Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bạch Nguy nhận ra cô gái ở cửa. Chính là người cô hay gặp trên xe buýt.
Chỉ là lúc này, cô gái trông khác hẳn.
Ít nhất thì trạng thái khác hẳn.
"Không sao đâu." Bạch Nguy chớp mắt, không hề tỏ ra ngạc nhiên, chỉ đưa tay đỡ cô gái dậy. "Vào trong trước đi. Cô đợi lâu rồi sao?"
Cô vừa nói vừa đá nhẹ vào cửa, cánh cửa sắt đóng chặt liền bật mở, một luồng hơi lạnh từ sau cánh cửa len lỏi ra ngoài.
Cô gái rất yếu, dường như đứng cũng không vững. Bạch Nguy đành cố đỡ lấy cô, nửa kéo nửa ôm dìu vào trong.
Cô cẩn thận né đám hình nhân nhỏ nghe tiếng động liền chạy ra chào đón, rồi lại ra lệnh cho chúng kéo mấy bộ quần áo đến lót xuống đất, lúc này mới nhẹ nhàng đặt cô gái xuống.
Thở phào một hơi. Bỗng dưng lại nhớ đến đặc tính của loài người là sợ bóng tối. Tuy cô gái trước mắt nói đúng ra không còn là người, nhưng Bạch Nguy luôn cảm thấy rằng cô ấy hẳn vẫn còn sót lại chút tập tính của con người.
Nghĩ vậy, cô lại đi bật đèn. Trong ánh sáng lờ mờ, vô số hình nhân nhỏ màu đen lặng lẽ tụ lại gần, nấp sau chân cô, ló đầu ra tò mò đánh giá vị khách mới.
Ngay cả những hình nhân bị nhét trong túi cũng không nhịn được ló đầu ra, bám vào miệng túi cẩn thận nhìn ngó. Chỉ tiếc là nhìn chưa được bao lâu đã bị Bạch Nguy đổ hết cả lũ lên bàn.
"Đừng nhìn nữa, tự chơi đi." Cô khẽ nói, rồi nhìn cô gái đang co rúm tại chỗ, ngẫm nghĩ một lát, rồi mở một lọ Kinh Cụ Cốt Tử, đổ ra một ít, dùng lòng bàn tay hứng lấy, đưa đến trước mặt cô gái.
"Lúc nãy cô nói đói đúng không?" Cô nói, "Hay là dùng chút..."
Lời còn chưa dứt, đã thấy cánh mũi cô gái kia khẽ phập phồng, rồi đột ngột cúi mặt xuống. Cô ấy trông thật sự rất đói, cứ thế vùi mặt vào tay Bạch Nguy mà ngấu nghiến. Một vốc cốt tử nhanh chóng đã hết sạch.
Bạch Nguy cũng không giận. Cứ thế đợi cô ấy ăn xong, thấy vẫn còn đói cồn cào, lại đi đổ một vốc khác. Cứ đút như vậy ba lần, nhận thấy tốc độ ăn của cô gái dần chậm lại, ánh mắt cũng dần trong veo hơn, cô mới vỗ tay đứng dậy, định tìm cho cô một thứ gì đó để đựng đồ ăn.
Nói thì nói vậy nhưng nhất thời cũng không tìm ra được. Cô bình thường không thu thập mấy thứ này, cái bát ăn cơm duy nhất trong nhà là để cho đám hình nhân, chắc chắn không thể lấy ra mời khách được. Ngoài ra, thứ duy nhất có thể xem là vật đựng, chỉ có một cái cốc do Tô Anh tặng...
Đó là quà tặng của quán cà phê do chính Tô Anh đặt làm, vì số lượng khá nhiều nên đã cho Bạch Nguy một cái. Bản thân Bạch Nguy không nỡ dùng, đến bao bì cũng chưa bóc, vẫn luôn cất kỹ trong tủ, mãi đến lúc này mới nhẹ nhàng bê ra.
Bóc bao bì ra nghiên cứu một hồi, cô mới phát hiện cái cốc khá nhỏ, dường như không đựng được bao nhiêu. Nhưng cái hộp đựng cốc thì vừa to vừa dày, màu sắc lại còn rất đa dạng. Thế là sau một hồi cân nhắc, cô quyết định cất cốc lại vào tủ, xách cái hộp giấy đi, đổ đầy cốt tử vào rồi đưa cho cô gái.
