đến mức khuyên nghỉ việc một cách tế nhị cũng không hiểu nổi mà!
May mắn thay, lần này Bạch Nguy dường như đã thật sự hiểu ra.
Cô hơi hé miệng, cả người như bị sét đánh, ngay sau đó lại nhíu chặt mày, chìm vào suy nghĩ sâu sắc.
"Chị nói đúng, môi trường, rất quan trọng..." Cô lẩm bẩm, trong giọng nói dần mang theo sự tỉnh ngộ, "Khi chúng ta nhận ra vấn đề nhưng không tìm ra nguyên nhân, đổi một môi trường khác, có lẽ là một hướng đi không tồi..."
Cô đột ngột ngẩng đầu. Không biết có phải ảo giác không, mắt cô dường như sáng lên:
"Cảm ơn chị chủ! Em nghĩ thông rồi! Em biết mình nên làm gì rồi!"
"Chị đúng là người tốt, sau này nhất định sẽ thuận lợi bình an!"
...À, vậy sao? Vậy thì tốt rồi.
Tô Anh rất muốn nói như vậy, nhưng không hiểu sao nhìn dáng vẻ của Bạch Nguy, cô cứ cảm thấy chuyện cô ấy nói và chuyện mình nói không phải là một...
Còn cái câu "thuận lợi bình an" kia là ý gì nữa? Tuy rất may mắn nhưng nghe cứ lạc quẻ, lại còn hơi quê mùa.
Tâm trạng Tô Anh nhất thời phức tạp. Đúng lúc này, thông báo đơn hàng lại liên tiếp vang lên, cô đành xử lý trước.
Hệ thống vẫn liên tục có đơn mới. Vừa đúng lúc tan tầm tan học, khách lần lượt vào quán. Cứ thế bận rộn đến chín giờ tan làm.
Bạch Nguy cởi tạp dề, tươi cười tạm biệt Tô Anh. Tô Anh thấy vẻ mặt cô quả thực vui vẻ hơn nhiều, chỉ nghĩ rằng lời nói của mình đã có hiệu quả, cũng không nghĩ nhiều, vẫy tay bảo cô đi.
Còn mình thì ở lại dọn dẹp, làm xong mới lướt điện thoại một chút. Lật xem đoạn chat nhóm, thấy vẫn có người hỏi về bài đăng của Người Qua Đường P, lúc này mới nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì đó.
Xem lại lịch sử trò chuyện, cô mới vỡ lẽ.
Hóa ra, trong buổi chiều và tối hôm nay, bài đăng kia lại có thêm hai người bình luận, làm chứng rằng trong tháng này họ cũng gặp phải tình trạng đạo cụ bảo vệ mất tác dụng, hơn nữa cũng trong quái đàm đơn tương tự.
Người Qua Đường P trên diễn đàn có tiếng xấu, nhưng có người làm chứng thì tính chất sự việc lại khác. Dù sao việc vượt ải của đa số người chơi đều dựa vào kính Ngu Thiện. Lỡ như tình huống này xuất hiện trên diện rộng, họ phải làm sao?
Cho nên chuyện này vừa lan ra, lập tức có nhiều người bắt đầu lo lắng, thậm chí có người theo thuyết âm mưu, cảm thấy đây có lẽ là một tín hiệu nguy hiểm. Nhưng cũng có không ít người cho rằng tạm thời không cần quá lo.
Còn Tô Anh, sau khi hiểu rõ tình hình, quả quyết chọn vế sau.
[Nhìn từ miêu tả của mấy người đó, khả năng cao là họ đã vào cùng một quái đàm, chỉ là hình thức thay đổi khá thường xuyên.] Cô vừa ngáp vừa phát biểu trong nhóm, quả quyết chắc nịch. [Cái gọi là kính mất tác dụng, phần lớn cũng chỉ là thiết lập của bản thân quái đàm này mà thôi.]
[Cho nên, muốn suy diễn thì tùy, nhưng thuyết âm mưu có phải hơi quá rồi không? Ít nhất cũng đợi hiện tượng tương tự xuất hiện ở các quái đàm khác rồi hẵng lo. Tự dọa mình làm gì...]
Gửi xong, cô dứt khoát cất điện thoại, đeo túi lên, rời đi.
Hoàn toàn không biết, trên một chuyến tàu điện ngầm, Bạch Nguy, người rời đi trước cô, cũng đang nghiêm mặt lướt điện thoại.
Bộ nhớ điện thoại quá nhỏ, mở một trang web cũng phải tải rất lâu. Nhưng trên mặt Bạch Nguy lại không có chút mất kiên nhẫn nào, ngược lại còn lộ rõ vẻ kích động không thể che giấu.
Chị chủ nói đúng, cô nghĩ, môi trường rất quan trọng.
Đặc biệt là khi rơi vào bế tắc, thay đổi môi trường, biết đâu lại có thể tìm ra lối thoát.
Cho nên, Bạch Nguy đã quyết định. Cô phải đổi cho mình một môi trường khác. Một môi trường thích hợp hơn để khơi dậy tình yêu.
Quái đàm của mình không ở được nữa, nhưng mang theo lọ Ái Ý đến làm thuê ở quái đàm khác, cái này thì có thể thử xem sao...
Đúng lúc này, điện thoại cuối cùng cũng tải xong. Một giao diện diễn đàn kiểu cũ hiện ra, tỏa ra ánh sáng u ám.
Nếu Tô Anh ở đây, cô ấy sẽ phát hiện ra, bố cục trang chủ của diễn đàn này gần như giống hệt "Diễn đàn Như Tử" của người chơi.
Hai điểm khác biệt duy nhất, chính là tên gọi của các chuyên mục và cái tên lớn tối màu của diễn đàn treo ở trên cùng:
[Chỉnh Hoạt]
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