Cô gái vẫn giữ bộ dạng không ra hình người kia nhưng trạng thái dường như đã tốt hơn nhiều. Lúc nhận hộp giấy còn biết nói "cảm ơn", nhận xong cũng không vội ăn ngay mà cẩn thận lấy một viên ra, ngắm nghía một lát, rồi từ từ ngẩng đầu, muộn màng quan sát nơi mình đang ở.
Một nơi xa lạ, bài trí kỳ quái, giống như một căn nhà thô chất đầy đồ đạc linh tinh.
Tôi... tại sao lại ở đây?
Không, phải nói là, tại sao tôi lại đến đây?
Tôi... tôi...
Cô gắng sức nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy trong đầu óc hỗn loạn cuối cùng cũng có thứ gì đó lặng lẽ hiện lên, dần dần rõ ràng.
Cô nhớ ra rồi. Cô họ Lạc. Tên cô là Lạc Mộng Lai. Cô đang học ở đại học A. Cô đã đăng ký một lớp luyện thi cao học.
Để tham gia lớp học, mỗi tuần cô đều đi xe buýt qua lại giữa trung tâm và trường học. Sau đó, sau đó...
Sau đó ký ức của cô lại rối loạn.
Cho đến một ngày, có người vỗ vai, tò mò hỏi cô logo xinh đẹp trên cặp sách có ý nghĩa gì. Như thể bị đánh thức khỏi một giấc mơ dài, lúc này cô mới chậm chạp nhớ lại được một chút quá khứ.
Sau đó nữa... sau đó nữa...
Lại mất trí nhớ. Cô bất giác nhíu mày, ánh mắt rơi xuống viên bi đen nhánh mình đang vê trong tay.
Tròn tròn, có đôi cánh nhỏ. Giống như một con côn trùng không đầu. Nhưng vị lại ngon đến bất ngờ.
Hơn nữa không biết tại sao, mùi vị này luôn khiến cô cảm thấy có chút quen thuộc...
Nhận ra điểm này, cô nhíu mày chặt hơn, khẽ mở miệng, giọng nói đã trong trẻo hơn nhiều: "Đây là thứ gì vậy?"
"Là cốt tử, Kinh Cụ Cốt Tử. Là cảm xúc tiêu cực của con người kết tinh lại." Bạch Nguy bên cạnh giải thích, như nhận ra điều gì, lại ân cần bổ sung, "Cô thấy thứ này trông không đẹp lắm sao?"
"Nếu vậy thì tôi cũng có thể giúp cô ngâm nó vào trà sữa, giống như lần trước."
Lạc Mộng Lai: "..."
Đúng, cô nhớ ra rồi!
Cốc trà sữa đó.
Lúc đó, cô đã uống cốc trà sữa đó!
Sau đó cả người đột nhiên tỉnh táo hơn hẳn, lúc xe chạy qua khúc cua, còn có chút hứng thú quay đầu nhìn ra ngoài...
Và rồi nhìn thấy khuôn mặt đầy máu me của mình trong hình ảnh phản chiếu trên cửa kính xe.
Cũng nhớ ra chuyện mình đã chết.
Để về nhà, cuối cùng cô đã xuống xe, nhưng sau khi xuống xe lại không tìm được đường. Ký ức lại bắt đầu mơ hồ trong cơn đói và yếu ớt, điều duy nhất cô có thể nhớ được, chính là những lời nói bâng quơ của cô gái đã bắt chuyện với mình trên xe buýt...
Lạc Mộng Lai ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng mới tìm lại được giọng nói:
"Vậy, trà sữa mà cô đưa tôi uống trên xe lúc đó... có bỏ cái này vào?"
"Ừm." Bạch Nguy gật đầu. "Bởi vì lúc đó thấy cô hình như sắp không xong rồi."
"Lúc đó tôi đang muốn nghiên cứu xem phải làm thế nào mới có thể làm loại cốt tử này ngon hơn một chút. Nên đã thử dùng nó làm trà sữa. Lúc làm lại nghĩ đến việc trạng thái của cô tệ như vậy, ăn một chút chắc hẳn sẽ có ích, nên tiện thể làm cho cô một cốc luôn."
Nghe lời nói thẳng thắn của cô, Lạc Mộng Lai nhất thời nghẹn lời. Mớ ký ức hỗn độn và lượng thông tin quá tải trộn lẫn vào nhau làm đầu óc cô ong ong, khó khăn lắm mới sắp xếp lại được, phản ứng đầu tiên lại là...
"Tại sao phải ngâm trà sữa? Ăn thế này không phải rất ngon sao?"
"..."
Đáp lại cô là một cái ngước mắt kỳ quặc và có phần nặng nề của Bạch Nguy.
Biểu cảm đó như thể đang nói, không, con nít không hiểu đâu.
Thú thật, có chút khó chịu. Nhưng xét đến việc lúc nãy trong cơn mơ màng hình như mình đã ăn rất nhiều đồ của người ta, Lạc Mộng Lai quyết định âm thầm khó chịu một mình là được rồi.
Cúi đầu nhìn khúc xương chân đã đâm thủng da, cô mím môi, im lặng hồi lâu, mới hỏi câu thứ hai:
"Vậy... nếu tôi không uống cốc trà sữa đó thì sẽ thế nào?"
"Sẽ biến mất." Bạch Nguy đáp không chút do dự. Ngừng một lát, cô nói tiếp, "Hoặc vào lúc sắp biến mất, bản năng sinh tồn bùng nổ, hóa thành thứ mạnh hơn, hỗn loạn hơn, không còn bất kỳ ký ức và lý trí nào."
Lạc Mộng Lai: "...Hắc hóa à?"
"Có lẽ vậy." Bạch Nguy thực ra không biết từ cô ấy nói có nghĩa là gì, nhưng cảm thấy bây giờ hỏi thì không lịch sự lắm nên cứ thuận theo:
"Nếu biến thành như vậy, cô sẽ đói hơn. Cơn đói khát đó sẽ mãnh liệt hơn rất nhiều so với những gì cô cảm nhận được trước đó."
"Nếu cô kiểm soát được sự thèm ăn của mình, vậy có thể sẽ bị một quái đàm gần đó thu nhận trong lúc lang thang. Nhưng nếu không kiểm soát được, khả năng cao là cô sẽ đi ăn thịt người."
"..."
Rõ ràng biết mình đã chết, nhưng khi nghe những lời này Lạc Mộng Lai vẫn theo bản năng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Sau đó thì sao?" Cô ấy hỏi.
Bạch Nguy chậm rãi đứng dậy, bắt đầu thu dọn mấy lọ Kinh Cụ Cốt Tử mang về.
"Sau đó, cô sẽ gây chú ý cho người phụ trách quái đàm gần đó. Bọn họ sẽ tìm mọi cách, ra mặt xử lý cô."
Bạch Nguy quay đầu nhìn cô ấy: "Cho nên xét cho cùng, cô vẫn sẽ biến mất."
"..."
Đáng sợ thật. Lạc Mộng Lai giả vờ bình tĩnh đáp một tiếng, vội vàng bỏ một viên cốt tử vào miệng. Đè nén cơn kinh hoàng một lúc, mới lại nói: "Vậy 'quái đàm' mà cô nói... là gì?"
Vừa thu nhận vừa ra mặt xử lý, nghe có vẻ giống như một tổ chức chính nghĩa lẫm liệt nào đó.
Bạch Nguy nghe vậy lại kỳ quái nhìn cô một cái.
"Chính là 'quái đàm đô thị' ấy mà." Cô nói, "Truyền thuyết đô thị, hiện tượng linh dị, sự kiện kinh hoàng... Trước đây cô chưa từng nghe truyện ma sao?"
"..." Động tác nhai của Lạc Mộng Lai từ từ dừng lại.
Lại là cái quái đàm này sao?
Vậy mà cô ấy nói cứ như chính nghĩa lẫm liệt lắm??
"Vậy, các cô cũng đều là... hả?"
Cô đưa ngón tay dính máu chỉ chỉ Bạch Nguy, rồi lại chỉ mình, cảm thấy cái đầu óc vừa mới tỉnh táo lại bắt đầu rối loạn, "Vậy, vậy các cô còn quản chuyện thứ khác... có ăn thịt người hay không?"
"Hết cách rồi, nhập gia tùy tục thôi." Bạch Nguy thu dọn đồ xong, cởi áo khoác ngoài tùy tiện trải xuống đất rồi ngồi thẳng lên. "Thế giới của các cô là khu bảo tồn thí nghiệm hiếm có, duy trì cân bằng là nguyên tắc hàng đầu."
"?" Lạc Mộng Lai càng thêm mơ hồ. "Khu gì cơ?"
"Khu bảo tồn thí nghiệm." Bạch Nguy nghiêm túc lặp lại, một tay chống cằm, bình tĩnh nhìn qua. "Nói thế này nhé. Cô có biết trong vũ trụ này, thực ra có rất nhiều chiều không gian không?"
"..." Cái này tôi biết, nhưng tôi không biết tại sao cuộc đối thoại lại đột nhiên nhảy lên tầm vóc vũ trụ như vậy.
Lạc Mộng Lai do dự một chút, rồi gật đầu.
Bạch Nguy: "Vậy cô có biết một trò chơi tên là Thây ma và Rau củ không?"
Lạc Mộng Lai: ...Cái này tôi thật sự không biết?
"Ủa? Cô chưa từng chơi à? Lẽ ra phải rất nổi tiếng chứ." Bạch Nguy có chút kinh ngạc. "Chính là thây ma muốn ăn não người, để chống lại chúng, người chơi cần phải trồng rất nhiều rau củ trên con đường dẫn đến bộ não..."
Lạc Mộng Lai: ...
Lạc Mộng Lai: "Có phải cô muốn nói đến, Plants vs Zombies không?"
À, hóa ra tên là vậy à.
Bạch Nguy bừng tỉnh, rồi khẽ cười: "Cô biết à, vậy thì dễ nói rồi."
Cô giơ tay lên, vừa khoa chân múa tay vừa miêu tả cho Lạc Mộng Lai: "Rồi nhé, trong trò chơi đó có một loại rau đầu trọc, đúng không? Hình bầu dục, ngũ quan giống như bị chảo đít bằng đập qua vậy, phẳng lì... Các cô luôn trồng chúng ở hàng đầu tiên, dùng để chặn thây ma. Nếu nó không bị ăn mất, những cây rau phía sau đều sẽ bình an, nhưng nếu nó bị ăn mất, những cây rau phía sau sẽ bị ăn sạch từng cây một... Cô hẳn là biết loại này chứ?"
Hiểu rồi, Tường Kiên Quả*. Lạc Mộng Lai thầm nghĩ, cô ấy chắc chắn đang nói đến Tường Kiên Quả.
*Tường Kiên Quả: Wall-nut trong Plants vs. Zombies.
Tiếp đó liền nghe Bạch Nguy "bốp" một tiếng vỗ tay: "Mà thế giới của các cô, từ một góc độ nào đó, sẽ tương đương với loại rau đầu trọc đó. Nói như vậy, cô hiểu được không?"
Cùng lúc đó, ở một đầu thành phố xa xôi khác.
Trong một phòng ngủ còn sáng đèn.
Mạnh Hồng Ân ngáp dài ngồi trước máy tính, vẫn đang vất vả sắp xếp tài liệu trên diễn đàn.
Tài liệu đều là về quái đàm "Trung học Tri Hành" vừa kết thúc – nói chính xác hơn, là về một cửa ải phụ của Trung học Tri Hành.
Diễn đàn Như Tử không phải do người chơi tự lập ra, trong diễn đàn cũng thường xuyên có những sinh vật không rõ lai lịch xuất hiện gây rối. Vì vậy, để đảm bảo tính chính xác của tài liệu, mấy quản trị viên như họ luôn phải sắp xếp và lưu trữ ngay lập tức sau khi thu thập xong.
Tối nay vừa hay đến lượt anh trực ban, đúng là gặp ngày tốt. Ai mà ngờ được, một cửa ải phụ không tên tuổi lại có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy chứ?
Lại ngáp thêm một cái, anh vừa than thở số mình khổ, vừa mở phần mềm chat, đóng gói tài liệu đã sắp xếp xong rồi tải lên.
Anh là người chơi kỳ cựu đúng nghĩa, thâm niên sâu, cộng thêm thân phận quản trị viên, quan hệ trong giới người chơi tất nhiên được coi là rộng. Nhìn lướt qua, danh sách gồm đủ loại nhóm chat, không ít nhóm vẫn đang kêu "ting ting ting".
Duy chỉ có nhóm chat mà anh tải tài liệu lên, tĩnh lặng như một vũng nước tù. Số lượng người cực ít, tổng cộng chỉ có bảy người, lúc này bốn người đang online.
[Được rồi, đừng lặn nữa. Việc của tôi xong rồi, tiếp theo trông cậy vào các người đó.]
Mạnh Hồng Ân buồn ngủ đến chảy cả nước mắt nhưng vẫn cố gắng gõ chữ tiếp:
[Bỏ qua chuyện đề thi và tờ giấy nhỏ cứu mạng, tôi thấy chuyện đáng chú ý nhất vẫn là vấn đề đạo cụ bảo vệ mất tác dụng.]
[@Đỗ Tư Nguy Anh Đỗ, chuyện này, anh thấy sao?]
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




